Gả Nhầm Cho Đại Lão Văn Niên Đại - Chương 22:**

Cập nhật lúc: 12/04/2026 13:05

Lúc anh quay lại, cả lâm trường vừa vặn cúp điện, mọi nguồn sáng trong nháy mắt bị bóng tối nuốt trọn.

Trong không gian tĩnh mịch, chẳng biết là ai vừa khẽ nín thở. Tiếp đó là những tiếng sột soạt cởi áo quần, có người vén một góc chăn lên, nằm xuống ngay bên cạnh Nghiêm Tuyết.

Một mùi hương xà phòng thơm nhẹ thoang thoảng bay tới trong không khí. Nghiêm Tuyết miên man nghĩ ngợi, cũng may thói quen vệ sinh của người này khá tốt, chứ nếu mà không rửa chân, không tắm rửa thì dù nhan sắc có tầm cỡ thần tiên cô cũng chịu c.h.ế.t.

Nhắm mắt chờ đợi một lúc, nhưng bên cạnh lại chẳng thấy rục rịch gì thêm.

Cảm giác này giống hệt như việc biết tỏng là chiếc giày thứ hai kiểu gì cũng phải rơi xuống, thế nhưng đợi mãi đợi mãi mà nó vẫn lơ lửng trên không. Nghiêm Tuyết nhịn không được bèn trở mình, mở mắt nhìn sang bên cạnh.

Kỳ Phóng hiển nhiên cũng chưa ngủ. Anh đang khép hờ mắt nằm thẳng lưng, trên người thậm chí vẫn còn mặc nguyên áo sơ mi, chỉ cởi vài chiếc cúc ở cổ, một tay gác hờ lên nếp gấp của chăn.

Cảm nhận được Nghiêm Tuyết vừa trở mình, anh im lặng một thoáng rồi mới nghiêng mắt nhìn sang. Trong bóng tối, đôi mắt hoa đào hoàn toàn không thể nhìn ra được chút cảm xúc gì.

Hai người âm thầm đưa mắt nhìn nhau giữa màn đêm tĩnh lặng. Không lâu sau, lại như có chung một sự ăn ý mà đồng loạt dời mắt đi.

Nghiêm Tuyết trở mình thêm lần nữa, lần này dứt khoát quay lưng lại với Kỳ Phóng. Mặc dù vẫn nằm thẳng lưng, nhưng Kỳ Phóng lại theo phản xạ kéo chăn lên cao một chút.

*Người đàn ông này là đang căng thẳng, không biết bắt đầu từ đâu, hay là đang đợi cô chủ động thế nhỉ?*

Nghiêm Tuyết có chút buồn cười thầm nghĩ bụng.

Điều cô không hề hay biết là, ngay lúc này Kỳ Phóng cũng đang nghĩ đến cô. Nghĩ đến cái động tác trở mình của cô ban nãy, nghĩ đến những câu hỏi cô đặt ra lúc ở ban quản lý lâm trường hồi sáng.

Đừng thấy Nghiêm Tuyết bình thường hoạt ngôn, ăn nói ngọt ngào mà lầm, thực chất cô là người không bao giờ nói lời thừa thãi.

Không dò la chuyện bao đồng nhà người khác, không tùy tiện bình phẩm đ.á.n.h giá bất cứ việc gì. Vậy mà hôm nay cô lại hỏi hai câu hoàn toàn chẳng ăn nhập gì với nhau, thái độ ấy tuyệt nhiên không giống cô chút nào.

*Có phải cuối cùng cô cũng ý thức được việc hai người đã thực sự kết hôn, nên bắt đầu cảm thấy căng thẳng không?*

*Hay là... cô bắt đầu hối hận rồi...*

Kỳ Phóng buộc lòng phải suy đoán theo chiều hướng tồi tệ nhất. Giống hệt như quỹ đạo số phận của anh mấy năm qua, luôn xô đẩy anh trượt dài xuống những vực sâu tăm tối hơn.

Hơn nữa, hành động liên tục trở mình của cô lúc này, rõ ràng là đang cảm thấy bất an.

Có lẽ cô đang sợ anh sẽ làm chuyện gì đó quá giới hạn.

Trong màn đêm, sự im lặng như bị kéo dài ra vô tận, hệt như những dòng suy nghĩ đang rối bời quấn lấy tâm trí hai người. Mãi cho đến khi bên ngoài đột nhiên truyền đến một tràng tiếng ch.ó sủa ầm ĩ, nghe tiếng có vẻ phát ra từ gia đình ở ngay phía sau nhà bọn họ.

Hai người như cùng chung sự chú ý, không hẹn mà cùng chuyển tầm mắt, nín thở lắng nghe.

Ở lâm trường có không ít hộ gia đình nuôi ch.ó, chuyện ch.ó sủa cũng chẳng có gì lạ. Tuy nhiên, dẫu sao đây cũng là vùng rừng núi, không chỉ phải đề phòng trộm cắp mà còn phải cảnh giác với thú dữ, bên phía đội sản xuất nông nghiệp thường xuyên có dã thú xuống phá hoại mùa màng và gia súc.

Lắng nghe hồi lâu, tiếng ch.ó sủa vẫn không có dấu hiệu ngừng lại, thậm chí còn loáng thoáng nghe lẫn vào tiếng người ồn ào. Kỳ Phóng với lấy chiếc áo len gấp gọn đặt sát mép giường: "Để tôi ra xem sao."

"Ừm." Nghiêm Tuyết ôm chăn ngồi dậy, thấy người đàn ông nhanh nhẹn mặc quần áo bước xuống giường, cô liền dặn thêm một câu: "Cẩn thận nhé."

Kỳ Phóng vừa khoác áo bông vừa quay lại nhìn cô: "Ừm." Rồi anh mở cửa bước ra ngoài.

Nghiêm Tuyết cũng không ngồi yên, cô xuống giường đi kiểm tra lại các cửa sổ xem đã đóng then khóa kỹ chưa. Vừa mới kiểm tra xong thì Kỳ Phóng từ bên ngoài trở về: "Không có gì đâu, hai vợ chồng nhà phố sau đang cãi lộn thôi."

Hai vợ chồng cãi nhau mà ầm ĩ đến mức nửa đêm nửa hôm ch.ó hàng xóm sủa nhặng xị, thế này là phải kịch liệt đến mức nào cơ chứ?

Nghiêm Tuyết cạn lời. Nhìn người đàn ông khóa trái cửa lại, cô cũng xốc lại chiếc áo bông khoác ngoài rồi bước vào gian trong.

Lần thứ hai cởi áo lên giường sưởi, nhờ có tiếng người ch.ó sủa ngoài kia làm nền nên bầu không khí gượng gạo ban nãy đã vơi đi không ít.

Có điều, không khí để làm một chuyện mờ ám gì đó cũng bay biến sạch bách. Dẫu sao thì hai vợ chồng nhà kia cũng cãi nhau trường kỳ kháng chiến, đứt quãng rề rà mãi nửa ngày trời chẳng có dấu hiệu ngừng nghỉ.

Nghiêm Tuyết mệt mỏi cả một ngày, lại tu hơn nửa cân rượu nên không nhịn được ngáp dài một cái.

Bên kia Kỳ Phóng nghe thấy thế, dường như im lặng trong chốc lát, rồi cất giọng trầm ấm thanh lãnh: "Ngủ đi."

Trong bóng tối, chẳng biết ai là người vừa khẽ thở phào nhẹ nhõm. Tóm lại là khi Nghiêm Tuyết mở mắt ra lần nữa thì đã là buổi sáng ngày hôm sau rồi.

Khoảng hơn một giờ chiều, Lưu Vệ Quốc mới vác mặt sang nhà bọn họ để trả lại mấy cái thau mượn hôm qua. Vừa vào cửa đã nháy mắt ra hiệu với Kỳ Phóng: "Biết tỏng hôm nay hai người không dậy nổi nên tôi cố tình đợi đến giờ này mới qua đấy, thế nào? Biết ý quá đi chứ hả?"

Tiếc là cậu ta phải thất vọng rồi, vì tối qua bọn họ chẳng làm ăn cái khỉ khô gì sất.

Tất nhiên Nghiêm Tuyết không thể toạc móng heo ra như vậy, chỉ cười tủm tỉm nhận lấy mấy cái thau từ tay cậu ta rồi cất vào tủ bát.

Sắc mặt Kỳ Phóng cũng chẳng mảy may thay đổi, anh khép hờ mắt lướt nhìn món đồ trong n.g.ự.c Lưu Vệ Quốc.

Lưu Vệ Quốc lập tức ôm món đồ đi vào trong: "Cái đồng hồ để bàn nhà tôi dạo này lại dở chứng rồi, chạy một lúc là chậm mất hai phút. Kỳ Phóng, cậu xem giúp tôi với."

Nghiêm Tuyết thắc mắc mãi cậu ta ôm cái đồng hồ để bàn sang đây làm gì. Đừng nói chuyện kiêng kỵ việc mang đồng hồ đi tặng, cái này nhìn qua là biết hàng cũ rích rồi.

Kỳ Phóng rửa tay xong đi vào, chiếc đồng hồ để bàn đã được đặt ngay ngắn trên bàn giấy. Anh xoay thân đồng hồ lại, thuần thục mở nắp gỗ phía sau: "Có tra dầu định kỳ không đấy?"

"Có chứ." Lưu Vệ Quốc đáp: "Không những tra dầu mà tôi còn quét bụi sạch sẽ y như lời cậu dặn rồi, nhưng vẫn chứng nào tật nấy, tôi mới phải mang sang tìm cậu đây."

Kỳ Phóng không hỏi thêm lời nào, rũ mắt lấy một túi đồ nghề từ trong ngăn kéo dưới bàn giấy ra.

Những đốt ngón tay thon dài của anh cực kỳ linh hoạt và chắc chắn, chẳng mấy chốc từng bộ phận nhỏ xíu đã được tháo tung ra đặt sang một bên mặt bàn.

Động tác rõ ràng không hề vội vã nhưng tốc độ lại nhanh thoăn thoắt. Lưu Vệ Quốc chưa kịp nhìn rõ anh thao tác kiểu gì, lại càng không dám táy máy chạm vào mấy bộ phận bé tẹo kia vì sợ làm mất.

Cậu ta dứt khoát lùi ra xa cách Kỳ Phóng nửa mét, vừa nghển cổ hóng chuyện vừa hỏi: "Hôm qua cậu bảo tôi đi hỏi xem Vu Dũng Chí uống rượu ở đâu, cậu đoán xem là nhà ai?"

Chuyện này mà cũng bô bô kể lể lại với bọn họ, thảo nào Kỳ Phóng nói cậu ta không giữ được mồm miệng.

Ban đầu Nghiêm Tuyết cũng không biết Kỳ Phóng còn có tay nghề sửa chữa những thứ này, nghe cậu ta nói vậy bèn ngồi luôn xuống mép giường sưởi hóng hớt xem cậu ta nghe ngóng được tin gì.

Quả nhiên Lưu Vệ Quốc chẳng làm uổng công đ.á.n.h giá của Kỳ Phóng. Kỳ Phóng chỉ hờ hững "ừm" một tiếng không thèm ngước mắt lên, cậu ta đã tự động tuôn một tràng: "Uống ở nhà ông anh rể chứ đâu." Không giấu giếm vòng vo một chút nào.

"Có phải ông anh rể họ Lương không?" Nghiêm Tuyết nhớ loáng thoáng người đưa cô lên núi tên Lương gì đó hình như là con rể của xưởng trưởng Vu.

"Cô biết gã ta à?" Thấy có người bắt lời, Lưu Vệ Quốc lập tức quay phắt sang: "Chính là gã đấy, Lương Kỳ Mậu, anh rể hai của Vu Dũng Chí. Vu Dũng Chí có tận bốn người anh rể, trừ người chị cả lấy chồng sớm, ba người chị còn lại đều lấy người quanh đây. Tên này vốn dĩ là bợm nhậu, nhàn rỗi là xách đ.í.t lượn quanh nhà mấy ông anh rể xin rượu, nhất là bà chị hai lại cực kỳ chiều chuộng nó, đến giờ đi làm mấy năm trời rồi mà vẫn xách quần áo về cho chị giặt."

"Nhà họ có mấy anh em trai?" Nghiêm Tuyết tò mò hỏi.

"Chỉ có mỗi một mình nó. Hồi trước còn một người anh trai nữa, nhưng bị đậu mùa mất từ nhỏ. Chứ không thì làm gì có chuyện nó được nhà chiều chuộng đến mức này?"

Gia đình có mỗi một mụn con trai, bên trên lại có tận bốn người chị. Từ bé đến lớn hưởng trọn cái đặc quyền giới tính, không sinh hư sinh đốn mới là chuyện lạ...

Nghiêm Tuyết thắc mắc: "Nó như vậy thì mấy ông anh rể không có ý kiến gì sao?"

"Sao lại không có? Nhưng người ta kết hôn là vì cô chị kia kìa, hơn nữa ông già nó còn là xưởng trưởng, kiểu gì cũng phải nể mặt đôi phần."

Quả đúng như những gì Nghiêm Tuyết phỏng đoán. Vu Dũng Chí suốt ngày mò đến nhà chị gái chè chén say sưa, chắc chắn Lương Kỳ Mậu đã gai mắt từ lâu. Sẵn tiện dạo này Lương Kỳ Mậu và Kỳ Phóng lại có chút xích mích, thế là gã xúi giục thẳng thằng em vợ đi gây rối.

Bất luận có chuyện gì xảy ra, cả hai bên đều không được lợi lộc gì, có thể nói đây đúng là chiêu "một mũi tên trúng hai đích".

"Tôi nhớ cái hôm cô lên núi tìm Kỳ Phóng, gã ta còn mách lẻo đ.â.m thọc hai người cơ mà, có phải cô biết chuyện từ hôm đó không?"

Nghiêm Tuyết rõ ràng là một thính giả có tâm hơn Kỳ Phóng nhiều. Lưu Vệ Quốc mải mê buôn chuyện, vừa nói vừa dịch chuyển từ bên phải của Kỳ Phóng xa Nghiêm Tuyết, xích dần sang bên trái để gần hơn với chiếc giường sưởi.

Kỳ Phóng vừa ngước mắt lên liền thấy hai người một ngẩng mặt một cúi đầu thì thầm to nhỏ nhiệt tình. Anh tiện tay quăng cây tua vít xuống bàn cái cạch: "Tìm ra nguyên nhân rồi."

Lưu Vệ Quốc lập tức đứng thẳng tắp, rướn người qua xem xét: "Bị sao thế?"

Ngón tay Kỳ Phóng vân vê một bánh răng nhỏ: "Bị mài mòn nặng quá, chất lượng đồng hồ nhà cậu kém xa cái thương hiệu Mãn Thiên Tinh của nhà Vương Binh."

"Vậy phải làm sao?" Lưu Vệ Quốc nhận lấy bánh răng săm soi, mù tịt hoàn toàn không biết xử lý thế nào.

Kỳ Phóng đã bắt đầu lắp ráp lại những bộ phận khác vào vị trí cũ: "Ra tiệm sửa đồng hồ trên thị trấn hỏi mua một cái mới thay vào xem có không."

"Nếu không có thì sao? Đồng hồ nhà tôi là đồ cổ rởm cơ."

"Không có thì cậu mang về đây tìm tôi tiếp." Bàn tay cầm tua vít của Kỳ Phóng hơi khựng lại, cuối cùng vẫn đưa ra một lời hứa hẹn.

Lưu Vệ Quốc cũng hết cách, đành phải ôm chiếc đồng hồ để bàn cùng với linh kiện hỏng kia đi về: "Vậy để tôi đi tìm thử xem sao, cảm ơn cậu nhé."

Nghiêm Tuyết nhìn lướt qua mớ đồ nghề tạp nham của anh: "Không ngờ anh còn biết sửa cả đồng hồ để bàn."

Câu nói này khiến động tác của Kỳ Phóng sững lại. Anh quay sang nhìn cô bằng một ánh mắt chăm chú khó diễn tả.

Nghiêm Tuyết chớp mắt chậm chạp, không dám mở miệng nói thêm.

Nhưng vẻ mặt của cô lúc này rõ ràng là đang rất kinh ngạc và hoang mang. Hai gia đình mới chỉ bặt vô âm tín khoảng hơn ba năm, vậy mà cô không hề biết anh học chuyên ngành gì ở đại học, từ nhỏ có đam mê gì.

Kỳ Phóng rũ mắt thu dọn đồ nghề cất vào tủ, không mảy may nói thêm một lời nào.

Cả buổi chiều anh chỉ cặm cụi chẻ củi, quét tước nhà cửa, chuẩn bị đồ ăn cho bữa cơm tất niên ngày mai, bận rộn tới mức không có lấy một khắc dư dả để mở miệng chuyện trò.

Nghiêm Tuyết là người rất tinh ý, cô nhanh ch.óng nhận ra có lẽ câu hỏi của mình đã vô tình động chạm vào "vảy ngược" của anh, nhưng nghĩ mãi cũng không rõ mình sai ở đâu.

Lòng dạ sâu xa khó lường, người đàn ông này chẳng lẽ thuộc cung Thiên Yết sao?

Nghiêm Tuyết nhớ mang máng thì ngày sinh của anh hình như cũng rơi vào tầm mấy ngày đó, dù âm lịch hay dương lịch thì cô cũng chẳng hơi đâu quan tâm. Vui buồn của anh có liên quan gì đến cô chứ?

Anh ấy cũng là người lớn rồi, đâu phải con nít mà đợi dỗ dành. Tốt nhất là tự anh ấy tìm cách tiêu hóa cảm xúc đi.

Tối hôm đó, Nghiêm Tuyết vẫn được độc chiếm phía đầu giường sưởi ấm áp. Ngược lại với đêm qua, Kỳ Phóng sau khi vệ sinh cá nhân xong thì nằm thẳng tắp và nhắm c.h.ặ.t hai mắt.

Có phải điều đó đồng nghĩa với việc đêm nay cô cũng chẳng phải làm nghĩa vụ làm vợ gì không?

Nghiêm Tuyết nhìn chằm chằm bóng lưng anh khoảng hai giây, rồi thảnh thơi trở mình, yên tâm khép mi ngủ thiếp đi.

Một lúc lâu sau Kỳ Phóng mới chậm rãi mở mắt. Người đang xoay lưng lại với anh bây giờ nhịp thở đã dần trở nên đều đặn, yên ả.

Anh đưa tay day day hai bên thái dương đang căng râm ran, ánh mắt trống rỗng dán c.h.ặ.t vào trần nhà. Trực giác mách bảo đêm nay lại là một đêm dài thức trắng nữa.

Ngược lại với anh, Nghiêm Tuyết đã đ.á.n.h một giấc say sưa thoải mái tới sáng. Khi tỉnh dậy, bên cạnh cô đã trống rỗng không một bóng người.

Chỉ thấy người đàn ông ấy đang tựa lưng vào mép bàn, rũ mi chuyên chú lên dây cót cho chiếc đồng hồ đeo tay. Đôi chân dài thẳng tắp hơi co lại, góc nghiêng khuôn mặt anh tuấn trong sương sớm quả thực vô cùng mãn nhãn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Gả Nhầm Cho Đại Lão Văn Niên Đại - Chương 21: Chương 22:** | MonkeyD