Gen Z Tại Tu Tiên Giới - Chương 46: Nếu Nàng Chủ Động Tìm Đến

Cập nhật lúc: 26/12/2025 14:04

Chương 46: Nếu nàng chủ động tìm đến

Tâm Thạch lúc này đã tiếp tục lịch trình sinh hoạt hằng ngày. Từ lúc bước ra ngoài cửa, hắn không ngừng cảm giác xung quanh. 

Sau một lúc quan sát, hắn không khỏi kinh hỉ trong lòng. Bởi lực cảm giác của hắn mạnh hơn một chút, giống như lúc mới cảm khí có thể cảm giác khí cơ của đám người xung quanh trong phạm vi 5 bước thì bây giờ đã là khoảng 6 bước. Nghe có vẻ không nhiều nhưng thử tưởng tượng hắn giống như có cái kính chiếu hậu nhìn về sau lưng. Dù đối phương không di chuyển hay làm ra tiếng động nhưng Tâm Thạch vẫn biết đối phương hiện diện. 

Ngoài lực cảm giác, Tâm Thạch còn cảm thấy sức bền cải thiện rõ rệt. Dù bề ngoài hắn vẫn diễn nét mệt mỏi cho mấy tên quản giáo thấy nhưng hôm nay hắn ước lượng bản thân có thể chạy ba vòng quảng trường - tương đương cường độ tập luyện của lớp hộ vệ trong thương đội. 

Lúc đứng tấn thì Tâm Thạch liếc nhìn xung quanh một chút để đề phòng có người chú ý. Hắn làm vậy là để bản thân có thời cơ thực hiện bài đứng tấn của quyển Cương Bì Quyền. 

Quả thật bài đứng tấn của Cương Bì Quyền tiêu hao khí huyết nhanh hơn bài đứng tấn trong thương đội. Dù bề ngoài không có quá nhiều khác biệt, nhưng những tiểu động tác đòi hỏi phải phối hợp nhịp nhàng cùng với hô hấp pháp.

Gọi là Cương Bì Quyền là vì chuyên về luyện ngoại thân, luyện đến “Bì phu như giáp”, lấy chịu đòn làm gốc rễ. Ý ở đây bao gồm bảo người luyện chăm ăn đòn để mà luyện thành. Và luyện thành để có sức chịu đựng tốt hơn. 

Như hô hấp pháp và bài đứng tấn mang tên “Trấn Bì”. Vẫn là tư thế đứng tấn đấy, nhưng lực trụ dồn vào cánh tay, lưng, n.g.ự.c thay vì dồn vào hai chân và chia đều trọng tâm cơ thể. Bù lại, cách dồn lực này bồi cho phần thân trên lực chịu đựng tốt và phản xạ linh hoạt. Chiêu thức trong giang hồ lại thường nhắm vào thân trên hoặc những yếu điểm như tim, đầu, cổ hay xương sườn nên có phần thân trên linh hoạt sẽ rất hữu dụng cho thực chiến.

Mấy tên tạp dịch trông thấy Tâm Thạch mồ hôi nhễ nhại thì nhìn nhau khó hiểu. Bởi người sau dạo này danh tiếng không tệ, mấy lần quản giáo nghi ngờ đã gần đạt tiêu chuẩn thăng lên hộ vệ nhưng hôm nay lại tỏ ra đuối sức lại không khỏi khiến bọn hắn nghi ngờ. Một gã nam t.ử thấy thế liền nhỏ giọng hỏi Tâm Thạch:

“Hạo Nam huynh đệ hôm qua đi chơi ở Bạch Yến Lâu à?”

Nghe gã nam t.ử kế bên hỏi thế, Tâm Thạch hơi nhíu mày. Hắn rất ghét có tiếng mà không có miếng. Không đợi Tâm Thạch phản bác, gã nam t.ử lại bồi thêm một câu:

“Ta thấy ngươi hôm nay… đuối! Là vị cô nương nào hăng lắm a? Nói mấy huynh đệ biết để còn… Khặc! Khặc!”

Tâm Thạch nghe vậy thì đôi lông mày hơi nhướng, hắn trộm nghĩ muốn lấy lý do này để biện hộ cho việc luyện Trấn Bì. Nên là miếng này hắn chịu cũng chẳng mấy thiệt thòi. 

“Ta đã là tiên nhân mà! Chấp nhặt gì mấy cái phàm nhân…” - Tâm Thạch trong lòng thầm nghĩ.

Cân nhắc trong khoảnh khắc, Tâm Thạch liền làm bộ mặt xấu hổ, bộ dáng “đã nói đúng còn nói to”. Hắn ho khan một cái rồi đáp với điệu bộ dấu diếm, có hàng ngon là không thèm chia sẻ:

“Ài, nào có! Ta… ta hôm qua ở chỗ phu t.ử nha!”

Gã nam t.ử thấy thế liền cười hề hề, miệng chúm lại làm điệu bộ đáng khinh bỉ mà nam nhân nào cũng hiểu. Nhưng trong lòng thầm mắng Tâm Thạch không có tình thú.

Thời gian trôi đến giờ ăn. Trong thương hội giờ khắc này bỗng trở nên sôi động lạ thường. Thay vì cùng nhau xếp hàng đợi phần ăn thì nhóm tạp dịch chia nhau ra làm nhiều góc. Bọn hắn thần sắc gì cũng có, lo lắng, kinh hỉ, mong đợi hay thậm chí là hụt hẫn cũng có. Tâm Thạch thấy thế liền bước đến một góc nhìn thử.

Tại một dãy tường gỗ, Tâm Thạch trông thấy mấy tên nam t.ử đứng chen chút, bọn hắn tranh nhau nhìn về một bảng giống bảng cáo thị hôm trước ở pháp trường. Không cần đến quá gần, thị lực của hắn lúc này đã viễn siêu lúc trước, đứng cách đám người một khoảng vẫn nhìn thấy nội dung ghi trên bố cáo:

“Tổng bộ tuyển người tháo dỡ, rèn lại khí cụ. Có tay nghề ghi tên lên phân khu quản sự.”

Dòng chữ ngắn gọn, ngay ngắn nhưng lại biểu hiện nhiều tầng ý nghĩa trong đó. Người xung quanh thấy nội dung bảng chiêu tuyển thì cùng nhau bàn tán. Có người từng làm chân chạy trong xưởng rèn thì xắn tay chuẩn bị xông xáo kiếm thêm miếng cơm.

Thứ Tâm Thạch quan tâm lúc này quả thật là tiền để cải thiện tốc độ luyện võ, nhưng không vì vậy mà hắn ghi tên làm việc nặng trong xưởng làm gì. Thứ hắn để ý là hai chữ “tổng bộ”. Bởi vì nghe đám tạp dịch lâu năm bàn tán thì thương đội trước giờ không có chi nhánh ở nơi khác. 

Ngoài điều này, Tâm Thạch còn cảm thấy việc Trác gia tuyển người rèn lại v.ũ k.h.í có gì đó liên quan đến bản vẽ “phóng lợn” của hắn. Hắn chợt nhớ đến yêu cầu của Quỳnh Dao trong buổi thẩm vấn ngày hôm đó:

“Là phải số lượng nhiều… Và trông không giống v.ũ k.h.í…”

Trong vô thức, Tâm Thạch cảm thấy vụ này dây vào không thơm. Chỉ là bản năng ghét phiền phức nói cho hắn biết. Với cả hắn hiện giờ không có thời gian làm việc tay chân, thứ nhất là hắn cần luyện võ để đột phá luyện bì nhanh nhất có thể. Thứ hai là hắn phải tìm hiểu xem luồng khí trong đan điền có diệu dụng gì. Cũng một phần do là cái Gen Z, hắn chê việc nặng…

Tại tầng lầu của nhà ăn,

Phùng quản sự đang ngồi chuyện phiếm cùng mấy gã đồng nghiệp. Một gã trung niên nam t.ử lúc này giọng khàn khàn lên tiếng:

“Thật là thương đội sắp phân nhánh?”

Phùng quản sự không chịu ngồi yên, bèn trấn an lão đồng nghiệp:

“Uy danh Trác gia đang thịnh. Thương đội xây thêm chi nhánh là không thể tránh khỏi. Cũng đừng vội nản chí. Ở chi thứ làm vua chúa cũng không tệ.”

Nghe xong câu này, thần sắc ai nấy đều trầm xuống. Việc có người bị đẩy ra chi thứ là chắc chắn không thể tránh khỏi. Nhưng chi thứ bị gọi là “thứ” là có nguyên do cả. Không nằm cùng tổng bộ, làm ăn không lớn đã đành. Không ăn chia lợi ích cùng nhau, không ai có nghĩa vụ phải thay người khác giấu diếm trừ khi cũng mang bản thân chôn cùng, đương nhiên là không ai ngốc đến mức độ đấy.

Ai ở đây cũng hiểu Phùng quản sự chỉ an ủi cho có lệ mà thôi. Vị trí của lão không phải chuyện một câu lệnh là đạp đổ ngay được. Phùng quản sự biết Quỳnh Dao đây là muốn phân quyền, tái định hình cách vận hành thương đội. Nhưng lão có kim bài là con trai lão, nên người bị đẩy ra chi nhánh đương nhiên không phải Phùng quản sự.

Quỳnh Dao đang ngồi trong thư phòng phê duyệt một ít danh sách, trong danh sách là đầy tên của bộ phận tạp dịch và hậu cần. bên cạnh nàng lúc này vẫn là Tiểu Nhung. 

Người sau thần sắc như thường nhưng trong lòng rối bời. Bởi nàng đã nghe tin thổ phỉ bị c.h.é.m đầu thị chúng. Mà thổ phỉ bị giấu trong kho thương đội bấy lâu mà nàng không hay biết. Nếu nàng sớm phát hiện động tác của Trác Gia thì nàng đã có thể thông báo về Lâm Gia. Nhưng cứ hễ thời khắc mấu chốt như thế thì nàng bị Quỳnh Dao kéo đi gặp Lý Phu Tử. Dưới ánh mắt giám sát của Quỳnh Dao thì làm sao nàng báo tin về được.

Nếu Lâm Văn Quỳ biết trước, tệ gì cũng quy chụp Trác Gia tội lạm quyền. Nhưng đời làm gì có chỗ cho chữ nếu.

Đang lúc Tiểu Nhung suy tư, Quỳnh Dao đ.á.n.h tỉnh nàng bằng một câu bâng quơ:

“Ngoài tin cha ta cho phỉ c.h.é.m đầu thị chúng thì bên ngoài còn tin gì khác không?” 

Tiểu Nhung nghe hỏi thì trong lòng khẽ giật mình nhưng thần sắc nàng vẫn như thường. Có thể thấy công phu dưỡng khí của nàng không tệ. Nàng sau đó suy nghĩ trong chốc lát rồi trả lời:

“Giống như dân chúng đồn rằng tiểu thư quen biết một vị tiên sư. Ngoài ra có tin một đoàn lưu dân chạy nạn sắp đến huyện Nghĩa Hoài.”

Quỳnh Dao nghe thế thì khẽ “ồ” một cái. Tin đầu thì bình thường thôi, hẳn là do nhóm người tạp dịch được ngày nghỉ thì phao ra chuyện ngày hôm đó nàng giúp Tâm Thạch. Cũng nhờ phản ứng của đám người mà nàng mới biết thế giới này cũng có tiên nhân. Hoặc nói đúng hơn là tu chân văn minh bậc cao hơn võ đạo. 

Không phải ai cũng tin vào cái này là điều hiển nhiên. Chỉ tầng lớp dân phu mới tin tà, chứ võ giả giang hồ nghe qua động tác của lão đạo sĩ liền sẽ nghĩ ngay đến ám khí. Nên phần tin này không cần quan tâm. Nhân gia nhà bao việc, vài hôm nữa là quên ngay thôi.

Tin thứ hai lại đáng chú ý hơn, Trác gia danh khí đang thịnh, thịnh là tốt nhưng cực thịnh tất suy. Trác gia cần dự phòng cho tình huống xấu nhất nên nàng nghĩ muốn tạo dựng hình ảnh Trác gia trong lòng dân chúng và đây là cái cơ hội tốt. 

Đang lúc suy tư thì b.út nàng lia đến cái tên “Trần Hạo Nam” trên danh sách, động tác nàng khẽ khựng lại.

Quỳnh Dao không khỏi thở dài trong lòng một cái. Những ngày này nàng suy tư rất nhiều chuyện. Tầm mắt nàng không thấp, nàng có thể chấp nhận bản thân không phải người xuyên không duy nhất, nhưng xuyên rồi gặp một gã đồng hương lại là chuyện khác. Theo tính cách của nàng, để một đối thủ tiềm tàng còn sống nhởn nhơ là điều không thể chấp nhận, nhưng thật hắn cũng là người Việt thì sao? 

Với cả Tâm Thạch không có gây thù hằn gì, từ lúc đến thương đội cũng chỉ an an ổn ổn sống qua ngày. Quỳnh Dao càng không có lý do trừ khử hắn. Chuyện có hơi nhức đầu, đến độ nàng muốn tạm quên đi người này. Đẩy hắn đi lại là một giải pháp vẹn cả đôi bên. 

Nghĩ nghĩ, nàng viết tên hắn lên một bản danh sách khác. Bản này có tên của khoảng 50 người khác nhau. Lúc viết thì nàng có hơi chần chừ.

Dù như này sẽ thiệt thòi cho hắn một chút. Nhưng chính Tâm Thạch mồm năm miệng mười thề sống c.h.ế.t mặc Trác Gia sai xử. Ủy khuất hắn một chút mà quay lại ghi thù Trác Gia thì người này cũng quá hẹp hòi. Nếu hắn thật là xuyên việt giả thì cái đồng hương như thế nàng cũng không muốn nhận. 

Suy nghĩ xong những này, nàng quyết định chấm mực. Bút sa gà c.h.ế.t.

Động tác của Quỳnh Dao lập tức thu hút sự chú ý của tỳ nữ bên cạnh. Làm mật thám thì tai thính mắt tinh là yêu cầu tối thiểu. Nên không khó để nàng nhìn thấy cái tên người này. Tiểu Nhung chợt nhớ đến Lâm Gia đang hối nàng tìm hiểu động thái của Trác Gia. Giống như người này có liên quan đến động tác gần đây của Trác Gia. Dù phải hay không nhưng cũng cho nàng một manh mối.

“Người này dính líu hơi nhiều. E là không được làm tuyệt.” - Tiểu Nhung thầm nghĩ trong lòng.

Sau giờ làm việc chiều, Tâm Thạch lại đến chỗ Lý phu t.ử ăn ké như thường lệ. 

Trong bữa cơm thì Lý gia gia có nhắc qua Quỳnh Dao đã hỏi ông về đạo thư, lão nhân gia lại dặn dò Tâm Thạch một lần nữa về việc giữ kín bí mật. Tâm Thạch nghe thế thì chỉ gật đầu, trong lòng lại thầm tiếc nuối vì hôm nay hắn định hỏi gia gia còn nhớ nội dung của những quyển đạo thư khác ông từng dịch hay không. Ngoài chuyện này ra thì phu t.ử còn nói đến cái Tuyết cầu Trác tiểu thư cho hắn cưới Tiểu Nhung. 

Nghe đến điều này không khỏi khiến Tâm Thạch sặc cơm. Động tác của hắn ngay lập tức khiến Lý gia gia bậc cười. Tâm Thạch đang cong ngón trỏ, chuẩn bị tung chiêu thì lão nhân gia giải thích thay cái Tuyết:

“Ài, Tuyết nhi nàng không hiểu chuyện. Mặc nàng thôi.”

Tâm Thạch nghe vậy thu lại động tác, hắn cũng nghĩ thế, có đôi khi bản thân lại hơi hẹp hòi với trẻ nhỏ. Trẻ con nó như thế, thứ gì càng cấm đoán thì chúng càng tò mò. Hắn nghĩ đến cũng nên giáo d.ụ.c một số điều từ sớm trước khi quá trễ hay đợi chúng tự hiểu ra.

Tâm Thạch vuốt vuốt đầu cái Tuyết rồi mang tất cả kinh nghiệm tình trường kiếp trước ra mà dặn dò nàng:

“Tuyết Nhi à! Muội phải hiểu. Chuyện này không thể cưỡng cầu, cả hai người tâm đầu ý hợp mới nên đôi vợ chồng…”

Cái Tuyết nghe vậy thì hai mắt tròn xoe, nàng tinh nghịch lại hỏi Tâm Thạch một câu:

“Vậy nếu Nhung tỷ cũng có ý với Thạch ca thì sao?”

Tâm Thạch nghe thế thì một bên lông mày hơi nhướng, hắn khẽ cười, nửa đùa nửa thật đáp:

“Thật ra nếu nàng ta chủ động, cũng không phải không thể…” 

P/S: Chap sau tên là “Nàng chủ động tìm đến” nhé. Hẹ hẹ hẹ. Nàng đến tìm hắn ngay trong đêm cho nóng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Gen Z Tại Tu Tiên Giới - Chương 46: Chương 46: Nếu Nàng Chủ Động Tìm Đến | MonkeyD