Gả Nhầm Lại Gặp Lương Duyên - Chương 5
Cập nhật lúc: 31/08/2026 23:02
13
“Thật sao?”
Chử Uyển Nhi kinh ngạc nhìn ta:
“Ngươi thật sự nỡ nhường?”
“Tỷ tỷ đã thích thì cứ lấy đi. Có điều, của hồi môn...”
“Chuyện này con cứ yên tâm.”
Đại nương t.ử lập tức nhận lời:
“Hai đứa đều là nữ nhi của ta, đương nhiên ta sẽ đối xử như nhau.”
“Ta không cần nhiều. Ta chỉ cần toàn bộ của hồi môn mẫu thân để lại cho ta, một món cũng không được thiếu.”
Đại nương t.ử nghiến răng:
“Được.”
Ta sai Anh Đào lấy danh sách của hồi môn mẫu thân để lại, sau đó đối chiếu từng món một. Món nào không tìm thấy, đều phải lấy bạc hiện ra bù đủ.
Có lẽ vì sợ ta đổi ý, đại nương t.ử và Chử Uyển Nhi đều vô cùng phối hợp.
Cứ giày vò mãi đến tận nửa đêm, cuối cùng mới chuyển hết mọi thứ vào kho của ta.
Anh Đào muốn nói lại thôi hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi:
“Tiểu thư, người thật sự muốn nhường hôn sự với Tần gia cho đại tiểu thư sao?”
Ta cẩn thận cất kỹ danh sách của hồi môn, ngẩng đầu nhìn vầng trăng khuyết treo nơi chân trời.
“Nếu Tần Vân Đạm đồng ý, vậy chứng tỏ Tần gia cũng chẳng phải nơi tốt đẹp gì. Còn nếu hắn không đồng ý, ta cũng đã lấy lại được của hồi môn mẫu thân để lại, chẳng thiệt đường nào.”
“Nếu Tần gia thật sự đồng ý, chẳng lẽ tiểu thư sẽ gả vào Lục gia sao?” Anh Đào hỏi.
“Đương nhiên là không.”
“Hả?”
Anh Đào ngơ ngác:
“Vậy phải làm thế nào?”
Ta đưa tay gõ nhẹ lên trán nàng:
“Anh Đào ngốc, đến lúc ấy ta sẽ lấy lại nửa miếng ngọc bội kia, rồi tìm Tần Vân Đạm, xin hắn thực hiện cho ta một nguyện vọng khác.”
“Tiểu thư muốn ước điều gì?”
“Tạm thời vẫn chưa nghĩ ra.”
Ta ngáp một cái:
“Ta chỉ biết bây giờ chúng ta nên đi ngủ rồi.”
Ta cũng chẳng biết vị phụ thân ngu xuẩn kia của mình định làm thế nào.
Tóm lại, suốt ngày hôm sau trong phủ đều vô cùng yên tĩnh.
Ít nhất chẳng có ai tới quấy rầy ta.
Mãi đến tối, khi ta đang ngồi dưới ngọn đèn lật xem một quyển du ký, bên cửa sổ bỗng vang lên ba tiếng gõ khe khẽ.
Anh Đào mở cửa sổ.
Một thiếu niên vận y phục đen đứng bên ngoài, khom người hành lễ:
“Mặc Bạch thỉnh an Chử tiểu thư.”
14
“Tần Văn Khê?”
Ta có chút bất ngờ trước sự xuất hiện của chàng:
“Muộn thế này còn tới đây, có chuyện gì sao?”
“Hôm nay Chử Thị lang đến Tần gia, nói rằng Chử tiểu thư muốn gả cho Lục Hằng, Lục công t.ử. Để bù đắp tổn thất cho Tần gia, Chử gia bằng lòng để Chử Uyển Nhi thay cô nương xuất giá.”
Thì ra đây chính là lý do mà vị phụ thân vừa ngu xuẩn vừa bạc tình của ta cùng đại nương t.ử bàn bạc suốt nửa đêm mới nghĩ ra được.
“Tiểu thúc sai ta tới hỏi, đây có thật sự là ý nguyện của Chử tiểu thư không?”
Chàng đưa nửa miếng ngọc bội về phía ta:
“Nếu phải, Tần gia bằng lòng trả lại nửa miếng ngọc bội này, mời Chử tiểu thư nghĩ một nguyện vọng khác.”
“Nếu không phải thì sao?”
“Nếu không phải, Tần gia nhất định chỉ cưới Chử tiểu thư.”
Khóe môi ta khẽ cong lên:
“Quả thực không phải ý nguyện của ta.”
Tần Văn Khê ngước mắt nhìn ta, nhưng nửa miếng ngọc bội trong tay vẫn chưa thu lại.
“Tiểu thúc nói, đây là cơ hội cuối cùng để Chử tiểu thư đổi ý. Một khi hôm nay ta mang nửa miếng ngọc bội này về, hôn ước coi như đã định, từ nay không còn đường xoay chuyển. Mong Chử tiểu thư suy nghĩ cho kỹ.”
“Mang về đi. Gả vào Tần gia chính là điều ta mong muốn.”
Thật ra, ngoài mối duyên bắt nguồn từ nửa miếng ngọc bội này, ta và người Tần gia cũng chẳng thể gọi là thân thiết.
Chỉ có chút tình nghĩa năm xưa, khi còn nhỏ ta từng cùng Tần Văn Khê và Tần Vân Đạm học chung một học đường vài năm.
Bởi vậy ta cũng không chắc, chỉ vì nửa miếng ngọc bội này mà Tần gia sẽ bằng lòng làm đến mức nào.
Ta không thể mạo hiểm.
Gả vào Tần gia vẫn là lựa chọn ổn thỏa nhất.
Tần Văn Khê thu ngọc bội lại, khom người chắp tay hành lễ:
“Vốn dĩ hôm nay tiểu thúc định đích thân tới hỏi. Nhưng bệ hạ đột nhiên triệu thúc ấy vào cung, chỉ đành để ta thay mặt đi chuyến này. Nếu có chỗ nào mạo phạm, mong thẩm thẩm rộng lòng thứ lỗi.”
Ta gật đầu:
“Không sao, trên đường trở về đi chậm một chút.”
Tần Văn Khê khẽ gật đầu, chớp mắt đã biến mất vào màn đêm.
Anh Đào gãi đầu, vẻ mặt đầy nghi hoặc:
“Tiểu thư, sao vừa rồi nô tỳ nghe Tần tiểu công t.ử gọi người là ‘thẩm thẩm’ vậy? Thẩm thẩm nào cơ?”
“Ngươi nghe nhầm rồi. Chàng gọi nhũ danh của ta, Thâm Thâm.”
Nhũ danh ấy là do mẫu thân đặt cho ta.
Khi ta mới chào đời, bà và phụ thân còn phu thê tình thâm, ân ái mặn nồng, bởi vậy mới đặt nhũ danh cho ta là Thâm Thâm.
Về sau phụ thân bội bạc, mẫu thân không bao giờ gọi ta bằng cái tên ấy nữa.
Nhưng những bằng hữu thân thiết với ta thuở nhỏ đều biết.
Chỉ không ngờ Tần Văn Khê đến giờ vẫn còn nhớ.
“Nhưng tiểu thư, người có thích Tần tiểu công t.ử không?”
Anh Đào lo lắng nhìn ta:
“Nô tỳ mong tiểu thư có thể gả cho người mình yêu.”
“Anh Đào ngốc, tình yêu quan trọng đến vậy sao? Thành thân rồi cũng chỉ là hai người nương tựa nhau mà sống qua ngày thôi.”
Mẫu thân ta từng yêu một người đến c.h.ế.t đi sống lại, hết lòng hết dạ.
Nhưng kết quả thì sao?
Ngay cả với Lục Hằng, ta cũng chẳng thể nói mình thích hắn đến nhường nào.
Hắn chỉ là bàn đạp để ta rời khỏi Chử gia.
Tần Văn Khê... chẳng phải cũng như vậy sao?
