Gả Nhầm Cho Đại Lão Văn Niên Đại - Chương 121
Cập nhật lúc: 18/04/2026 04:24
"Cũng không hẳn." Đối với Quách Trường An mà nói, việc trông coi kho máy chỉ là sự bù đắp của lâm trường dành cho nhân viên bị t.a.i n.ạ.n lao động tàn tật. Còn Nghiêm Tuyết mới chính là niềm hy vọng thực tế kéo anh bước ra khỏi bóng tối.
"Vậy thì anh đừng khách sáo với em nữa." Nghiêm Tuyết đi ra ngoài, giúp anh đẩy cửa, "Năm nay kiếm được ít, đợi sang năm kiếm được nhiều hơn, em sẽ phát tiền thưởng cho anh."
Một vạn bát súp gà nấu hầm (lời động viên sáo rỗng) cũng chẳng thực tế bằng một khoản tiền thưởng. Bản thân Nghiêm Tuyết là người sống thực tế, dĩ nhiên cách làm cũng phải đi đôi với thực tế.
Đến nhà họ Quách, cô cũng chẳng đợi người nhà họ từ chối, bước vào đặt đồ xuống rồi đi ngay: "Mọi người đừng khách sáo nhé, đây là thành quả lao động của tất cả chúng ta, dĩ nhiên ai cũng phải nếm thử."
Bác gái Quách muốn đuổi theo cũng không kịp, đành cầm gói đồ lẩm bẩm: "Cái con bé Tiểu Nghiêm này."
Quách Trường Bình nhìn theo, rồi liếc nhìn hai gói mộc nhĩ: "Hay là ngày mai ngâm một ít đi? Dù sao cũng coi như do Trường An trồng, con còn chưa biết mùi vị mộc nhĩ trồng nó ra sao."
Nghĩ lại, nếu không có chuyện trồng mộc nhĩ này chống đỡ, Trường An chưa chắc đã gượng dậy nhanh đến thế. Bác gái Quách gật đầu: "Được, ngày mai nhà mình sẽ nếm thử mộc nhĩ Trường An trồng."
Nói rồi, bà lại vuốt ve gói giấy đựng mộc nhĩ, động tác cẩn trọng dè dặt, cứ như sợ làm hỏng một món đồ vô giá.
Lúc Nghiêm Tuyết quay về, Kỳ Phóng vẫn đang cầm bản vẽ chiếc lò hơi xem xét. Cô tiện miệng hỏi: "Sao rồi anh? Có dùng được không?"
"Phải sửa lại." Kỳ Phóng vừa nãy cũng đang trăn trở vấn đề này. Chiếc lò hơi đất của xưởng thực phẩm thực sự quá lớn so với nhu cầu của họ.
Thứ này phải đốt bằng than, lại cần người túc trực canh lửa. Nếu dồn cả nhân lực và vật lực vào mà lại bỏ phí quá nửa công năng thì hoàn toàn là một sự lãng phí.
Nghiêm Tuyết cũng hiểu điều đó: "Hay là bỏ đi anh, năm nay em không dùng đến mà vẫn nuôi cấy thành công đấy thôi."
"Không sao, sửa được." Kỳ Phóng lại kiên trì hơn cô tưởng, "Anh đang tính thu nhỏ nó lại một chút, dẫn nhiệt sang cả mấy phòng khác trong nhà nữa."
"Dẫn sang cả mấy phòng khác á?" Lần này Nghiêm Tuyết thực sự bất ngờ.
Kỳ Phóng đặt đồ xuống, nhìn cô: "Mùa đông em chẳng phải toàn ngồi rúc trên giường kháng sao? Anh đoán bà nội và Kế Cương cũng chẳng chịu nổi cái lạnh đâu."
Mùa đông ở vùng Đông Bắc không có hệ thống sưởi trung tâm quả thực rất khó nhằn. Ngoài chút hơi ấm trên giường kháng, những chỗ khác trong nhà đều lạnh cóng. Vì vậy, nhiều gia đình phải nhóm thêm lò tôn, người địa phương hay gọi là "lò con rùa", vì khi lắp thêm vòng đệm và nắp lò, trông nó đúng như một con rùa đang nằm sấp. Để tăng diện tích tỏa nhiệt và thoát khói, phía trên lò sẽ được nối một đường ống tôn dài kéo thẳng ra ngoài cửa sổ.
Hồi trước Nghiêm Tuyết đi thuê nhà người khác nên không làm mấy thứ này. Cô cũng chẳng than phiền, thấy lạnh thì cố gắng rúc trên kháng. Không ngờ người đàn ông này ở nhà ít như vậy mà vẫn tinh tế nhận ra.
Nếu chỉ có một mình, cô c.ắ.n răng chịu đựng cũng qua, cùng lắm thì nhóm thêm cái lò tôn. Nhưng vì có cả Kế Cương và bà nội, nên cô không nói thêm lời từ chối nào nữa.
Tuy nhiên, để dẫn nhiệt sang các phòng khác, mấy gian nhà hiện tại cũng phải sửa lại. Cuối cùng, Kỳ Phóng đành cầm bản vẽ đi tìm Lưu Đại Ngưu.
"Cháu muốn lát đường ống khí cho cả mấy phòng khác à?" Lưu Đại Ngưu nhíu c.h.ặ.t mày nhìn bản vẽ, "E là không được đâu, trừ khi cháu phá nhà đi xây lại."
Điều này Kỳ Phóng đã tính đến từ trước: "Nếu không lát dưới sàn, mà xây một bức tường lửa áp vào tường thì sao?"
Anh lật ra mặt sau, chỉ vào bản vẽ mới của mình: "Xây toàn bộ bằng xi măng, chỉ chừa một đường ống dẫn ra ngoài để nối với lò hơi."
"Cách này thì khả thi đấy."
Hai người đang bàn bạc thì Lưu Vệ Quốc và Châu Văn Tuệ từ ngoài đi vào. Họ đi thẳng đến chỗ Hoàng Phượng Anh, thì thầm to nhỏ chuyện gì đó.
Một lúc sau, Hoàng Phượng Anh "A" lên một tiếng: "Vậy có khi là có tin vui thật rồi." Nói rồi vội vàng dẫn người đi vào phòng trong.
Đây là chuyện hỉ, Lưu Đại Ngưu lập tức dừng câu chuyện với Kỳ Phóng.
Lưu Vệ Quốc bước vào, lúc này mới để ý thấy Kỳ Phóng trong phòng, liền toét miệng cười hì hì. Khi Kỳ Phóng buông lời chúc mừng, khóe miệng cậu ta lập tức kéo tận mang tai.
Đợi Kỳ Phóng và Lưu Đại Ngưu bàn xong, lúc tiễn Kỳ Phóng ra cửa, Lưu Vệ Quốc không nhịn được thói huênh hoang: "Cậu xem, tôi mới cưới có hai tháng mà Văn Tuệ đã có bầu rồi. Xem ra cái mục tiêu 'hai năm ôm ba đứa' chắc chắn không thành vấn đề!"
Kỳ Phóng không nói gì, chỉ nhạt nhẽo "Ừ" một tiếng.
"Cậu về nhớ bảo với Nghiêm Tuyết một tiếng nhé, cô ấy đã nhận làm mẹ nuôi của đứa bé rồi đấy. Hai tháng nay tôi đã dốc sức không ít đâu."
Nghe cậu ta nhắc đến Nghiêm Tuyết, Kỳ Phóng lần này mới lên tiếng. Anh chậm rãi liếc cậu ta một cái: "Vừa cưới đã có bầu, vậy một năm sắp tới cậu định tính sao?"
Nụ cười rạng rỡ trên mặt Lưu Vệ Quốc bỗng chốc cứng đờ.
*Đúng rồi nhỉ, sao mình lại quên mất chuyện này?* Cậu ta mới cưới hai tháng, tân hôn chưa kịp mặn nồng bao lâu đã phải làm "hòa thượng" cả năm trời. Tính ra còn t.h.ả.m hơn cả Kỳ Phóng - người mãi chưa thấy động tĩnh gì. Thảo nào Kỳ Phóng miệng thì nói năm nay sẽ có "hai năm ôm ba", Nghiêm Tuyết mãi chưa có bầu mà cũng chẳng thấy anh ta vội...
Nhưng khoan đã, Lưu Vệ Quốc lại sực nhớ ra một chuyện khác.
"Giờ đã là tháng mười rồi, chỉ cần tuyết rơi là chúng ta phải vào núi. Cậu cũng phải ở trên núi nửa năm liền, làm sao mà về nhà được?"
Nghiêm Tuyết nghe tin Lưu Vệ Quốc sắp lên chức bố, chỉ mỉm cười: "Hành động cũng nhanh nhạy đấy chứ."
Vừa dứt lời, cô liền thấy Kỳ Phóng ngước mắt nhìn mình.
Đôi mắt hoa đào ấy tĩnh lặng. Trước kia khi nhìn người khác đã mang lại cảm giác thâm tình, hai tháng nay không hiểu sao lại còn vương thêm chút hương vị khang khác.
Nghiêm Tuyết đưa tay che mắt anh lại, chợt nhớ ra câu "hai năm ôm ba" của mình dạo trước: "Không phải là anh đang ghen tị đấy chứ?"
"Không có." Kỳ Phóng đáp rất nhanh, sợ cô không tin, anh gỡ tay cô xuống, "Thật sự không có."
Kỳ Phóng khác với phần lớn đàn ông thời đại này. Từ nhỏ anh đã sống với ông ngoại, mười ba tuổi ông qua đời, mười tám tuổi thì thầy giáo mất. Dù có hôn ước từ bé, nhưng xung quanh anh chẳng ai nhồi nhét những tư tưởng như kết hôn, sinh con, nối dõi tông đường. Bản thân anh cũng không để tâm đến những chuyện đó. Trước kia trong đầu anh chỉ có máy móc, sau này lại đầy ắp sự nhẫn nhịn. Thậm chí, nếu Nghiêm Tuyết không chủ động tìm đến, có lẽ cả đời anh cũng chẳng màng đến chuyện kết hôn.
Vì vậy, đối với chuyện có con hay làm bố, anh không hề cố chấp. Có thì dĩ nhiên là tốt, không có cũng chẳng sao. Anh sợ Nghiêm Tuyết hỏi vậy là vì đang suy nghĩ m.ô.n.g lung: "Anh không quan tâm mấy chuyện đó, cả đời này không có con cũng chẳng sao cả."
*Đúng chuẩn đại lão độc thân lãnh cảm trong nguyên tác, trong đầu hoàn toàn không có những d.ụ.c vọng trần tục như nối dõi tông đường...*
*Mà cũng không đúng, nhìn tần suất hai tháng nay của anh ấy, d.ụ.c vọng trần tục cũng mãnh liệt lắm chứ bộ.*
Nghiêm Tuyết rút mạnh tay về, vỗ một cái lên tay người đàn ông: "Đừng nói gở, em không định cả đời không có con đâu."
Cú vỗ này không hề mạnh, ngược lại còn mang theo sự thân mật. Kỳ Phóng khẽ cử động những ngón tay thon dài vừa bị vỗ, cúi mắt nhìn cô: "Em muốn có sao?"
"Sao lại không muốn? Trẻ con mềm mại đáng yêu biết bao." Nghiêm Tuyết cong khóe mắt, "Chẳng lẽ anh thấy Kế Cương không đáng yêu à?"
Vài tháng khi cô bị vỡ đầu dẫn đến trí nhớ hỗn loạn, hoàn toàn nhờ có Kế Cương túc trực bên cạnh mới giúp cô tìm thấy một tia an ủi trong những cơn đau đầu triền miên. Nghiêm Tuyết chưa bao giờ sợ phải đón nhận một mối quan hệ mới, cũng không sợ chào đón một sinh mệnh mới. Cớ gì phải tự phủ nhận sự tồn tại của đứa trẻ trước khi ông trời kịp quyết định có ban cho mình hay không?
Nghĩ vậy, cô còn nhướng mày thách thức người đàn ông, điệu bộ mang hàm ý: *Anh giỏi thì thử nói 'không' xem.*
Kế Cương quả thực rất đáng yêu: hiểu chuyện, ngoan ngoãn và chu đáo. Thấy anh uống t.h.u.ố.c đắng, thằng bé còn lén nhét kẹo cho anh. Nhưng Kỳ Phóng luôn cảm thấy, cô gái với đôi mắt cười cong cong, thỉnh thoảng lại cáu kỉnh một chút đang đứng trước mặt anh mới là người đáng yêu nhất.
Điều này khiến anh không nhịn được mà xoa đầu Nghiêm Tuyết: "Vậy anh sẽ cố gắng."
Thấy trong đôi mắt cười ấy xen lẫn chút giận hờn mỏng manh, anh kề môi sát lại: "Em cũng phải kiên trì thêm chút nữa đấy."
Lần này thì không chỉ là hờn dỗi nhẹ nữa, Nghiêm Tuyết trừng mắt lườm anh: "Đang ban ngày ban mặt, anh đứng đắn chút đi."
*Cái gì mà gọi là cô phải kiên trì thêm chút nữa? Chuyện này là do cô không kiên trì chắc?*
Người đàn ông này không biết là còn ghim vụ hiểu lầm ở bệnh viện đến tận bây giờ, hay là dạo gần đây chưa phải lên núi nên tinh lực không có chỗ phát tiết, cứ tắt đèn một cái là rũ sạch cái vẻ lạnh lùng cấm d.ụ.c. Cô không biết có phải sinh viên nam hai mươi tuổi nào cũng dồi dào sinh lực đến vậy không, có lúc cô còn nghi ngờ không biết anh bị mất ngủ thật, hay bẩm sinh đã cần ngủ ít như vậy.
Nghĩ đến đây, Nghiêm Tuyết không kìm được hỏi: "Tháng mười rồi, các anh cũng sắp phải lên núi rồi nhỉ?"
Câu nói vừa dứt, vẻ mặt vốn đang dịu dàng của Kỳ Phóng rõ ràng sững lại. Anh không nói gì.
"Hỏi anh đấy." Nghiêm Tuyết chọc chọc vào người anh, "Em thấy bên hậu cần đã bắt đầu lên núi trải đường ray xe lửa nhỏ, đào hầm đất rồi kìa."
Lần này Kỳ Phóng mới có phản ứng, anh đáp một tiếng "Ừ" rất trầm và nhạt.
Nghiêm Tuyết nghe thấy giọng điệu là lạ, bèn khó hiểu nhìn anh: "Sao vậy?"
"Không sao cả." Kỳ Phóng chuyển chủ đề, "Chú Lưu nói chắc là xây được, ngày mai anh sẽ lên trấn mua gạch và xi măng."
Đúng là phải tranh thủ thời gian, qua vài ngày nữa tuyết rơi xuống đất sẽ cứng lại, lúc đó có muốn xây cũng chẳng xây được nữa.
Nghiêm Tuyết cũng nương theo lời anh chuyển sang chuyện khác. Cho đến khi bàn xong xuôi, Nghiêm Tuyết ra ngoài phụ bà nội nấu cơm, Kỳ Phóng mới ngước mắt lướt nhìn tờ lịch.
*Đã mấy tháng trôi qua rồi, sao mấy chiếc máy kéo gỗ 50 đó vẫn chưa xảy ra vấn đề gì?*
Lâm trường chỉ quanh quẩn có ngần ấy người. Nghiêm Tuyết và Kỳ Phóng vừa chuyển gạch và xi măng vào đã lập tức thu hút sự chú ý. Ngay lập tức có người bàn tán to nhỏ:
"Nhà chúng nó chẳng phải mới xây xong sao? Lại định làm gì nữa thế?"
"Chắc là muốn nới thêm một đoạn. Không thấy hai bố con nhà họ Lưu lại đến à, đang đào móng bên trong kia kìa. Người ngoài không biết lại tưởng hai nhà đó là người một nhà cũng nên."
Nhà họ Lưu với Kỳ Phóng - Nghiêm Tuyết đâu có họ hàng hang hốc gì, câu "người một nhà" này rõ ràng chứa đựng sự châm biếm sâu xa.
Lập tức có người cười khẩy, cũng có kẻ tò mò: "Ba gian nhà đó chưa đủ ở hay sao mà lại phải xây thêm?"
"Ai mà biết được? Chắc có tiền nên rửng mỡ, hoặc khéo nhà Nghiêm Tuyết lại có họ hàng nào chuẩn bị chuyển đến."
Nhắc đến Nghiêm Tuyết, vợ của Lý Thụ Vũ không nhịn được bĩu môi: "Người ta nói con gái lấy chồng như bát nước hắt đi, chưa thấy nhà ai nước chảy ngược như thế. Người nhà của Tiểu Kỳ thì chưa thấy mặt mũi đâu, còn cô ta hết kéo em trai lại lôi bà nội đến, hận không thể bê cả cái dòng họ nhà mình sang. Chẳng biết đã chuốc bùa mê t.h.u.ố.c lú gì cho thằng bé Tiểu Kỳ nữa..."
Lời còn chưa dứt, bên cạnh chợt vang lên một tiếng "Xoảng" rõ to khiến bà ta giật nảy mình.
