Gả Cho Thừa Tướng - Chương 4
Cập nhật lúc: 05/09/2026 09:02
Hoàng thượng nghe xong liền ném bản cung khai xuống trước mặt hắn.
"Ngươi dựa vào đâu dám đem khuê dự của mệnh phụ ra làm công cụ tranh đấu?"
Trịnh Càn cúi đầu, nhưng vẫn chưa chịu nhận tội.
"Bệ hạ, thần không biết những câu này từ đâu mà có."
Cố Tương Dục bước ra khỏi hàng quan, bình tĩnh nói:
“Bút tích trong sổ đã được Hàn Lâm Viện đối chiếu, còn quản sự cùng tâm phúc của Trịnh thế t.ử đều đã nhận tội.”
"Nếu thế t.ử vẫn cho rằng mình vô can, Đại Lý Tự có thể tiếp tục tra xét."
Nghe đến đó, sắc mặt Trịnh Càn mới thật sự trắng bệch.
Hoàng thượng phạt hắn một năm bổng lộc, đình chức ba tháng, đồng thời buộc công khai cải chính.
Trước mặt bá quan, hắn phải cúi đầu thừa nhận lời thần từng nói về gió bên gối hoàn toàn không có chứng cứ.
Vụ hạch tội tổng đốc Giang Nam được Cố đại nhân thực hiện dựa trên hồ sơ xác thực.
Ba quán trà từng tung tin cũng treo bảng xin lỗi, còn những kẻ nhận bạc bị đ.á.n.h trượng rồi trục xuất khỏi kinh thành.
Khi tin tức truyền về phủ, Thanh Hòa vui đến mức muốn sai người đốt pháo.
Ta lập tức ngăn nàng.
"Chỉ là đòi lại công đạo, không phải phủ chúng ta có việc đại hỉ."
Nha đầu ấy vẫn cười tươi.
"Đối với nô tỳ, tiểu thư không còn bị người ta bôi nhọ chính là đại hỉ."
Ta không tranh luận nữa, chỉ bảo nhà bếp chuẩn bị thêm một món Cố Tương Dục thích.
Chiến thắng lần này không nhờ cha mang quân tới cửa, cũng chẳng dựa vào lời uy h.i.ế.p mơ hồ, mà được đổi bằng kiên nhẫn và chứng cứ.
Tối ấy, phu quân gắp cho ta một miếng cá đã gỡ sạch xương.
“Hôm ở Quốc công phủ, nàng làm rất tốt.”
"Chỉ có điều lần sau nên bàn với ta trước khi định báo quan."
Ta nhận lấy miếng cá, thành thật đáp:
"Ta biết mình nóng vội, nhưng chàng cũng phải hứa không được tự mình gánh mọi nguy hiểm như lần xe ngựa bị cắt dây cương."
Hắn khẽ gật đầu.
"Ta hứa."
Sau bữa cơm, Cố Tương Dục đưa ta tới thư phòng, mở một ngăn tủ chứa đầy hồ sơ về phe cánh Trịnh gia ra.
Chuyện hôm nay chỉ là một đợt sóng nhỏ.
Hắn lấy ra vài cuốn sổ đặt lên bàn.
“Phía sau Trịnh Càn còn có Trịnh Quốc công và Thái hậu.”
"Họ sẽ không chịu dừng lại chỉ vì một lần thất bại."
Ta nhìn chồng văn thư dày đặc, lần đầu hiểu cuộc tranh đấu của phu quân phức tạp hơn những gì xuất hiện trên triều.
Càng che giấu, ta càng dễ trở thành điểm yếu bị người khác lợi dụng.
Cố Tương Dục trầm giọng nói:
“Từ nay những việc có liên quan trực tiếp tới phủ thừa tướng, ta sẽ không giấu nàng.”
"Còn bí mật quân quốc vẫn phải tuân theo phép tắc triều đình."
Ta gật đầu, đồng thời hứa sẽ không tự tiện hành động khi chưa nắm đủ chứng cứ.
Dưới ngọn đèn, hai người ngồi đối diện.
Một người quen dùng mưu lược nơi triều đường, người còn lại lớn lên giữa quân doanh.
Từ đêm ấy, chúng ta không chỉ là phu thê trên danh nghĩa, mà thật sự trở thành đồng minh cùng đứng trước cơn sóng lớn đang âm thầm kéo tới.
Đòn phản công của Trịnh gia đến nhanh hơn dự liệu.
Chỉ một tháng sau vụ tổng đốc Giang Nam, mười hai vị ngự sử đồng loạt dâng sớ hạch tội Cố Tương Dục, từ kết bè kéo cánh, lạm dụng quyền hành đến làm thất thoát ngân khố và che giấu quân tình.
Mỗi tội trạng đều kèm theo nhân chứng hoặc văn thư, nhìn qua vô cùng c.h.ặ.t chẽ, khiến ngay cả những đại thần vốn đứng trung lập cũng không dám lên tiếng bênh vực.
Hoàng thượng buộc phải tạm thu tướng ấn, lệnh cho hắn ở trong phủ chờ tra xét, đồng thời giao vụ án cho Tam Pháp Ty cùng thẩm tra.
Tin truyền ra ngoài, trước cửa phủ lập tức xuất hiện không ít người chỉ trỏ, còn những quan viên từng lui tới cũng đồng loạt đóng cửa tránh mặt.
Cố Tương Dục trở về lúc trời chạng vạng, vẫn mặc quan bào, nhưng trong tay không còn chiếc hộp đựng tướng ấn quen thuộc.
Vừa bước vào chính sảnh, hắn đã dặn quản gia:
“Từ hôm nay giảm bớt chi tiêu, đóng cửa không tiếp khách.”
"Trong phủ không được tự ý bàn luận vụ án."
Thần sắc người nọ điềm tĩnh đến mức giống như kẻ bị hạch tội chẳng phải mình.
Ta trải mười hai bản sao tấu chương lên bàn, đọc từ đầu tới cuối rồi phát hiện phần lớn chứng cứ đều liên quan đến hai viên quan từng làm việc dưới quyền hắn.
Một người là Lý Chí Viễn ở Hộ Bộ, kẻ còn lại tên Tôn Thành, giữ chức chủ sự Binh Bộ.
Cả hai đều biến mất ngay trước ngày đơn hạch tội được dâng lên.
Ta chỉ vào hai cái tên.
"Chỉ cần tìm được họ, chúng ta có thể hỏi ra ai đứng phía sau."
Cố Tương Dục lắc đầu.
“Hai người cùng biến mất đúng lúc, chẳng phải quá thuận lợi sao?”
"Đối phương muốn chúng ta đi tìm."
Ta nhìn những lời buộc tội ngày một lan rộng ngoài phố, không thể bình tĩnh như hắn.
"Nếu tiếp tục chờ, người trong triều sẽ càng tin chàng có tội."
Người đối diện vẫn giữ giọng trầm ổn.
“Tam Pháp Ty đã nhận án.”
"Tự ý ra tay chỉ khiến đối phương có cớ."
Cuộc tranh luận kéo dài đến nửa đêm, chẳng ai chịu nhượng bộ.
Bởi hắn muốn điều tra theo trình tự, còn ta sợ thời gian sẽ hủy hoại thanh danh phu quân.
Cuối cùng, ta âm thầm sai hai hộ vệ cũ của Thẩm gia lần theo dấu vết Lý Chí Viễn mà không báo cho Cố Tương Dục.
Ba ngày sau, họ tìm thấy người ấy trong một trang viện ngoài thành.
Vừa bị đưa tới trước mặt ta, Lý Chí Viễn đã quỳ sụp xuống.
"Phu nhân tha mạng, mọi việc đều do Trịnh Quốc công ép buộc, hạ quan không dám không làm theo."
Hắn run rẩy lấy ra một phong thư có ấn ký của phủ Quốc công rồi dâng bằng hai tay.
Lời khai quá thuận lợi khiến ta thoáng nghi ngờ, liền hỏi:
"Nếu ông ta muốn diệt khẩu, vì sao ngươi còn sống đến hôm nay?"
Sắc mặt Lý Chí Viễn trắng bệch.
"Hạ quan đã trốn đi ngay trong đêm, bọn họ chưa kịp tìm thấy."
Mong muốn rửa oan cho Cố Tương Dục lấn át sự thận trọng.
Ta lập tức đem người cùng phong thư giao cho Đại Lý Tự.
Nào ngờ sáng hôm sau, Lý Chí Viễn c.h.ế.t trong ngục vì trúng độc, còn bức thư bị xác định là giả.
Nghiêm trọng hơn, trong người hắn có một tấm lệnh bài của Thẩm gia, khiến lời đồn lập tức chuyển thành ta bắt cóc nhân chứng, rồi g.i.ế.c người diệt khẩu để cứu phu quân.
Hoàng thượng truyền ta vào cung hỏi chuyện.
Sau khi trở về, ta vừa bước vào thư phòng đã thấy Cố Tương Dục đứng bên cửa sổ, sắc mặt lạnh đến đáng sợ.
Hắn quay lại, giọng nặng nề:
"Vì sao nàng tự ý sai người bắt Lý Chí Viễn?"
Ta biết mình sai nên không biện giải.
"Ta chỉ muốn sớm tìm được chứng cứ rửa oan cho chàng."
Nghe vậy, hắn càng siết c.h.ặ.t t.a.y.
"Ta đã nói đây là một cái bẫy."
Ta cúi đầu, nhưng câu tiếp theo vẫn khiến lòng đau nhói.
"Nàng không cứu được ta, chỉ khiến vụ án rối thêm."
Đêm ấy, hai người nằm cùng một giường, nhưng quay lưng về hai phía.
Khoảng cách giữa chúng ta còn lạnh hơn cả đêm tân hôn.
Sáng hôm sau, ta chủ động giao toàn bộ hộ vệ tham gia cho Đại Lý Tự thẩm vấn, đồng thời viết bản tường trình về mọi việc.
Cố Tương Dục nhìn vẻ mệt mỏi trên mặt ta, cơn giận dần lắng xuống.
"Đêm qua lời ta quá nặng."
Ta lắc đầu.
"Chàng không nói sai, là ta nóng vội, còn giấu chàng tự ý hành động."
Người nọ trầm mặc một lúc rồi thừa nhận bản thân cũng có lỗi, vì chỉ cảnh báo có bẫy mà không nói rõ điều mình nghi ngờ.
Theo suy đoán của hắn, Lý Chí Viễn là một con cờ bị bỏ.
Mục đích thật sự không phải cung cấp lời khai, mà là khiến Thẩm gia dính vào tội g.i.ế.c người.
"Muốn lật lại thế cờ, từ nay chúng ta không được giấu nhau bất cứ hành động nào."
Nghe vậy, ta tháo miếng ngọc bài điều động ám vệ đặt trước mặt hắn.
"Ta giao lại cho chàng, tránh bản thân lại làm chuyện hồ đồ."
Cố Tương Dục không nhận, chỉ nắm lấy tay ta.
“Sai lầm lần này không có nghĩa nàng bất tài, chỉ là đối phương hiểu rõ điểm yếu của chúng ta.”
"Ta quá thận trọng, còn nàng quá nóng lòng bảo vệ người thân."
