Gả Nhầm Cho Đại Lão Văn Niên Đại - Chương 13:"
Cập nhật lúc: 12/04/2026 13:04
Ông cụ Lưu ngoài sáu mươi tuổi, dáng người không cao lắm nhưng gầy gò săn chắc. Lão đội chiếc mũ da gấu, trên lưng còn vác theo một khẩu s.ú.n.g săn dài.
Nghe Lưu Xuân Thải gọi "Chị Nghiêm Tuyết", ông cụ quay đầu lại, để lộ một vết sẹo gớm ghiếc tảng lớn bên má trái. Kết hợp với đôi mắt già nua nhưng sắc lẹm, ông toát ra một thứ sát khí hung tợn bức người.
Nghiêm Tuyết nhìn thấy nhưng vẫn vờ như không, tươi cười bước tới chào hỏi, không săm soi quá mức cũng không cố ý né tránh.
Lúc này ông cụ mới nhoẻn cười: "Con nhãi này gan dạ đấy." Rồi quay sang bảo cháu gái: "Đi thôi."
Lưu Xuân Thải vội vàng kéo theo chiếc xe trượt tuyết rộng chừng một mét theo sát, nhỏ giọng nói nhỏ với Nghiêm Tuyết: "Vết sẹo đó là do bị gấu ch.ó l.i.ế.m đấy chị. Không chỉ rách mặt mà còn mất luôn cả nửa cái tai, lần đó ông nội em suýt mất mạng."
Thảo nào ông cụ cẩn thận thế, lên núi nổ quả thông mà không quên xách theo s.ú.n.g, phòng hờ thú dữ.
Nghiêm Tuyết vươn tay ra kéo phụ cô bé: "Cái xe này chở được bao nhiêu em?"
"Cả nghìn cân không thành vấn đề," Lưu Xuân Thải nói, "Nhưng phải có một người đằng trước kéo, một người đằng sau đẩy, nếu không thì kéo không nổi đâu."
"Chở được nhiều thế cơ á?"
"Đương nhiên rồi chị, còn có loại xe to hơn cái này nữa cơ, loại đó thì phải dùng gia súc kéo mới được..."
Ông cụ Lưu đi trước dẫn đường, hai cô gái nhỏ lẽo đẽo theo sau. Vùng rừng núi Trường Bạch trù phú sản vật cứ như một bức tranh bí ẩn, từ từ trải rộng ra trước mắt Nghiêm Tuyết.
Cùng lúc đó, ở đầu bên kia, Kỳ Phóng đứng trên sườn đồi, thứ thu vào tầm mắt lại là một khung cảnh hoàn toàn khác biệt.
Bởi kỹ thuật còn hạn chế, các lâm trường trong nước trước nay vẫn luôn áp dụng phương pháp "khai thác trắng". Nghĩa là bất kể chủng loại hay kích cỡ, hễ có cây là c.h.ặ.t sạch, đốn hạ xong xuôi mới tiến hành đo đạc để chọn ra những khúc gỗ đạt chuẩn.
Phía bên tay trái anh, cánh rừng già rậm rạp chạy dài tít tắp, nhấp nhô theo từng triền núi rồi khuất lấp trong không gian trắng xóa của đất trời. Phía tay phải lại như bị lột trần trụi đi một lớp da thịt, phóng mắt nhìn qua chỉ thấy bãi tuyết mênh m.ô.n.g trống hoác, lác đác còn sót lại vài tàn tích cành lá gãy nát và những gốc cây cụt lủn trơ trọi sau khi bị đốn hạ.
Sự xum xuê và nét trọc lốc, sự hoang sơ cổ kính và văn minh hiện đại, tất cả đều đang giao thoa trên mảnh đất ngay dưới chân anh. Và phần trước đang nhanh ch.óng bị phần sau nuốt chửng.
"Anh nói xem, cánh rừng này còn khai thác được bao lâu nữa?" Anh cúi người, tiếp tục công việc dở dang ban nãy.
Lưu Vệ Quốc, con trai cả của Lưu Đại Ngưu, đang cùng anh dọn thân cây, cưa bỏ cành lá để lấy phần thân gỗ tròn đạt tiêu chuẩn. Cứ ngỡ anh đang nhắc đến khu khai thác của năm nay, Lưu Vệ Quốc đáp: "Chắc không tới một tháng nữa đâu. Trước Tết làm hòm hòm là xong việc rồi, sau Tết chỉ việc thu dọn tàn cuộc là xong."
Thêm một thân cây cổ thụ nhanh ch.óng bị lột sạch nhẵn. Lưu Vệ Quốc ngừng tay thở hắt ra: "Trông ngóng mãi cũng tới ngày nghỉ lễ rồi, ở lỳ trên này hơn ba tháng trời sắp biến thành người rừng đến nơi."
Nếu Nghiêm Tuyết có mặt ở đây, chắc chắn cô sẽ nhận ra người này chính là cái anh chàng phi tót về hầm lấy đồ đầu tiên, cũng là kẻ tiện mồm gọi Kỳ Phóng là "anh tụi mình" hôm trước.
Nhưng khác với vẻ ngoài "anh chàng khôi ngô đôi mươi" trong lời miêu tả của Lưu Xuân Thải, cả tóc tai lẫn râu ria của anh ta đã vài tháng nay không được cắt tỉa. Nhìn qua, quả thực chẳng khác nào người rừng.
Trên núi, những người giống như anh ta nhan nhản. Chủ yếu vì công việc bận rộn, mệt nhọc, chẳng ai rảnh rỗi hay có tâm trí đâu mà chau chuốt diện mạo. Những người siêng năng cạo râu, giữ gìn vệ sinh cá nhân sạch sẽ mỗi ngày như Kỳ Phóng lại là của hiếm.
Hơn nữa, ai nấy đều không có thời gian cắt tóc, cớ sao người ta trông thì lôi thôi lếch thếch, còn anh dẫu tóc có dài thì trông vẫn đẹp trai đến vậy? Thậm chí dạo này nhìn còn có phần khang khác mọi khi?
Lưu Vệ Quốc không nhịn được bèn hỏi dò Kỳ Phóng: "À này, cô em gái kia của cậu rốt cuộc đã có nơi có chốn chưa thế?"
Đây không phải là người đầu tiên tò mò về chuyện này, mà bản thân Lưu Vệ Quốc cũng chẳng phải hỏi lần đầu.
Kỳ Phóng rũ mắt, ra vẻ mệt mỏi thiếu tinh thần, đáp bâng quơ: "Chưa."
Mấy ngày nay trôi qua, chắc cũng đủ để Nghiêm Tuyết suy nghĩ thấu đáo, trải nghiệm tường tận xem rốt cuộc nơi này có phù hợp với cô hay không.
Hoặc biết đâu cô chê mấy ngày này dài lê thê, nên đã sớm thu xếp hành lý chuồn mất rồi, chỉ là không tiện hoặc chẳng thiết tha gì lên núi tìm anh báo một tiếng...
Thế thì việc cô có đối tượng hay chưa, với anh còn có ý nghĩa gì nữa?
Kỳ Phóng cũng lười phải dài dòng. Đến tận ngày nghỉ lễ ông Công ông Táo, anh không về lại túc xá như mọi năm mà chạy thẳng tới nhà tắm công cộng. Tắm rửa sạch sẽ, cắt gọn tóc tai xong xuôi, anh mới xách đồ về phòng cất, định bụng đi tìm Nghiêm Tuyết để nói chuyện dứt khoát.
Cái lâm trường này bé bằng lỗ mũi, lại chẳng có bất cứ hoạt động giải trí nào, cộng thêm thời tiết giá rét bên ngoài, e rằng cô tiểu thư kia đã chán ốm cảnh bị giam lỏng ở nhà khách rồi.
Nghĩ đoạn, anh ngước mắt lên, nhưng đập vào mắt lại là ổ khóa đồng im lìm nằm trấn giữ trước cửa phòng.
Ủa, người đâu rồi?
Kỳ Phóng có chút hoài nghi, phải chăng Nghiêm Tuyết thậm chí còn không đợi nổi đến ngày anh được nghỉ, tự mình chuồn êm rồi?
Bởi với tác phong làm việc của vị đại tiểu thư này, đến việc tự vác xác tới đây mà chẳng thèm đ.á.n.h tiếng trước còn dám làm, thì chuyện bỏ đi không thưa gửi gì cũng hoàn toàn có khả năng.
Anh rảo bước dọc theo dãy hành lang được sơn ván chân tường màu xanh lá, đi thẳng ra quầy lễ tân hỏi người trực ca đang gật gù ngái ngủ: "Khách trọ phòng 103 đi rồi à?"
"Ý cậu là cô đồng chí xinh xắn nọ ấy hả?" Nhà khách lâm trường vốn thưa người nên nhân viên nhớ ra ngay: "Vẫn chưa đi đâu, sáng nay cô ấy mới ra ngoài thôi."
Vậy mà chưa đi sao?
Nhưng sáng sớm tinh sương đã ra khỏi cửa, giờ đã sắp giữa trưa rồi, thân gái giang hồ lạ nước lạ cái, cô có thể đi đâu được cơ chứ?
Đang lúc định mở lời hỏi, nhân viên lễ tân như bắt trúng mạch suy nghĩ của anh: "Cô ấy qua nhà anh Lưu Đại Ngưu. Cô ấy còn dặn tôi, có ai tới hỏi thăm thì cứ báo vậy."
Ra là đã tính trước chuyện hôm nay anh về sẽ tìm đến cô, nên mới dặn dò chu đáo như thế.
Kỳ Phóng bắt đầu lơ mơ không hiểu Nghiêm Tuyết rốt cuộc đang bán t.h.u.ố.c gì trong hồ lô. Đã biết anh tới tìm mà còn không chịu ngồi yên ở nhà khách, lẽ nào vì nhàn rỗi sinh chán, nên chạy sang nhà đội trưởng Lưu g.i.ế.c thời gian?
Đúng là anh có mở miệng nhờ vả thím Lưu chiếu cố cô thêm chút đỉnh. Nhưng mà cái độ chênh lệch về xuất thân lẫn trình độ học vấn rành rành ra đấy, nhìn sao Nghiêm Tuyết cũng không giống kiểu người có thể ngồi chung mâm, chung mâm tám chuyện với nhà họ Lưu được.
Vừa bước ra khỏi cửa nhà khách, anh lại đụng ngay Lưu Vệ Quốc đang bưng theo thau chậu, xà phòng đi tới.
Vừa thấy anh, Lưu Vệ Quốc đã vồ lấy: "Cái cô em gái nhà cậu đang ở nhà tôi đấy. Con Xuân Thải chê tôi luộm thuộm nhếch nhác chướng mắt quá, nên tống cổ tôi ra ngoài cắt tóc tắm rửa đây này."
Vậy là ở nhà họ Lưu thật. Kỳ Phóng tò mò buột miệng: "Cô ấy vẫn ổn chứ?"
"Ổn vô cùng tận. Cứ nhìn cái nết con Xuân Thải nhà tôi thì biết, nó còn bám cô em ấy hơn cả anh ruột cơ mà. Cậu cứ nhét một trăm trái tim vào bụng cho tôi."
Lúc đó, Kỳ Phóng còn tưởng anh ta sợ mình không yên tâm nên mới cường điệu lên thế. Nhưng đến khi đặt chân vào nhà họ Lưu, đâu chỉ có mỗi Lưu Xuân Thải, mà đám lít nhít nhà họ Lưu đang vây kín vòng trong vòng ngoài quanh Nghiêm Tuyết ở gian nhà chính...
Đôi mắt hoa đào quen thói rủ xuống của Kỳ Phóng chợt mở to, anh phải nhìn lại cho kỹ mới dám chắc, Nghiêm Tuyết thực sự đang ngồi nướng quả thông ngay bên bệ lò.
Cái cô nhóc trong ký ức của anh, lúc nào cũng vận chiếc váy pờ-lu-dê, xỏ đôi giày da Tây xinh xắn, toàn thân toát ra vẻ tiểu thư khuê các, giờ đây lại chẳng nề hà lấm lem. Cô thoải mái ngồi xổm trước cửa lò, tay cầm thanh củi chưa cháy xới lên xới xuống, thấy quả nào chín là nhanh tay gạt ngay ra ngoài. Động tác thoăn thoắt, thuần thục, chẳng hề toát lên chút lóng ngóng nào, nhìn qua là biết đây không phải lần đầu cô mó tay vào việc này.
Ba đứa nhỏ bu quanh cô như thể đã quá quen với việc há miệng chờ sung, quả thông vừa lăn ra liền lập tức cầm que đập nát để khều lấy hạt bên trong. Lưu Vệ Bân tham ăn, chẳng màng nóng phỏng tay, nhanh nhảu nhét ngay một hạt vào miệng c.ắ.n cái "rắc": "Đúng là hạt chị Nghiêm Tuyết nướng, vừa chín tới, bùi ơi là bùi."
"Ăn từ từ thôi không lại gãy mất cái răng lung lay, lúc đó khóc um lên cũng không ai dỗ đâu nhé."
Lưu Xuân Thải hứ em trai một cái, rồi lượm lấy quả to nhất trong phần của mình, dùng răng c.ắ.n tách vỏ, lấy ra một hạt chìa tới tận miệng Nghiêm Tuyết: "Chị Nghiêm Tuyết cũng ăn đi chị."
Ánh lửa bập bùng từ bếp lò hắt lên, làm đôi mắt Nghiêm Tuyết ánh lên vẻ ươn ướt sống động. Khuôn mặt thanh tú bằng bàn tay cũng ửng hồng rạng rỡ, toát lên sức sống căng tràn. Đâu ra cái dáng vẻ miễn cưỡng chịu đựng hay ghét bỏ, rõ rệt là cô đang trải nghiệm mọi thứ như cá gặp nước vậy.
"Tiểu Kỳ tới rồi à? Thím đoán ngay là cháu sẽ sang mà." Vợ Lưu Đại Ngưu từ trong buồng ló đầu ra vồn vã chào hỏi.
Kỳ Phóng bỗng bừng tỉnh: "Cháu chào thím Lưu." Anh lễ phép đáp lời, sau đó mới dời mắt sang Nghiêm Tuyết: "Tôi tới đón người."
"Đón đi đâu mà vội vàng thế? Thím nhào bột làm sủi cảo xong xuôi cả rồi, trưa nay ở lại ăn cơm chung luôn."
Vợ Lưu Đại Ngưu nhiệt tình giữ người, mấy đứa nhỏ cũng đồng loạt ngước mắt lên nhìn Nghiêm Tuyết với vẻ trông mong.
Nhưng Nghiêm Tuyết vẫn buông thanh củi xuống, rũ tà áo đứng lên: "Hẹn hôm khác đi thím, hai đứa cháu cũng xa nhau mấy hôm rồi, đợt trước gặp mặt cũng chỉ vội vàng được một chốc."
Nói đoạn, cô đi về phía chậu rửa mặt rửa tay. Thấy mấy đứa nhỏ vẫn dán mắt theo mình lưu luyến, cô bật cười trêu: "Ngồi nướng cho các em ăn cả một buổi sáng, nhiêu đó còn chưa đủ lấp dạ dày mấy đứa sao?"
"Ai mà chê đồ ăn ngon nhiều bao giờ ạ." Lưu Xuân Thải trề môi nũng nịu.
Cái điệu bộ đỏng đảnh trẻ con ấy làm Nghiêm Tuyết bật cười, cô vươn tay véo nhẹ ch.óp mũi cô bé: "Em cũng phải cho chị nghỉ tay một chút chứ." Xong xuôi, cô cất bước vào buồng lấy khăn quàng cổ và găng tay.
Chừng như lúc này Lưu Xuân Thải mới nhận ra sự hiện diện của chàng trai có vóc dáng cao ráo đang đứng lù lù trước cửa: "Ơ, anh Kỳ Phóng cũng được nghỉ rồi ạ?"
Không hiểu sao, Kỳ Phóng bỗng nhớ tới câu nói của Lưu Vệ Quốc: "Nó còn bám cô em ấy hơn cả anh ruột cơ mà."
Suy nghĩ của lũ trẻ con vốn rất đơn giản, đứa nào hợp rơ là nó sán lại chơi thân ngay. Một chốc sau Nghiêm Tuyết cũng trang bị đồ ấm kín kẽ bước ra. Ngay khi hai người vừa bước được mấy bước, vợ Lưu Đại Ngưu tất tả từ trong đuổi theo gọi giật: "Suýt nữa thì quên khuấy mất, hai cháu đứng lại chờ thím chút."
Bà xồng xộc chạy ra gian nhà kho, khệ nệ lôi ra hai bao tải căng phồng: "Chỗ hạt thông này là phần của tiểu Tuyết. Hai cháu xem tính đem về tự bán, hay là chờ lúc nào nhà thím đem bán thì thím bán gộp luôn cho."
"Cháu cũng có phần nữa ạ?" Nghiêm Tuyết sững sờ ngạc nhiên.
Cô vác xác leo núi vốn chỉ mang tâm lý tò mò muốn đi mở mang tầm mắt, sẵn tiện thử xem sức vóc mình có kham nổi không, chứ nào có mơ tưởng tới việc được chia phần chác gì.
Suy cho cùng mọi công đoạn nổ mìn đều do ông cụ Lưu lo liệu, cô với Lưu Xuân Thải chỉ có mỗi việc lon ton chạy nhặt quả thông rơi rụng trên tuyết, rồi chia nhau nai lưng kéo xe trượt tuyết về.
Nhưng vợ Lưu Đại Ngưu rõ ràng không muốn để Nghiêm Tuyết chịu thiệt thòi làm công không: "Cháu cũng góp sức vào mà, mấy hôm rày cũng phụ đập vỏ lấy hạt không ít nữa. Thím có bàn với ông nội rồi, chia cho cháu hai bao cũng là lẽ đương nhiên."
Thế thì nhà họ Lưu cũng hào phóng thật. Hai người cô và Lưu Xuân Thải hôm sau lại dắt nhau lên núi đi kéo xe thêm bận nữa. Tổng kết hai ngày trời thu hoạch được tầm hơn ba ngàn quả thông. Tính trung bình quả lớn mót được cỡ hai lạng đến hai lạng rưỡi hạt, quả bé cũng phải cả lạng rưỡi, quy ra bèo cũng phải tầm năm sáu tạ. Hai bao tải này phỏng chừng cũng ngót nghét hơn trăm cân rồi.
Thấy từ chối chẳng được, Nghiêm Tuyết đành đ.á.n.h mắt sang nhìn Kỳ Phóng: "Thế thím cứ giữ hộ cháu tạm nhé. Đợi lúc nào cháu thu xếp xong xuôi sẽ qua lấy."
"Được rồi, để thím đ.á.n.h dấu lại cho, lúc nào cần cứ ghé sang."
Chật vật mãi cũng thoát ra khỏi cửa được. Kỳ Phóng hai tay đút sâu vào túi áo bành tô, rũ mắt nhìn cô gái trẻ đi sát bên cạnh: "Cô cũng bám theo họ leo núi hả?"
Vừa từ trong nhà ấm áp bước ra ngoài nên Nghiêm Tuyết chưa kéo khăn quàng che kín mặt, để lộ ra chiếc mũi nhỏ xinh trắng muốt: "Vâng, tôi theo ông nội Lưu với Xuân Thải lên núi. Xuân Thải kéo tôi đi đấy, em ấy bày cho tôi đủ thứ, lại còn chu đáo mượn giày bông Ô La, tất dạ với cả dây buộc chân cho tôi nữa."
