Gả Nhầm Lại Gặp Lương Duyên - Chương 6

Cập nhật lúc: 31/08/2026 23:02

15

Ta cũng chẳng biết Tần Vân Đạm đã nói gì với Chử Minh.

Chỉ biết ngày hôm sau, vị phụ thân ngu xuẩn của ta vậy mà lại đích thân đặt chân tới Kiêm Gia Các.

Ông còn ôn tồn nhỏ nhẹ nhận lỗi với ta:

“Chuyện đổi người xuất giá là phụ thân suy xét không chu toàn, việc này cứ bỏ qua đi. Con vẫn gả vào Tần gia như cũ, mùng 8 tháng sau thành hôn, hãy chuẩn bị cho thật tốt.”

Trước khi rời đi, ông còn để lại cho ta năm trăm lượng ngân phiếu.

Ta lập tức dẫn Anh Đào ra phố, đi thẳng tới Phàn Lâu, gọi một bàn đầy những món trứ danh rồi ăn một bữa thật thỏa thích.

Sau đó, ta lại tới Trân Bảo Các một chuyến, cẩn thận chọn một chiếc tua kiếm bằng bảo ngọc màu chàm, bảo chủ tiệm gói lại t.ử tế, định bụng tặng cho Tần Văn Khê.

Cũng thật trùng hợp.

Ta còn chưa bước ra khỏi Trân Bảo Các, vừa quay người đã chạm mặt Tần Văn Khê.

Chàng vẫn cung kính hành lễ như thường lệ:

“Mặc Bạch thỉnh an ‘thẩm thẩm’.”

Ta khẽ đáp lễ, sai Anh Đào đưa hộp quà cho chàng:

“Đây là tua kiếm ta chọn, chàng xem có thích không?”

Tần Văn Khê mở hộp ra nhìn:

“Tiểu thúc vừa hay có một thanh bảo kiếm huyền thiết, thứ này rất xứng với thanh kiếm ấy.”

“...”

Xem ra tình cảm thúc cháu bọn họ quả thật rất tốt.

Đến cả lễ vật ta tặng chàng, chàng cũng muốn chuyển cho Tần Vân Đạm.

Thôi vậy.

Tần Văn Khê cẩn thận cất món đồ đi:

“Đa tạ ‘thẩm thẩm’.”

Nhũ danh “Thâm Thâm” từ miệng chàng gọi ra, ta cứ cảm thấy là lạ, bèn nhắc một câu:

“Sau này đừng gọi nhũ danh của ta nữa, đã nhiều năm không dùng rồi.”

Tần Văn Khê lại ngơ ngác:

“Hả? Gì cơ?”

“...”

Ta nhìn chàng đầy thương cảm.

Còn trẻ như vậy, sao tai đã nghễnh ngãng rồi?

“Mặc Bạch huynh, đã chọn được lễ vật chưa?”

Có người bước vào bắt chuyện với Tần Văn Khê, ta bèn dẫn Anh Đào rời đi.

Tần Văn Khê hơi khom người:

“‘Thẩm thẩm’ đi thong thả.”

Bước chân ta khựng lại đôi chút.

Ta cũng cảm thấy dường như có chỗ nào đó không đúng lắm, nhưng nhất thời lại chẳng nghĩ ra được là không đúng ở đâu.

Nhờ thân phận Tể phụ của Tần Vân Đạm, trong khoảng thời gian chuẩn bị xuất giá, đại nương t.ử và Chử Uyển Nhi không còn tới tìm ta gây phiền phức nữa.

Ngày đại hôn, tiếng chiêng trống nhạc lễ vang trời, gấm vóc rực rỡ đầy sân.

Sau một lượt nghi lễ rườm rà, cuối cùng ta được đưa vào động phòng của Tần phủ.

Đêm đã về khuya, bốn bề tĩnh lặng.

Cửa phòng được đẩy ra.

Có người khoác ánh trăng bước vào, tiếng chân trầm ổn mà mạnh mẽ.

Đôi hài đen thêu mây bằng chỉ vàng dừng lại trước mắt ta.

Một bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng đưa tới, chậm rãi vén khăn hỉ trên đầu ta.

Bốn mắt nhìn nhau.

Ta sững sờ.

“Tiểu... tiểu thúc?”

Sắc mặt Tần Vân Đạm ôn hòa, nơi khóe môi vốn luôn nhạt lạnh lại thấp thoáng một ý cười.

Hắn trầm giọng sửa lời ta:

“Gọi phu quân.”

16

Đến giờ khắc này, cuối cùng ta cũng hiểu.

Câu “Mặc Bạch thỉnh an thẩm thẩm” của Tần Văn Khê rốt cuộc có ý gì.

“Nàng dường như rất bất ngờ.”

Tần Vân Đạm vén vạt hỉ bào, ngồi xuống bên cạnh ta.

Quả nhiên hắn vẫn nhạy bén như vậy.

Dưới ánh mắt tĩnh lặng như giếng cổ không gợn sóng của hắn, ta quyết định thành thật:

“Ta cứ ngỡ người mình gả cho là Tần Văn Khê.”

Tần Vân Đạm hơi nheo mắt, giọng nói không chút gợn sóng:

“Người nàng muốn gả là Mặc Bạch?”

“Không phải, ta chỉ tưởng rằng... là chàng ấy.”

Ta khẽ mím môi, trong lòng dần dâng lên mấy phần căng thẳng.

“Nhìn thấy là chàng, ta rất vui.”

Trên người hắn dường như có một sức mạnh kỳ lạ, có thể khiến người bên cạnh bất giác cảm thấy an tâm.

Tựa như cho dù trời có sập xuống, cũng đã có hắn chống đỡ.

Tần Vân Đạm nhìn ta một lúc lâu, ôn giọng xác nhận:

“Thật sao?”

Ta gật đầu:

“Ừm.”

Lúc này, hai má và vành tai ta hẳn đã đỏ bừng.

May mà trong phòng ánh nến đỏ rực, dáng vẻ bối rối đến mất hết phòng bị của ta chắc cũng không đến mức quá rõ ràng.

“Sợ ta?”

Giọng hắn vẫn bình thản.

“Không.”

Cuối cùng ta cũng tìm lại được mấy phần tỉnh táo vốn có.

“Ta không sợ chàng.”

“Thật sao?”

Dường như hắn không tin.

“Nếu vừa rồi ta trả lời rằng người ta muốn gả là Tần Văn Khê, chàng sẽ làm thế nào?”

Tần Vân Đạm khẽ bật cười, dường như rất thích thú với dáng vẻ cố làm ra vẻ trấn định của ta lúc này.

Hắn lấy nửa miếng ngọc bội kia ra:

“Hôn ước đã định, không còn đường xoay chuyển.”

Ngón tay thon dài của hắn lướt qua vành tai ta, khẽ vê một cái.

“Phu nhân, quân cờ đã hạ, không được hối.”

17

Sáng sớm hôm sau, có ma ma tới thu khăn hỉ.

Ta cúi đầu chỉnh lại y phục, nghe Tần Vân Đạm nói:

“Sau đó ta sẽ đích thân bẩm lại với mẫu thân.”

Đêm qua, chúng ta không viên phòng.

Thật ra ta đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng Tần Vân Đạm lại giữ tay ta lại.

“Không vội, ta đợi được.”

Sau khi thu xếp chỉnh tề, ta cùng Tần Vân Đạm đi kính trà.

Khác hẳn Chử gia, các trưởng bối của Tần gia đều hòa ái dễ gần, đối với ta lại càng thêm phần quan tâm săn sóc.

Bà mẫu tặng ta một bộ trang sức bảo thạch, vừa cười vừa chuyện trò cùng các trưởng bối trong nhà:

“Đợi bao nhiêu năm, cuối cùng cũng được nhìn thấy Vân Đạm thành thân, lòng ta thật sự rất an ủi.”

“Phải đấy, ta còn tưởng nó định lên Nam Sơn Tự xuất gia làm hòa thượng cơ.”

“Hôn sự của Vân Đạm đã xong, tiếp theo đến lượt Mặc Bạch rồi. Cũng chẳng biết Mặc Bạch đã có cô nương nào trong lòng hay chưa?”

Tần Văn Khê bị mọi người trêu đến đỏ bừng hai má:

“Sớm biết sau khi tiểu thúc thành thân, mọi người sẽ quay sang trêu chọc con, con đã chẳng làm người truyền tin rồi.”

Mọi người đều bật cười.

Ta cũng cười theo.

Nói như vậy, có lẽ Tần Vân Đạm bị các trưởng bối giục hôn nhiều quá, cho nên mới quyết định cưới ta.

Chứ còn có thể vì sao nữa?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.