Gả Nhầm Cho Đại Lão Văn Niên Đại - Chương 76

Cập nhật lúc: 14/04/2026 17:01

Mấu chốt là anh bây giờ thế này, nhưng chẳng lẽ lại thế này cả đời sao? Đại tiểu thư họ Nghiêm im thin thít, chẳng dám hé răng.

Nghiêm Tuyết ngược lại đoán được phần nào suy nghĩ trong lòng cô ta, bèn mỉm cười: "Nếu anh ấy thật sự để tâm như vậy, thì sau khi nhận nhầm tôi thành cô rồi kết hôn, chẳng phải ngày nào anh ấy cũng phải hành hạ tôi cho bõ ghét hay sao?"

Đây đúng là góc nhìn mà đại tiểu thư chưa từng nghĩ tới, đôi mắt cô ta mở to đầy kinh ngạc.

Nghiêm Tuyết thấy vậy, dứt khoát đứng dậy định xuống đất. Kỳ Phóng hoàn toàn phản ứng theo bản năng, lập tức vươn tay ra đỡ lấy cô.

Nghiêm Tuyết nhân đó chỉ chỉ vào người đàn ông, rồi lại chỉ vào mình: "Cô xem tôi giống bộ dạng bị hành hạ lắm sao?"

Đại tiểu thư câm nín luôn.

Sau đó cô ta còn ở lại thêm hai ngày rồi mới rời đi.

Ngày đi là do Nghiêm Tuyết tiễn, vì Kỳ Phóng còn phải đi làm, mà dẫu có được nghỉ thì chắc anh cũng chẳng mặn mà gì với việc tiễn đưa này.

So với vị hôn thê cũ "hàng thật giá thật" kia, Nghiêm Tuyết thấy cái "hàng giả" là mình hồi mới đến được đối xử tốt hơn nhiều. Cô còn nghi ngờ không biết người đàn ông này có cuốn sổ nhỏ ghi thù nào không, chắc là đang ghim câu "đổi lại" của cô nàng kia đây mà.

Trên đường ra ga, Nghiêm Tuyết vẫn dặn dò thêm một câu: "Nếu cô không muốn lấy chồng thì không lấy cũng được, dù sao năm nay cô mới mười chín tuổi thôi."

Dù nhiều lời hơn cô cũng chẳng tiện nói, nhưng vì Kỳ Phóng bảo cô ta sắp đính hôn, nên cô cứ coi như cô ta đang bỏ trốn khỏi hôn sự đó vậy.

Cứ giúp cô gái này tránh xa gã tồi ngày nào hay ngày nấy.

Nghiêm Tuyết cười cười chỉ vào chiếc băng đỏ trên tay cô ta: "Sẵn có cái này, nhân cơ hội này đi thăm thú non sông gấm vóc nước mình đi, chẳng phải tốt lắm sao?"

Đại tiểu thư quả thật đang trăn trở vấn đề này, nghe Nghiêm Tuyết nói vậy thì như bừng tỉnh khỏi cơn mơ. Hai ngày nay cô ta vẫn luôn ngẫm nghĩ về chuyện trong giấc mộng.

Liệu có khi nào Kỳ Phóng nhắm vào nhà cô ta hoàn toàn không phải vì chuyện hủy hôn, mà là vì chồng cô ta, vì bố cô ta?

Dù không muốn tin, nhưng rõ ràng người đàn ông đó đã nói: *Sao cô không đi hỏi chồng mình xem anh ta đã làm những gì, hỏi bố cô xem ông ta đã làm những gì.*

Nhưng so với người bố nuôi nấng mình từ nhỏ và người chồng kề cận suốt hai mươi năm, cô ta rõ ràng vẫn kiêng dè Kỳ Phóng hơn. Nghe Nghiêm Tuyết nói, cô ta không kìm được hỏi lại: "Còn chị thì sao? Sao chị còn trẻ thế này đã kết hôn rồi?"

"Tôi thì hết đường chọn rồi," Nghiêm Tuyết nhún vai, "Không gả đến vùng Đông Bắc này, khéo lại phải làm vợ chung cho bốn anh em nhà người ta rồi cũng nên."

"Bốn anh em?" Đại tiểu thư trợn tròn mắt, rõ ràng chưa từng nghe qua chuyện kinh khủng như thế.

Nghiêm Tuyết dứt khoát đem chuyện đó kể như kể chuyện phiếm. Đại tiểu thư nghe xong lập tức phẫn nộ: "Gia đình đó sao có thể làm vậy? Chẳng khác nào đẩy chị vào hố lửa!"

"Thế nên tôi mới chạy đi lấy chồng đấy thôi," Nghiêm Tuyết đáp, "Nhưng cũng không phải là gả bừa, nếu không thì khác gì gả vào cái nhà kia?"

Cô cố tình hạ giọng: "Trước khi đi, bà dì đã dò hỏi kỹ càng giúp tôi rồi, nhà trai toàn người hiền lành, tôi gả về không lo bị ăn h.i.ế.p. Với lại, dẫu tôi có nhận nhầm người đi nữa, cũng chẳng phải tùy tiện nhắm mắt đưa chân cưới Kỳ Phóng đâu. Cái hôm tôi mới chân ướt chân ráo đến lâm trường..."

Cô liếc nhìn đại tiểu thư, thấy cô nàng đang chăm chú lắng nghe: "Hôm đó làm sao hả chị?"

Thế là Nghiêm Tuyết kể lại chuyện rãnh băng nguy hiểm thế nào, và hồi đó Kỳ Phóng đã dũng cảm cứu người ra sao: "Người dám liều mạng đi cứu người khác, chí ít cũng không phải kẻ xấu."

Điều này làm đại tiểu thư vô cùng bất ngờ. Nói cho cùng, ngoài cái nhìn thoáng qua trong giấc mộng tàn khốc kia, cô ta chẳng thực sự hiểu gì về Kỳ Phóng cả.

Nghiêm Tuyết cười híp mí: "Đôi khi nhìn người không thể chỉ nhìn cái mã, phải nhìn cái ruột gan bên trong. Đương nhiên nếu có quyền lựa chọn, kết hôn muộn một chút vẫn tốt hơn."

Chẳng biết đại tiểu thư có lọt tai chữ nào không, cô ta im lặng một hồi lâu.

Vừa lúc đó tàu hỏa nhỏ tới, Nghiêm Tuyết không nói thêm gì nữa, giục cô ta cầm đồ đạc lên tàu.

Đại tiểu thư chạy đi được một quãng lại vòng ngược lại, nắm tay Nghiêm Tuyết dặn dò kỹ lưỡng: "Chị cũng nhất định phải cẩn thận nhé!"

Cái sự "cẩn thận" ấy ám chỉ điều gì thì ai cũng rõ. Chắc chắn trong lòng cô nàng này, hình ảnh "thú dữ" của Kỳ Phóng đã đóng đinh không thể xóa nhòa rồi.

Nghiêm Tuyết thấy buồn cười vô cùng. Tối đó khi Kỳ Phóng về, cô cứ chằm chằm nhìn anh không rời mắt.

Vùng núi mùa này ấm chậm, đã đầu tháng Sáu rồi mà vẫn nhiều người chưa thay áo cộc tay. Kỳ Phóng lúc ngủ vẫn mặc cả áo lót quần lót dài tay, cực kỳ "giữ kẽ", nhưng đi làm về kiểu gì cũng đổ mồ hôi. Một mảng lưng áo sẫm màu dính sát vào người, thấp thoáng lộ ra những múi cơ lưng rắn chắc.

Anh vào phòng lấy bộ đồ sạch định lau người rồi thay, nhận thấy ánh mắt của Nghiêm Tuyết thì khựng lại: "Cô ta vẫn chưa đi à?"

"Đi rồi, đi từ sáng rồi."

"Thế lại có ai tới nữa sao?"

Nghiêm Tuyết thấy anh cau mày, đoán chừng anh bị mấy vụ gần đây làm cho ám ảnh rồi: "Chẳng có ai cả, em chỉ đang nhìn xem anh 'đáng sợ' ở chỗ nào thôi."

Đoán chắc là đại tiểu thư kia lại thầm thì gì đó với cô rồi, Kỳ Phóng chẳng buồn đáp, cầm quần áo quay lưng đi ra ngoài.

Ánh mắt Nghiêm Tuyết dõi theo bóng anh qua cánh cửa, thấy anh cởi trần vắt áo lên giá chậu rửa mặt bắt đầu vệ sinh. Tuy chỉ thấy được bóng lưng và bị khung cửa che mất một nửa, nhưng dù sao cũng "mãn nhãn".

Nói thật là dáng người anh rất cường tráng, chẳng thấy chút dấu vết bệnh tật yếu ớt nào của vị đại lão trong sách cả. Chẳng biết là anh mang mầm bệnh kín hay là do sau này bươn chải quá độ mà thành ra thế.

Nghiêm Tuyết ướm lời: "Sao anh biết cô ta sắp đính hôn? Người bạn kia nói cho anh à?"

"Ừ." Kỳ Phóng không giấu giếm.

"Thế anh có biết người đính hôn với cô ta là ai không?"

"Không biết." Kỳ Phóng lau nhanh mồ hôi trên người, mặc chiếc sơ mi sạch vào, vừa cài cúc vừa quay đầu liếc cô một cái: "Sao em cứ hỏi chuyện của cô ta mãi thế?"

*Tất nhiên là để hỏi xem trong cái sổ thù dai của đại lão, ngoài câu "đổi lại" kia thì đã ghi tên Ngô Hành Đức vào chưa chứ.*

Nhưng thấy anh không biết, Nghiêm Tuyết cũng không hỏi thêm, ánh mắt cô vô thức trượt theo bàn tay anh đang cài cúc đến sát cổ, lại nhớ đến nốt ruồi son hôm nọ nhìn thấy. Chẳng biết có phải cô nhìn nhầm không, mọc ở vị trí đó đúng là gợi tình thật.

Có lẽ nhận ra ánh nhìn của cô, ngón tay anh hơi khựng lại một nhịp rồi mới cài nốt chiếc cúc cuối cùng: "Em định khi nào đón Kế Cương qua đây?"

Chuyện đón em trai là việc đại sự, Nghiêm Tuyết nghiêm túc lại: "Đợi chân em khỏi hẳn đã."

"Còn mớ mộc nhĩ kia thì sao?" Kỳ Phóng liếc về phía khúc gỗ trên giường sưởi.

"Chẳng phải còn có anh ở nhà sao?" Nghiêm Tuyết đáp, "Đến lúc đó đợt chăm sóc rừng non lần một chắc cũng xong rồi."

"Em định đi một mình à?" Lần này động tác cài khuy măng sét của anh dừng lại hẳn.

Nghiêm Tuyết còn ngạc nhiên hơn anh: "Chứ còn sao nữa? Hai người đi đi về về tốn kém bao nhiêu tiền xe cộ, còn chưa tính lúc dắt theo Kế Cương nữa."

Kỳ Phóng im lặng, rũ mắt lẳng lặng cài cho xong khuy áo.

Dù sao thì gánh nặng tâm lý bấy lâu cũng coi như được giải tỏa, cái cô Nghiêm Tuyết "thật" hay gây sóng gió kia cuối cùng cũng biến khuất mắt.

Tối đó lúc rửa ráy, Kỳ Phóng còn đặc biệt kiểm tra cổ chân của Nghiêm Tuyết, thấy vết sưng đã xẹp đi quá nửa mới đi đổ nước.

Quay lại phòng, anh lật chăn định ôm cô vào lòng như mọi khi thì Nghiêm Tuyết đưa tay đẩy ra.

"Sao thế?" Anh cứ ngỡ cô có việc gì.

Nghiêm Tuyết đúng là có việc thật. Sau khi đẩy anh ra, cô xoay người nằm nghiêng, một tay chống đầu, mái tóc dài hơi xoăn xõa tung trên gối: "Giờ chúng ta tính sổ chút nhỉ. Tại sao anh nhận được thư từ bảy ngày trước mà đến giờ em mới biết? Nói xem, ban đầu anh định giấu em đến bao giờ?"

Hôm Nghiêm Tuyết hỏi chuyện, cô không hề đả động gì tới việc này, làm Kỳ Phóng cứ ngỡ mọi chuyện đã êm xuôi trót lọt.

Nào ngờ Tề Phóng đi rồi, Nghiêm đại tiểu thư cũng đi rồi, lúc anh định thở phào nhẹ nhõm thì Nghiêm Tuyết lại lôi ra "tính sổ".

Anh nhìn sắc mặt Nghiêm Tuyết, trầm ngâm hồi lâu không nói nên lời.

Nghiêm Tuyết cũng chẳng vội, còn mỉm cười híp mắt hỏi anh một câu: "Sao nào? Đang bận bịa chuyện à?"

Đôi mắt cô cong cong, trong bóng tối vẫn thấy rõ đường nét xinh đẹp, nhưng lại khiến người ta thấy chột dạ vô cùng.

Kỳ Phóng phủ nhận cực nhanh: "Không có."

"Thế là định lừa em cả đời?"

"Không có."

Vẫn trả lời nhanh như chớp, Kỳ Phóng còn nhìn cô đầy nghiêm túc: "Anh cũng chẳng giấu nổi em."

Chẳng biết là nói thật lòng hay do "bản năng sinh tồn" trỗi dậy, Nghiêm Tuyết cứ im lặng nhìn anh trân trân.

Kỳ Phóng giờ mới thấu cái cảm giác người kia im lặng bắt mình phải tự đoán mò nó khổ sở thế nào. Anh rón rén đặt tay lên cánh tay Nghiêm Tuyết, thấy cô không gạt đi mới thuận thế vòng tay qua lưng cô, nhưng cũng không dám siết c.h.ặ.t, chỉ ôm hờ hững: "Lúc đó anh cũng thực sự rất sốc."

Chuyện này thì Nghiêm Tuyết tin, nếu không hôm đó tâm trạng anh đã chẳng kỳ lạ đến thế, lại còn thốt ra mấy lời tự ti chẳng giống anh chút nào.

Nhưng người đàn ông này đúng là "cáo già", thế mà chẳng để lộ chút sơ hở nào cho cô thấy cả. Nghiêm Tuyết cười như không cười: "Hôm đó anh cố tình gài bẫy hỏi chuyện em đúng không?"

Tim Kỳ Phóng hẫng một nhịp, nhưng giọng nói vẫn tỉnh bơ: "Anh chỉ muốn xác nhận lại lần nữa thôi."

"Xác nhận xem bà dì khen Tề Phóng thế nào ấy hả?" Nghiêm Tuyết cười hừ một tiếng.

Với cái đầu của người đàn ông này, dù lúc nhận thư chưa tin hoàn toàn, nhưng khi biết món cô nhận được là tiền chứ không phải khế ước thì chắc chắn anh đã hiểu ra rồi. Mấy câu anh hỏi về bà dì, rồi bà ấy kể về "anh" thế nào, rõ ràng là đang điều tra cô.

Nghiêm Tuyết dùng ngón tay chọc chọc vào người anh: "Sau đó anh bảo anh không tốt này nọ, không phải là cũng đang giả vờ yếu đuối để lấy lòng đấy chứ?"

Chẳng biết cô chọc trúng chỗ nào mà khối cơ dưới đầu ngón tay anh lập tức cứng đờ, anh vội chộp lấy tay cô: "Không có."

Lòng bàn tay Kỳ Phóng rất nóng, cái nắm này chắc chắn hơn hẳn cái ôm hờ hững ban nãy.

Nghiêm Tuyết cố rút tay ra: "Còn cả chuyện anh không cho em qua nhà dì Thu Phương nữa."

Có những chuyện không nghĩ thì thôi, hễ nghĩ sâu một chút là thấy đầy lỗ hổng: "Anh sợ em qua đó là bị lộ tẩy đúng không?"

Lần này Kỳ Phóng câm nín luôn, nhưng tay vẫn nắm c.h.ặ.t không buông.

Nghiêm Tuyết lại chọc thêm phát nữa: "Anh giấu cũng kỹ thật đấy, lúc đó còn không cho Lưu Vệ Quốc nói nửa lời."

Chọc thêm phát nữa: "Cả hôm gặp Tề Phóng, thái độ của anh với người ta khó coi như vậy, có phải vì lúc đó đã biết..."

Lời chưa dứt, bàn tay cô đã bị kéo ra đặt sau eo anh, cả người bị kéo sầm vào một vòng ôm đầy ắp.

Cánh tay đang chống đầu của Nghiêm Tuyết bị kéo trượt đi, giây sau đầu cô đã gối lên bắp tay anh. Người đàn ông ôm c.h.ặ.t lấy cô, hơi thở phả ngay bên tai: "Anh chỉ vì lo lắng thôi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.