Gả Cho Thừa Tướng - Chương 2
Cập nhật lúc: 05/09/2026 09:02
Thanh Hòa đứng phía sau nhìn bốn chiếc bát, vẻ mặt ngỡ ngàng đến mức suýt quên cả hành lễ.
Nhìn những món ăn được đặt ngay ngắn trước mặt, ta bỗng hiểu người này không phải lạnh lùng, chỉ là không biết nên đối xử với thê t.ử thế nào.
Hắn có thể nhớ một câu nói vô tình trên bàn ăn, lại chẳng biết một nữ t.ử mới gả vào phủ cần có người trò chuyện và đồng hành.
Cố Tương Dục dùng cơm rất chậm, thỉnh thoảng nhìn sang như muốn xác nhận ta có thích những món được chuẩn bị hay không.
Ta múc một bát canh gà rồi nói:
“Thật ra một món là đủ, chuẩn bị nhiều như vậy sẽ lãng phí.”
Khóe môi người đối diện khẽ động.
“Vậy ngày mai giảm xuống còn hai loại, nàng có thể lựa chọn.”
Ta không nhịn được bật cười.
“Cố đại nhân, một loại thật sự đã đủ rồi.”
Hắn nhìn ta, ánh mắt thoáng ngẩn ra, sau đó cũng cong môi rất nhẹ.
Từ ngày Cố Tương Dục bắt đầu dùng bữa cùng ta, phủ Thừa tướng vẫn yên tĩnh như trước, chỉ là sự yên tĩnh ấy không còn khiến người ta thấy trống trải.
Hắn thức dậy từ giờ Dần, vào triều khi trời chưa sáng, còn ta thường ngủ thêm một canh giờ rồi mới tới hoa sảnh.
Mỗi buổi sớm trên bàn đều có một món canh khác nhau, lúc là canh vịt hầm măng, khi lại đổi thành canh bồ câu táo đỏ.
Rõ ràng nhà bếp đã nhận lệnh thay đổi theo ngày.
Chúng ta vẫn ít lời.
Song Cố Tương Dục đã biết hỏi ta đêm qua ngủ có ngon không, còn ta cũng quen nhắc hắn đừng vừa ăn vừa xem công văn.
Có lần hắn đem cả sớ tấu lên bàn.
Vừa mở được hai trang đã bị ta rút khỏi tay.
Người đối diện khẽ nhíu mày.
“Ta chỉ xem thêm một lát.”
Ta đặt bản tấu sang bên, chỉ vào bát cháo đang nguội.
“Nếu Thừa tướng đại nhân đau dạ dày mà ngã xuống, triều đình cũng chẳng vì thế mà bớt đi một bản tấu chương.”
Cố Tương Dục nhìn ta hồi lâu, cuối cùng vẫn cầm thìa lên, khiến Thanh Hòa đứng sau bình phong phải cúi đầu che miệng cười.
Nửa tháng sau hôn lễ, hắn trở về phủ muộn hơn thường ngày, sắc mặt dưới ánh đèn tái nhợt khác thường.
Ta đang xem sổ sách hậu viện, nghe ma ma báo lão gia không dùng bữa liền sai người giữ nóng thức ăn, rồi tự mình sang thư phòng.
Cửa vừa mở, mùi m.á.u nhàn nhạt đã lẫn trong hương mực.
“Cổ tay phải của chàng bị làm sao?”
Ta bước nhanh tới.
Nhưng hắn chỉ khép tay áo lại.
“Một vết thương nhỏ, không đáng ngại.”
Ta hỏi thêm vài câu, người nọ mới chịu nói xe ngựa bị kinh động trên đường từ cung về, lúc lật nghiêng đã bị mảnh gỗ cứa vào tay.
Ta kéo hắn ngồi xuống, tháo lớp băng đã thấm m.á.u rồi gọi người mang hòm t.h.u.ố.c tới.
Vết thương không sâu nhưng khá dài.
Nếu tiếp tục cầm b.út cả đêm, rất dễ nứt ra.
Từ nhỏ ta thường theo cha tới quân doanh, những thương tích như vậy đã nhìn thấy không ít, nên động tác rửa sạch và băng bó cũng rất thành thạo.
Khi đầu ngón tay chạm lên cổ tay hắn, những ngón tay vốn căng cứng mới dần thả lỏng.
Buộc xong nút vải cuối cùng, ta mới hỏi:
“Xe ngựa bị lật là chuyện không nhỏ, vì sao chàng không sai người báo cho ta?”
Cố Tương Dục cúi nhìn lớp băng mới, im lặng một lúc rồi đáp:
“Ta không muốn nàng lo lắng.”
Bàn tay đang thu dọn t.h.u.ố.c của ta khựng lại.
“Phu thê sống cùng một mái nhà, chẳng lẽ ta phải biết tin sau cả quản gia và xa phu sao?”
Có lẽ không ngờ ta sẽ nghiêm túc như vậy.
Hắn ngẩng lên nhìn ta hồi lâu.
“Được, lần sau ta sẽ nói.”
Đêm ấy, ta buộc người nọ rời thư phòng trước giờ Hợi, còn tự tay mang chồng công văn chưa xử lý đặt vào tủ khóa lại.
Cố Tương Dục đứng bên cạnh không ngăn cản, chỉ hỏi:
“Ngày mai ta lấy chìa khóa ở đâu?”
Ta thản nhiên cất chìa vào tay áo.
“Sau bữa sáng muốn làm việc thì trước hết phải uống t.h.u.ố.c và ăn hết một bát cháo.”
Hắn bất đắc dĩ thở dài, song khóe môi lại thấp thoáng ý cười.
Nhờ vết thương ấy, Cố Tương Dục dọn khỏi thư phòng sớm hơn ta dự liệu.
Ma ma nói cánh tay hắn bất tiện, ban đêm cần người chăm sóc, mà ta thân là chính thê, đương nhiên không thể để phu quân ngủ một mình.
Tối hôm ấy, mấy nha hoàn mang chăn đệm vào tẩm phòng, đặt thêm một chiếc gối bên phải giường rồi vui vẻ lui ra.
“Ta ngồi đọc binh thư.”
Ta tỏ ra bình thản, trong lòng lại nhớ tới cuốn sách Khuê phòng cha lén nhét cho mình trước ngày xuất giá.
Cố Tương Dục bước vào sau giờ Tuất.
Thấy ta nhìn chằm chằm một trang hồi lâu không lật, hắn chỉ rót chén nước đặt bên tay.
Hai người thay ngoại bào rồi nằm xuống.
Khoảng cách ở giữa rộng đến mức đủ cho Thanh Hòa chen vào ngủ thêm một giấc.
Trong bóng tối, hắn bất ngờ hỏi:
“Hôm vào Từ Ninh cung, nàng có chịu ủy khuất không?”
Ta biết hắn đang nhắc tới việc Thái hậu từng ép ta nhận hai vị trắc thất, bèn đáp:
“Ta đã viện luật Đại Tề từ chối, huống hồ chàng cũng tới đúng lúc.”
Nhớ lại lời hắn từng nói trước mặt Thái hậu rằng con cái sau này chỉ có thể do chính thê sinh ra, ta quay sang hỏi:
“Vì sao chàng nhất quyết không nạp thiếp?”
Khoảng lặng kéo dài một lúc.
Cố Tương Dục mới trả lời:
“Khi chưa thành thân, ta đã không cần."
"Nay có thê t.ử, càng không cần người khác.”
Ta bật cười.
“Chàng nói cứ như đang bác một bản tấu chương, chẳng có chút nào giống lời nam nhân dùng để dỗ dành nữ t.ử.”
Bên cạnh vang lên tiếng chăn khẽ động, khoảng cách giữa hai người thu ngắn hơn một chút.
“Vậy nàng muốn nghe thế nào?”
Câu hỏi quá thẳng khiến ta nhất thời cứng họng, đành quay mặt vào trong.
“Chuyện ấy phải để chàng tự nghĩ.”
Qua một lúc lâu, hắn mới thấp giọng nói:
“Từ nhỏ đã mất phụ mẫu, quanh năm ở Quốc T.ử Giám rồi vào triều làm quan, chưa từng có ai dạy cách sống chung với thê t.ử.”
Hắn có thể nhìn ra sơ hở trong tấu chương, đoán được tâm tư quan lại, nhưng đứng trước ta lại thường sợ nói sai một câu.
Sự thật thà hiếm hoi ấy khiến lòng ta mềm xuống.
Ta chủ động dịch gần thêm nửa tấc, khẽ nói:
“Không ai vừa thành thân đã biết mọi việc, chúng ta có thể từ từ học.”
Những ngày tiếp theo dần có thêm hơi ấm, nhưng mâu thuẫn đầu tiên cũng nhanh ch.óng xuất hiện.
Ta vốn quen cưỡi ngựa, thường ba ngày một lần tới giáo trường ngoại thành luyện cung.
Hôm ấy vừa chuẩn bị ra cửa đã bị quản gia ngăn lại.
Ông ta cúi đầu truyền lời:
“Lão gia dặn gần đây kinh thành không yên ổn, phu nhân không được rời phủ nếu chưa có hộ vệ đi cùng.”
Nghe xong, ta lập tức quay trở về chờ Cố Tương Dục hồi phủ.
Đến tối, chiếc roi ngựa được ta đặt thẳng lên bàn.
“Chàng dựa vào đâu mà cấm ta tới giáo trường?”
Người trước mặt không nổi giận, chỉ giải thích:
“Chiếc xe bị lật hôm trước không phải tai nạn, dây cương đã bị người ta cắt."
"Trong lúc chưa tìm ra hung thủ, ta không thể để nàng mạo hiểm.”
