Gả Nhầm Cho Đại Lão Văn Niên Đại - Chương 72:**
Cập nhật lúc: 14/04/2026 17:00
Nghiêm Tuyết im lặng, Kỳ Phóng cũng lặng thinh.
Nhưng trong tình cảnh này, sự im lặng đồng nghĩa với ngầm thừa nhận. Đại tiểu thư nhà họ Nghiêm không tài nào tin nổi vào tai mình: "Thế mà anh cũng nhìn lộn được? Anh không thèm hỏi han gì luôn sao?"
Kỳ Phóng vẫn câm như hến.
Hồi đó anh đâu có gặng hỏi nhiều, chủ yếu vì cứ đinh ninh Nghiêm Tuyết dăm bữa nửa tháng nữa là xách va li chuồn mất tăm rồi.
Đại tiểu thư nhà họ Nghiêm bèn chuyển mục tiêu sang Nghiêm Tuyết: "Anh ta nhận nhầm người, chẳng lẽ cô cũng nhận nhầm nốt?"
Nghiêm Tuyết cũng đành chọn cách câm nín.
Cô cũng đã lờ mờ nhận ra mình đ.â.m sầm nhầm bến đỗ rồi. Sự việc đã rành rành ra đến nước này, nếu cô còn không nhìn ra thì đúng là bị đứt dây thần kinh nhận thức.
"Cô cũng nhận nhầm người thật á?" Đại tiểu thư ré lên, giọng vống lên ch.ói tai: "Anh ta vốn lầm lì ít nói như cái hồ lô kín miệng, thế mà cô cũng nhắm mắt đưa chân không thèm hỏi han lời nào sao?"
"Gia đình đối tượng tôi đi xem mắt đều đã qua đời cả rồi, nhà cửa neo đơn chỉ còn lại mỗi một mình anh ta, tôi nào dám xoi mói đào bới vết thương lòng của người ta chứ."
Nghiêm Tuyết cũng đầy rẫy sự bất lực. Hơn nữa, lúc mới lấy nhau, tính tình Kỳ Phóng thâm trầm khó dò, sơ sẩy hỏi ngu một câu là đạp ngay trúng mìn của anh, vả lại cô cũng chẳng thuộc tuýp người tò mò tọc mạch cho cam.
Đứng trụ bằng một chân mỏi nhừ, Nghiêm Tuyết đành lết cái thân tàn tạ từ từ ngồi lại xuống mép giường sưởi.
Sống chung chăn chung gối chừng ấy tháng trời, thế quái nào lại phát hiện ra mình gả nhầm ông chồng, bảo không sốc là dối lòng. Trong cái khoảnh khắc c.h.ế.t tiệt ấy, mức độ bàng hoàng của cô nào có kém cạnh cô gái trước mặt chút nào.
Thảo nào dạo trước Kỳ Phóng cứ dăm ba bữa lại vặn vẹo hỏi cô đã suy tính kỹ càng chưa, lại còn dò la ý kiến của phụ huynh nhà cô. Hóa ra gã này đinh ninh cô là cô vợ chưa cưới từ đời thuở nào của anh, trong khi hai bên gia đình đã xé hôn ước trước cả lúc đó rồi.
Lúc ấy sao cái mồm anh không chịu lanh lẹ thêm chút đỉnh, tiện thể bồi thêm câu: "Nhà cô đã từ hôn rồi, cô còn vác xác tới đây làm cái quái gì nữa?"
Thôi thì trách ai bây giờ, chính cô cũng có thèm há mồm hỏi câu nào đâu? Cứ thấy điều kiện đôi bên tàm tạm là nhắm mắt đưa chân cưới đại cho xong chuyện.
Mấu chốt là cái vụ nhầm nhọt này đã kéo dài ròng rã suốt bốn tháng trời rồi, bên đối tượng xem mắt thực sự kia chẳng lẽ bặt vô âm tín không đi tìm người sao? Hơn nữa, cô còn đút túi ẵm gọn một trăm tệ của người ta nữa...
Lại nói đến những chi tiết trùng hợp đến rợn người... Nghiêm Tuyết... họ Kỳ... hôn ước từ tấm bé... lại còn bị hủy hôn...
Càng xâu chuỗi, Nghiêm Tuyết càng thấy cái kịch bản cẩu huyết này quen quen. Cô không nhịn được ngước mắt nhìn thẳng vào người đàn ông: "Anh thật sự không có cái tên nào khác sao?"
Lại là cái câu hỏi quen thuộc y hệt như đêm tân hôn, khiến tâm can Kỳ Phóng - kẻ đang nín thở chờ phán quyết - thêm phần rối bời đứt đoạn.
"Không có." Anh dõng dạc khẳng định chắc nịch.
Ai dè cô Đại tiểu thư nhà họ Nghiêm đứng bên cạnh, hãy còn đang chìm trong cơn dư chấn, lại buột miệng chêm vào: "Nhưng anh còn có tên chữ cơ mà, là Cảnh Thư."
Nếu không nhờ cái bí danh Kỳ Cảnh Thư sau này anh ta tự đổi, thì lúc Trường Thanh Trọng Công mới phất lên, đám đông đâu có ngờ được kẻ giật dây đứng sau giáng cho họ những đòn đau điếng chính là gã.
Cứ nhắc đến cái gã này là Đại tiểu thư lại bốc hỏa, mà Nghiêm Tuyết cũng thấy cạn lời chẳng kém.
Đúng rồi nhỉ, sao cô lại quên béng đi cái tiết mục người ta có quyền đổi tên đổi họ, đặc biệt là ở cái thời đại này khi hệ thống hộ khẩu chưa được vi tính hóa đồng bộ. Sau đợt mở cửa cải cách, còn có hẳn một giai đoạn vàng thau lẫn lộn, chứng minh thư, bằng cấp giả bay lượn ngợp trời...
Làm cho một vòng, hóa ra cô lại bắt đúng trend xuyên không vào tiểu thuyết, mà trớ trêu thay lại bập ngay vào vị đại lão mang màu sắc bi kịch trong sách.
Khổ nỗi trong sách làm quái gì có nhân vật nào tên cô, cũng làm gì có đoạn nào vẽ ra cảnh tượng: sau khi hủy hôn, vợ cũ của đại lão lại lặn lội vượt ngàn dặm xa xôi đến tìm gã kết hôn.
Mớ bòng bong này rối rắm chẳng khác nào bát cháo thập cẩm. Dù cho Nghiêm Tuyết có bản lĩnh đối phó với muôn vàn giông bão cỡ nào, lúc này đầu óc cũng lùng bùng tìm không ra lối thoát. Cô bất giác đưa tay day day hai bên thái dương đang giật liên hồi.
Kỳ Phóng tuy không đoán được trong đầu cô đang toan tính điều gì, nhưng nhìn cô nín lặng, bàn tay anh cũng vô thức nắm c.h.ặ.t lại.
Giữa sự im lặng c.h.ế.t ch.óc ấy, người đầu tiên lên tiếng phá vỡ bầu không khí lại là Đại tiểu thư nhà họ Nghiêm: "Nếu cả hai người đều nhận nhầm đối tượng, vậy thì cứ đổi lại là xong mà?"
"Đổi lại ư?" Nghiêm Tuyết thoáng ngơ ngác.
"Không được!" Kỳ Phóng gắt lên chẳng mảy may suy nghĩ.
Ánh mắt anh sắc như d.a.o cau phóng thẳng về phía Đại tiểu thư nhà họ Nghiêm, khiến cô ta giật b.ắ.n mình lùi lại theo bản năng, nhích về phía Nghiêm Tuyết thêm một chút. Cứ như thể bám víu vào Nghiêm Tuyết thì cô ta sẽ bớt sợ cái gã đằng đằng sát khí kia.
"Tôi nói thật đấy, đằng nào anh cũng đinh ninh cô ta là tôi nên mới rước về, mà cô ta cũng có mối khác để gả. Thế thì đổi lại thôi. Tôi cũng chả hẹp hòi đâu, với cái nhan sắc này của cô ta, cá là gã đối tượng kia cũng chẳng chê trách gì đâu."
Đại tiểu thư họ Nghiêm chả hiểu cớ sự gì mà mọi chuyện lại rẽ hướng lệch quỹ đạo tới mức này, nhưng đằng nào mọi thứ đều do nhầm lẫn mà ra, vậy thì đổi lại là đưa mọi thứ về đúng trật tự vốn có của nó thôi.
Kỳ Phóng thì giận đến mức gân xanh trên trán nổi cục: "Không được là không được! Tôi không đồng ý!"
Anh gắng sức ghìm lại cơn bực dọc đang trào dâng, trừng mắt nhìn Đại tiểu thư họ Nghiêm: "Cô gặp rắc rối gì thì cứ toạc móng heo ra đây, còn mấy cái trò mèo mả gà đồng kia thì dẹp mẹ đi."
Thấy Kỳ Phóng kiên quyết nói "Không", hết "không được" rồi lại "đừng hòng", Đại tiểu thư ngơ ngác: "Anh cứ chắc mẩm cô ta là tôi mới lấy, giờ đổi lại cho đúng chỗ thì c.h.ế.t ch.óc gì cơ chứ?"
Giá mà ngày xưa chính là cái cô Đại tiểu thư õng ẹo tiểu thư này...
Kỳ Phóng thừa hiểu giải thích với cô ta cũng như đàn gảy tai trâu, thà đỡ tốn hơi còn hơn: "Đấy là chuyện riêng giữa tôi và cô ấy, còn hôn ước với cô thì tôi xé từ đời thuở nào rồi."
"Thế... hay là gọi cái ông đối tượng xem mắt của cô ta đến ba mặt một lời xem sao?" Đại tiểu thư vẫn chưa chịu bỏ cuộc.
Kỳ Phóng câm như hến, lẳng lặng sải bước ra mở toang cửa chính: "Không còn chuyện gì thì mời cô lượn cho nước nó trong. Lúc nãy cô bảo không xoay được giấy giới thiệu đúng không."
Giọng anh lạnh lùng tàn khốc, làm Đại tiểu thư chợt rùng mình nhớ lại cái ánh mắt sắc lẹm trong cơn ác mộng dạo trước, vội vàng im bặt chẳng dám ho he thêm nửa lời.
Đúng cái lúc cao trào, tiếng vọng quen quen râm ran từ ngoài ngõ truyền vào: "Dạ, đến đúng địa chỉ rồi phải không ạ? Cháu cảm ơn thím."
Ngay sau đó, tiếng gõ cửa vang lên dồn dập: "Làm phiền cho hỏi, đồng chí Nghiêm Tuyết có ở đây không ạ?"
Kỳ Phóng vừa nhướng mày, ánh mắt đã bắt trúng ngay cái gã Tề Phóng lù lù đứng chình ình ngoài khung cửa.
Chọn đúng cái giờ linh thiêng này để vác mặt tới tìm, lại còn réo đích danh Nghiêm Tuyết, Kỳ Phóng có cố tình lờ đi cũng chẳng đặng.
Huống hồ gì tên kia còn từng bô lô ba la với anh là mình bị để lạc mất đối tượng xem mắt...
Thế nhưng, chẳng phải Nghiêm Tuyết bảo đối tượng ấy cao kều một mét tám, nhan sắc cũng thuộc dạng cực phẩm cơ mà? Cái ngữ này mà là một mét tám? Nhan sắc cực phẩm á?
Kỳ Phóng mím môi, dán mắt chòng chọc vào đối phương. Trong một khoảnh khắc chớp nhoáng, anh thầm ước gì có thể quay ngược thời gian, nuốt tọt cái câu an ủi xui xẻo "đừng lo, sớm muộn gì cũng tìm được thôi" trở lại bụng.
Về phần Tề Phóng, sự hiện diện của Kỳ Phóng lại là một bất ngờ lớn.
Anh ta đưa tay gãi đầu gãi tai sượng trân, ngoái nhìn lại phía sau lần nữa: "Đúng là Nghiêm Tuyết sống ở đây chứ, tôi không gõ nhầm cửa phải không?"
Kỳ Phóng cực kỳ khao khát phun thẳng vào mặt gã một chữ "Nhầm!", nhưng Đại tiểu thư nhà họ Nghiêm đã nghe thấy tiếng động và lững thững bước ra.
Vừa nhìn thấy cô ta, Tề Phóng theo phản xạ cứ ngỡ đây chính là người mình đang cất công tìm kiếm, bèn bước tới gần: "Ch... chào cô."
"Chào anh." Đại tiểu thư vốn xuất thân trâm anh thế phiệt nên nghi thức xã giao lịch sự cơ bản vẫn thuộc nằm lòng, chỉ là trong lòng đang lúng túng mù mờ chẳng hiểu ất giáp gì.
Bị đôi mắt to tròn mở to khó hiểu của cô nàng nhìn chằm chằm, Tề Phóng lại lúng túng gãi gãi đầu: "À... tôi là Tề Phóng, cái gã lẽ ra đi xem mắt với cô đấy. Chẳng phải lúc đó tôi đến muộn làm mất dấu cô sao? Dì họ của cô cũng cứ tưởng cô bị người ta bắt cóc rồi, tình cờ nghe phong phanh địa chỉ cô đang ở là Kim Xuyên, nên sai tôi lặn lội tới đây tìm cô đấy."
Nói năng lắp ba lắp bắp hơi lộn xộn, nhưng Đại tiểu thư nhà họ Nghiêm vẫn tinh ý bắt sóng được, lập tức ngoái lại nhìn Nghiêm Tuyết: "Anh ta tìm cô đấy."
Tề Phóng nương theo ánh nhìn của cô ta nhìn vào trong phòng, phút chốc c.h.ế.t sững như trời trồng: "Cô... cô mới là Nghiêm Tuyết?"
Nghiêm Tuyết cũng muốn bật luôn câu hỏi y xì đúc: "Anh vậy mà lại là cái gã tên 'qi' Phóng kia á?"
Nói nhầm "Kim Xuyên" thành "Tiểu Kim Xuyên" thì thôi tạm chấp nhận đi, thế còn cái chiều cao mồi chài một mét tám vứt xó nào rồi? Thế còn cái nhan sắc cực phẩm đâu?
Hơn nữa, ảnh hồi bé của anh ta cô đã xem qua rồi, mắt cũng to tròn rõ đẹp cơ mà, sao tự dưng giờ teo tóp lại bằng hai sợi chỉ thế kia? Chẳng lẽ lớn lên anh ta chỉ phát triển chiều cao mà mắt thì bỏ quên?
Cạn lời thì cạn lời, nhưng người ta đã cất công tới tận cửa, Nghiêm Tuyết vẫn phải giữ phép lịch sự mời người ta vào nhà uống nước.
Thấy cô lạch cạch tính đứng dậy, Kỳ Phóng vội vàng chạy tới ấn vai cô dúi lại xuống giường sưởi: "Em ngồi yên đấy." Anh tự tay rót nước ra cái ca tráng men, đưa cho Tề Phóng và Đại tiểu thư nhà họ Nghiêm mỗi người một cốc.
Lúc này Đại tiểu thư mới sực nhận ra, từ lúc vác mặt tới đây, Kỳ Phóng chưa từng buồn mời cô ta một ngụm nước lã.
Tề Phóng thì vẫn còn đang trong tình trạng đơ như tượng gỗ, lúc Kỳ Phóng đưa nước, anh ta theo phản xạ đỡ lấy cái ca tráng men, lí nhí đáp: "Cảm ơn." Rồi bị Kỳ Phóng lườm một cú không hiểu tại sao.
Đợi đến khi Kỳ Phóng yên vị bên cạnh Nghiêm Tuyết, dán sát rịt lấy cô, anh ta mới từ từ tỉnh táo lại: "Cô... lấy anh ta rồi à?"
Thế không phải là nói chuyện thừa thãi à? Hồi trước mấy người gặp nhau trên núi chẳng lẽ chưa ai giới thiệu hay sao?
Nhưng người ta là chính chủ, bản thân anh (Kỳ Phóng) chỉ là kẻ "nẫng tay trên", nên cuối cùng Kỳ Phóng vẫn dằn lại, không thốt ra lời nào.
Tề Phóng lại chuyển hướng sang Nghiêm Tuyết: "Cô... đáng lẽ cô định đi xem mắt với tôi cơ mà?"
Hồi trước còn cố tìm cách lấp l.i.ế.m qua chuyện, giờ mọi thứ bung bét hết, lời tuôn ra khỏi miệng cũng mang đầy sự thất thần chới với.
Vốn dĩ bản tính thật thà, nay đối mặt với cái cảnh tượng trớ trêu này, anh ta không kìm được mà bật thêm một câu hỏi: "Cớ sao cô lại gả cho anh ta?"
Đúng rồi nhỉ, tại sao cô lại gả cho Kỳ Phóng?
Nghiêm Tuyết nín thinh một lúc lâu: "Hôm đó dì Thu Phương định đưa tôi tới, nhưng thằng Đại Cường nhà dì ấy bị hụt chân rơi xuống hố băng, nên dì ấy vội quá không đi được. Trước khi đi, dì ấy dặn dò tôi là anh tên 'qi' Phóng, làm việc ở lâm trường Kim Xuyên."
"Hả?" Tề Phóng há hốc mồm kinh ngạc vì nguyên cớ sai lệch lãng xẹt này. "Thế còn anh ta?"
Câu này rõ rành rành là nhắm vào Kỳ Phóng, Kỳ Phóng liền đáp trả: "Tôi họ Kỳ, chữ Kỳ (祁) có bộ ấp (阝) bên phải, tên chỉ có một chữ Phóng (放)."
"Anh cũng tên là 'qi' Phóng?" Lúc này Tề Phóng mới vỡ lẽ.
Đơn Thu Phương nhầm địa chỉ, Nghiêm Tuyết đương nhiên tìm nhầm chỗ, thế quái nào ở lâm trường Kim Xuyên lại tòi ra một gã có cái tên đọc y hệt tên anh ta...
Mọi chuyện cứ như một vở kịch hài tình cờ do bàn tay số phận sắp đặt, mà anh ta lại là kẻ duy nhất vô phước bị hất cẳng khỏi vở kịch ấy.
Tề Phóng càng nghĩ càng buồn rười rượi, thậm chí còn tự trách mình tại sao hồi đó mải mê công việc mà không ráng xin nghỉ vài ngày về quê gặp mặt đàng hoàng.
Không, nhẽ ra anh ta phải xin nghỉ dài hạn hơn, đích thân lội về quê xem mắt mới đúng, như thế thì làm sao có chuyện râu ông nọ cắm cằm bà kia thế này...
Chìm ngập trong sự tuyệt vọng chán chường, Tề Phóng cúi gằm mặt xoa trán, chẳng nặn nổi một lời.
Đại tiểu thư họ Nghiêm nãy giờ đứng nghe hóng chuyện, rốt cục cũng rụt rè lên tiếng, len lén quan sát sắc mặt Kỳ Phóng: "Nếu anh ta đã cất công tới tận đây rồi, vậy sao hai người không về đúng vị trí ban đầu đi."
"Về đúng vị trí?" Tề Phóng hiển nhiên không lường trước được nước cờ này, vô cùng sửng sốt.
Đại tiểu thư rụt rè gật đầu phụ họa: "Vừa khéo tôi và anh Kỳ Phóng cũng có hôn ước từ trước, tôi lặn lội tới đây tìm anh ấy là để kết hôn..."
"Nghiêm Tuyết." Giọng Kỳ Phóng bỗng trầm xuống lạnh lẽo.
Cả Nghiêm Tuyết lẫn Đại tiểu thư đều đồng loạt quay lại nhìn anh. Anh khựng lại, rồi theo phản xạ chộp lấy tay Nghiêm Tuyết: "Anh không gọi em."
Cảnh tượng này quả thực rối như mớ bòng bong. Đã thế, đầu óc Tề Phóng lúc này khéo còn mờ mịt, rối rắm hơn cả hoàn cảnh hiện tại.
Anh ta vắt óc ngẫm nghĩ một hồi lâu vẫn chẳng tìm ra được sự liên kết giữa các nhân vật này. Trái lại, Kỳ Phóng ở bên kia đã mở lời trước: "Việc nhận nhầm người là lỗi của tôi, tôi vô cùng xin lỗi. Nhưng tôi và Nghiêm Tuyết đã kết hôn, và chúng tôi hoàn toàn không có ý định ly hôn."
Kỳ Phóng chẳng dám liếc mắt sang Nghiêm Tuyết bên cạnh: "Nghe đồn anh từng gửi sính lễ cho Nghiêm Tuyết, bao nhiêu tiền? Tôi đền lại gấp đôi ngay bây giờ."
Lúc này thì Tề Phóng tâm trí đâu mà màng tới mấy cái đồng bạc cắc đó nữa. Nhưng thứ anh ta thực sự tha thiết bận tâm thì lại chẳng biết phải mở lời làm sao.
