Gả Cho Thừa Tướng - Chương 3

Cập nhật lúc: 05/09/2026 09:02

Ta hiểu hắn lo lắng, nhưng cách âm thầm ra lệnh ấy vẫn khiến trong lòng ta khó chịu.

“Ta không phải thuộc hạ của chàng.”

"Cho dù muốn điều hộ vệ đi theo, ít nhất chàng cũng nên hỏi ta có bằng lòng hay không."

Cố Tương Dục trầm mặc nghe hết, sau đó thừa nhận:

“Là ta sơ suất.”

"Ta đã quen ban lệnh trong triều, nhất thời quên rằng nàng không phải người dưới quyền."

Hắn thu hồi lệnh cấm, đồng thời đề nghị điều hai ám vệ đi theo trong thời gian điều tra.

Còn hành trình và thời gian đều do ta tự quyết định.

Lời xin lỗi thẳng thắn khiến cơn giận trong lòng ta nhanh ch.óng tan đi.

Ta cũng chịu nhượng bộ.

"Trước khi ra ngoài, ta sẽ báo cho quản gia biết nơi mình đến."

Từ đó, giữa hai người hình thành một quy củ mới.

Bất cứ chuyện gì liên quan tới người còn lại đều phải nói rõ trước khi quyết định.

Có hôm Cố Tương Dục định thay ta từ chối lời mời dự tiệc của một vị vương phi vì sợ phe Trịnh gia gây khó dễ.

Nhưng vừa cầm b.út, hắn đã dừng lại, sau đó đem thiếp mời tới hỏi ta.

Ta nhìn vẻ nghiêm túc của hắn, cố nhịn cười.

“Ta sẽ đi.”

"Trốn tránh chỉ khiến người ta tưởng phu nhân thừa tướng dễ bắt nạt."

Hắn không ngăn cản nữa, chỉ đích thân chọn hai hộ vệ giỏi nhất, còn đưa cho ta một miếng ngọc bài có thể điều động người của Đại Lý Tự trong lúc nguy cấp.

Buổi tiệc không xảy ra chuyện lớn.

Khi ta trở về, Cố Tương Dục vẫn đứng chờ dưới mái hiên.

Dù trời đã đổ mưa, nhìn thấy xe ngựa dừng lại, hắn bước xuống bậc đá, tự tay vén rèm.

"Mọi việc có thuận lợi không?"

Ta đặt tay vào lòng bàn tay ấy.

Chợt nhớ ngày đại hôn, cũng chính bàn tay này đã đưa ta vào một phủ đệ xa lạ.

Khi ấy, đầu ngón tay hắn lạnh như băng, còn giờ đây hơi ấm đã xuyên qua da thịt ta.

Trên bàn cơm tối, ta kể chuyện các phu nhân cố tình dò hỏi việc trong phủ.

Hắn cũng nói về cuộc tranh luận tại triều liên quan tới bạc cứu tế Giang Nam.

Hai người lần đầu trao đổi mọi việc như những người đứng chung một phía, không còn là đôi phu thê miễn cưỡng nghe theo thánh chỉ.

Trước lúc nghỉ, Cố Tương Dục nhìn ta rồi nói:

"Ta không biết sau này mình có thể trở thành một phu quân tốt hay không, nhưng ta sẽ không để nàng phải đơn độc đối diện bất cứ chuyện gì."

Ta khẽ đáp:

"Chỉ cần chàng giữ được lời hôm nay, chúng ta có thể tiếp tục học cả đời."

Nửa tháng sau, tổng đốc Giang Nam bị phát hiện biển thủ ba mươi vạn lượng bạc cứu tế.

Kẻ đứng sau che chở lại có quan hệ thông gia với phủ Trịnh Quốc công.

Cố Tương Dục dâng sớ hạch tội giữa buổi đại triều, khiến hoàng thượng nổi giận, lập tức sai Đại Lý Tự và Ngự Sử Đài cùng điều tra.

Trịnh Càn là thế t.ử Quốc công phủ, thấy họ hàng bị kéo xuống nước liền công khai công kích trước mặt văn võ bá quan.

"Cố đại nhân vừa thành hôn đã thay đổi lập trường, e rằng ngày đêm nghe gió bên gối của con gái Trấn Bắc Đại tướng quân, nên mới cố ý đối đầu với Trịnh gia."

Lời ấy không chỉ ám chỉ phu quân ta thiên vị, mà còn biến ta thành một phụ nhân dựa vào sắc đẹp can thiệp triều chính.

Chưa đầy một ngày, tin đồn đã từ triều đường truyền tới t.ửu lâu, quán trà.

Thậm chí có kẻ còn bịa rằng ta dùng binh quyền của cha ép Cố Tương Dục hạch tội đối thủ.

Thanh Hòa nghe được liền tức đến đỏ mắt.

“Tiểu thư, để nô tỳ về tướng quân phủ báo cho đại tướng quân.”

"Người nhất định sẽ đòi lại công đạo cho người."

Ta ngăn nàng lại.

Bởi Thẩm gia càng ra mặt, lời đồn càng giống sự thật.

Nếu chỉ vì một câu nói trên triều mà phải nhờ hai mươi vạn quân Trấn Bắc chống lưng, danh dự của ta chẳng khác nào được dựng bằng đao kiếm.

Thanh Hòa vẫn chưa cam lòng.

"Chẳng lẽ cứ để họ tùy ý bôi nhọ tiểu thư?"

Ta nhìn những bản chép lời vừa được đưa tới, bình tĩnh đáp:

“Đương nhiên không.”

"Nhưng muốn khiến họ câm miệng, phải dùng chứng cứ."

Sau khi sai người dò xét, ta phát hiện ba quán trà cùng nhắc tới chuyện ấy gần như vào cùng một thời điểm.

Những kẻ kể chuyện đều từng nhận bạc của môn khách dưới trướng Trịnh Càn.

Chừng đó chưa đủ buộc tội, nhưng có thể chứng minh lời đồn không tự nhiên nảy sinh trong dân gian.

Ta thay một bộ y phục trang trọng, đưa danh thiếp tới phủ Trịnh Quốc công, xin gặp Quốc công phu nhân Vương thị.

Trước khi lên xe, Thanh Hòa vẫn lo lắng hỏi:

"Có cần mang thêm hộ vệ không?"

“Ta chỉ chọn hai người đứng ngoài cửa.”

"Hôm nay ta tới nói lý, không phải tới gây chiến."

Vương thị đích thân ra đón, nụ cười khách sáo nhưng ánh mắt không ngừng đ.á.n.h giá.

Sau vài câu hàn huyên, ta đặt chén trà xuống rồi hỏi thẳng:

"Trịnh thế t.ử còn chưa thành thân, vì sao lại hiểu rõ chuyện trên giường của thừa tướng phu phụ đến vậy?"

Sắc mặt đối phương thoáng cứng lại.

“Phong nhi còn trẻ, nhất thời nóng giận nên nói năng thiếu suy nghĩ.”

"Thẩm phu nhân hà tất phải nhặt nhạnh những lời ấy?"

Ta khẽ cong môi.

“Lời nói trong lúc nóng giận mới thường bộc lộ điều thật lòng.”

"Huống hồ câu ấy đã tổn hại thanh danh của cả ta lẫn Cố đại nhân."

Vương thị nâng chén trà, cố giữ giọng ôn hòa.

"Hai phủ đều là trọng thần trong triều, nên giữ hòa khí mới phải."

Ta nhìn thẳng bà ta.

"Nếu Quốc công phủ cho rằng đó chỉ là một câu lỡ lời, vậy xin Trịnh thế t.ử đứng trước bá quan công khai nhận lỗi, đồng thời thừa nhận hắn không có chứng cứ chứng minh ta can thiệp chính sự."

Nụ cười trên mặt Vương thị lập tức biến mất.

"Phong nhi là thế t.ử Quốc công phủ, sao có thể cúi đầu trước một phụ nhân?"

Ta không đáp ngay, chỉ đưa mắt về phía Thanh Hòa.

Nàng lập tức lấy ra ba bản cung khai, đặt ngay ngắn lên bàn.

Ba kẻ tung tin đều thừa nhận đã nhận bạc từ quản sự ngoại viện của Trịnh thế t.ử.

Vương thị lướt qua tên họ cùng dấu tay, sắc mặt thay đổi nhưng vẫn cố chống chế.

"Hạ nhân tự tiện hành sự, sao có thể đổ lên đầu chủ t.ử?"

Ta thong thả đứng dậy.

“Ngày mai, những lời ấy phu nhân có thể nói với Kinh Triệu Doãn.”

"Quan sai cũng sẽ tới phủ thẩm vấn vị quản sự kia."

Bàn tay đang siết khăn lụa của bà ta cứng lại.

"Thẩm phu nhân nhất định phải làm lớn chuyện sao?"

Ta nhìn đối phương, giọng vẫn bình thản.

"Người biến chuyện này thành đại sự không phải ta, mà là Trịnh thế t.ử đã dùng khuê dự của mệnh phụ làm công cụ tranh đấu."

Vương thị im lặng hồi lâu rồi hỏi:

"Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?"

Ta đáp rõ từng chữ:

"Trịnh Càn phải xin lỗi Cố Tương Dục trước mặt bá quan."

"Ba quán trà từng tung tin cũng phải treo lời cải chính, thừa nhận những câu chuyện kia đều là bịa đặt."

Đối phương lập tức cho rằng điều kiện ấy quá đáng, còn khuyên ta nên biết chừa đường lui.

Ta không tranh cãi thêm, chỉnh lại tay áo rồi cáo từ.

"Ngày mai tới công đường, Kinh Triệu Doãn sẽ cho Quốc công phủ một cơ hội khác để suy nghĩ."

Vừa ra khỏi cửa, ta đã thấy xe ngựa của Cố Tương Dục đỗ phía bên kia đường.

Hắn ngồi trong xe, trên đầu gối đặt một cuốn công văn, nhưng suốt lúc ta bước tới lại không lật trang nào.

Sau khi kéo ta lên, người nọ khẽ hỏi:

"Cuộc nói chuyện có thuận lợi không?"

Ta kể lại toàn bộ, kể cả việc đã dùng Kinh Triệu phủ gây sức ép, rồi hỏi liệu có ảnh hưởng đến kế hoạch trong triều của hắn hay không.

Cố Tương Dục khép công văn, giọng điềm tĩnh:

"Nàng giữ danh dự của mình là chuyện chính đáng, không cần vì ta mà nhẫn nhịn."

Nghe vậy, ta vừa định thở phào thì hắn nói tiếp:

"Nhưng chứng cứ ba người nhận bạc vẫn chưa đủ chứng minh Trịnh Càn trực tiếp sai khiến.

Nếu lập án quá sớm, quản sự kia có thể nhận hết tội rồi cắt đứt manh mối."

Lời phân tích khiến ta lập tức nhận ra mình đã nóng vội.

"Vậy chàng định làm thế nào?"

Người đối diện nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa xe.

“Để Đại Lý Tự âm thầm theo dõi.”

"Khi hắn liên lạc với chủ mưu, chúng ta mới thu lưới."

Ta khẽ gật đầu, thành thật thừa nhận:

"Lần này là ta thiếu suy xét."

Hắn không trách móc, chỉ nói:

“Nàng đã làm rất tốt.”

"Chỉ là đối phó với Trịnh gia, nhanh một bước chưa chắc đã thắng."

Hai ngày sau, kẻ quản sự quả nhiên lén rời phủ vào ban đêm, mang sổ chi bạc tới gặp tâm phúc của Trịnh Càn tại một biệt viện phía tây thành.

Người của Đại Lý Tự chờ hai bên giao nhận xong mới xông vào, bắt quả tang cả hai, cùng danh sách những kẻ được thuê tung tin.

Trong sổ còn có b.út tích của Trịnh Càn, ghi rõ từng câu phải truyền ra ngoài.

Chứng cứ đã đủ.

Cố Tương Dục lập tức dâng sớ xin hoàng thượng xử lý ngay tại triều, tránh để lời đồn tiếp tục tổn hại uy nghiêm triều đình.

Sáng hôm ấy, Trịnh Càn quỳ giữa điện Kim Loan vẫn cố biện giải:

"Thần chỉ sai người dò xét lời bàn trong dân gian, tuyệt đối không hề bôi nhọ ai."

Đại Lý Tự khanh mở sổ chi bạc, đọc từng câu được viết sẵn cho người kể chuyện, trong đó có cả lời vu cáo ta mê hoặc thừa tướng nhằm giúp Thẩm gia thâu tóm triều chính.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Gả Cho Thừa Tướng - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD