Gen Z Tại Tu Tiên Giới - Chương 47: Nàng Chủ Động Tìm Đến
Cập nhật lúc: 29/12/2025 07:02
Chương 47: Nàng chủ động tìm đến
Dùng xong bữa, Tâm Thạch cáo từ gia gia rồi nhanh ch.óng trở về khu sinh hoạt.
Sự việc thương đội tuyển người rèn lại khí cụ ngày hôm nay khiến Tâm Thạch nghĩ đến thương đội sắp có cải cách gì đó lớn. Dẫu đã thành công trở thành tu sĩ cũng không làm hắn quên đi sự cấp thiết về mặt lực lượng.
Luyện võ đương nhiên không thể thành trong ngày một ngày haii, nên hắn có một ý nghĩ to gan.
Sau khi làm mới hậu vị, hắn lại ngồi xếp bằng trên tấm chiếu quen thuộc. Mục đích lần này không phải thu hút thiên địa linh khí, mà là để hắn điều chỉnh tâm thần lắng xuống. Khi tâm tĩnh như mặt hồ, hắn sẽ cảm nhận khí cơ dễ dàng hơn trạng thái bình thường.
Nhịp tim Tâm Thạch dần chậm lại, động tác hô hấp của hắn nhẹ nhàng đến mức không thể nghe thấy. Những này là biểu hiện của trạng thái tĩnh. Tâm Thạch lại hướng cảm giác về luồng khí trong đan điền, nó vẫn ở đấy cả ngày hôm nay, không vơi đi một phân, cũng không dày lên tấc nào.
Trước tiên là hắn muốn dẫn luồng khí đi đến một số nơi theo ý niệm.
Dù đây không phải lần đầu thôi động ý niệm vận chuyển linh khí, nhưng đây vẫn chỉ mới là luồng khí đầu tiên hắn dẫn dắt nên không thể như tay chân sai xử ngay được.
Luồng khí được ý niệm hắn dẫn dắt chầm rãi, nhẹ nhàng rời khỏi vùng đan điền. Sau khi được luyện hóa, nó đã không dễ tán loạn như khi còn là tạp khí trong thiên địa, mà có xu hướng giữ hình thái ổn định.
Vì thủy hành chi khí đã có liên hệ mật thiết với Tâm Thạch nên khi vận chuyển qua tuyến kinh mạch rất dễ dàng thông thấu. Những đoạn kinh mạch được luồng khí đi qua như một đoạn rễ khô được tắm một đợt mưa đầu mùa, để lại cảm giác khoan khoái khó tả.
Phải mất một lúc để Tâm Thạch làm quen với việc dùng ý niệm vận chuyển luồng khí. Khi đã thành công, một cái Gen Z như hắn lập tức nghĩ ngay đến việc tụ khí tại hai đầu ngón tay để hình thành kiếm khí như trong truyện tu tiên. Cộng thêm trạng thái ổn định của thủy hành chi khí đã cho hắn dũng khí để làm liều.
Còn một nguyên do khác khiến Tâm Thạch muốn thử cái này. Nếu đặt mình vào vị trí Phùng quản sự thì hắn chắc chắn sẽ không để bản thân nhảy nhót quá lâu. Nên biến cố sẽ đến, dù sớm hay muộn. Bây giờ hắn mà thành công thủ được một thức kiếm khí, để khi cần thì đ.á.n.h chúng một cái trở tay không kịp lại có lợi hơn đợi tu vi võ đạo đại thành.
Nghĩ là làm, hắn cẩn thận thôi động ý niệm vận chuyển luồng khí về phía cánh tay phải.
Luồng khí ban đầu rất dễ dàng chạy qua sống lưng. Nhưng khi đến bờ vai phải, luồng khí trì trệ đi thấy rõ. Tâm Thạch thích ứng rất nhanh, hắn thôi động ý niệm se nhỏ luồng khí, cùng thể tích nhưng luồng khí lúc này thon và dài hơn lúc ban đầu, bù lại thì bề ngang hẹp hơn để dễ dàng đi xuyên qua kinh mạch.
Dẫu vậy, kinh mạch càng về tứ chi càng nhỏ, hẹp dần. Dẫu luồng khí đã được se nhỏ, nhưng khi đi qua đến bả vai vẫn để lại cảm giác đau rát. Cảm nhận được cơn đau âm ỉ truyền đến, hai đầu lông mày Tâm Thạch nhăn lại thành một đoàn. Mồ hôi lạnh dần tụ lại nơi vầng trán, sau đó là lăn dài trên khuôn mặt với thần sắc không mấy dễ chịu.
Khi luồng khí đi đến cẳng tay, cơn đau không còn tê rát âm ỉ mà đột nhiên bộc phát. Từng thớ gân xanh nổi lên khắp cánh tay, sau đó là cảm giác nóng rát truyền đến khiến ý niệm bị quấy nhiễu, luồng khí tán loạn thành nhiều sợi khí mỏng nhánh chìm vào nhục thể. Không để Tâm Thạch cảm thấy thất lạc, vì dẫu luồng khí tiêu tán nhưng chỉ là trạng thái tạm thời. Tâm Thạch vẫn cảm nhận được liên hệ sâu xa của hắn và luồng khí.
Không lâu sau khi tiêu tán, những sợi khí mỏng kia lại men theo cảm giác quen thuộc mà tụ về bụng dưới. Những sợi khí bị chia nhỏ dần gộp lại thành một giọt linh khí đọng lại trong đan điền. Cơ thể hắn sau đó khẽ chấn động một nhịp, cảm giác khoan khoái quen thuộc từ bụng dưới lần nữa truyền đến chứng thực luồng thủy hành chi khí đã trở về trạng thái ban đầu. Đáng nói là trạng thái hoàn hảo không tổn hại một phân một tấc nào. Phát hiện ảo diệu này khiến hắn không khỏi chấn kinh.
Theo đó, Tâm Thạch chậm rãi mở mắt. Hắn c.ắ.n răng cố chịu đựng cơn đau bên cánh tay phải. Mồ hôi lạnh lúc này đã chạy dọc sống lưng, do bất ngờ rời khỏi trạng thái tĩnh nên hơi thở hắn lại dồn dập, nhịp tim tăng mạnh như vừa trải qua cú sốc từ va chạm vật lý mang đến.
Phải mất một lúc sau để cơn đau dần vơi. Dẫu lần này thất bại, nhưng Tâm Thạch biết nguyên do thất bại không phải do hắn làm sai, mà là kinh mạch hắn quá hẹp và yếu để chịu tải được luồng khí đi qua.
“Cái gì cũng ngu, chỉ có chơi ngu là giỏi.” - Tâm Thạch trong lòng thầm trách bản thân.
Dẫu chơi ngu nhưng may là hắn không mất đi luồng khí. Theo như hắn suy diễn thì luồng khí đã được hắn luyện hóa, hẳn đã mang một loại “dấu ấn”. Nên khi luồng khí tán thành mảnh nhỏ, chúng không hòa vào thiên địa mà theo cảm giác liên hệ trở về tụ lại tại đan điền.
Tâm Thạch đ.á.n.h giá thu hoạch lần này không nhỏ. Hắn suy ra khai mạch không phải là mở khóa khiếu huyệt như một số truyện tu tiên hay giảng giải, mà nó giống như đi một con đường đến khi nó mòn và trở thành quan đạo. Tức nếu Tâm Thạch thường xuyên dùng linh khí đả xung những nơi bế tắc ví dụ như tứ chi bách hài sẽ khiến kinh mạch tại mấy vùng này được nới rộng. Từ đó là vận chuyển dễ dàng và chịu tải được nhiều khí hơn.
Hiện giờ kinh mạch bên cánh tay hơi chướng đau nên ý định hình thành kiếm khí xem như tạm thời gác lại. Dẫu vậy, trạng thái hắn đã phục hồi ổn định nên hắn muốn thử nghiệm thêm.
Nhớ lại cảm giác tương thích giữa thủy tạng và thủy hành chi khí, Tâm Thạch cẩn thận dùng ý niệm vận chuyển. Sau một pha chơi ngu thì cách hắn vận chuyển linh khí càng nhẹ nhàng và cẩn trọng hơn rất nhiều.
Luồng khí được vận chuyển dần dần theo lộ tuyến kinh mạch ở bụng dưới, rồi dần tiếp cận đến vị trí của thủy tạng dựa trên sơ đồ kinh mạch trong đạo thư. Luồng khí càng gần thủy tạng, cảm giác tương thích giữa hai bên càng mãnh liệt. Sự tương thích dường như tạo ra một loại dẫn dắt, này giống như một sự cám dỗ dẫn dụ Tâm Thạch hướng luồng khí tiếp cận càng gần thủy tạng.
Tuy bị cám dỗ, tâm thần Tâm Thạch vẫn thanh tỉnh. Sau khi cân nhắc trong khoảnh khắc, hắn quyết định tuân theo sự dẫn dắt này.
Luồng khí khẽ tiếp xúc vị trí thủy tạng. Trong khoảnh khắc, luồng khí truyền lại một loại cảm giác m.ô.n.g lung kỳ lạ, nó không tán loạn, lại càng không bị cản trở như hắn suy đoán. Không có nhiệt khí, không nóng lại càng không lạnh. Mà là loại cảm giác mát trầm, như nước ngấm vào lòng đất.
Cảm giác lạ lẫm khiến tâm thần hắn sao nhãn trong sát-na. Chỉ một sát-na như vậy, luồng khí vốn tròn đầy lại vơi đi một chút,. Đương nhiên là hắn không thể phát hiện một cách máy móc rằng luồng khí đã vơi đi mà nhờ vào liên hệ từ sâu xa của hắn và luồng khí.
Cảm giác liên hệ của Tâm Thạch và luồng khí trong khoảnh khắc ấy bị yếu đi một chút, chỉ như thế đã đủ khiến Tâm Thạch hoảng loạn. Hắn vội thôi động ý niệm dẫn dắt luồng khí trở về đan điền, vì hắn ẩn ẩn cảm thấy nếu để luồng khí tự tán ở thận thì thận sẽ thôn phệ toàn bộ luồng khí.
Đúng vậy, chính là thôn phệ. Tâm Thạch cảm giác như thủy tạng vừa “nuốt” một phần của luồng khí. Theo đó, hắn chậm rãi mở mắt, hắn cẩn thận cảm nhận lực lượng thân thể.
“Không yếu đi…” - Tâm Thạch thầm lẩm bẩm.
Tâm Thạch cảm thấy trạng thái cơ thể không giống như vừa bị “tuột cảnh giới” vì luồng khí bị vơi đi. Điều này khiến Tâm Thạch vừa khó hiểu, vừa chấn kinh. Hắn đã đoán thủy tạng và thủy hành chi khí hẳn có gì đó liên quan, nhưng hắn không ngờ rằng thủy tạng lại tự động hấp thu luồng khí đầu tiên mà hắn phải mất kha khá thời gian để thành công tích tụ.
Vì chưa cảm giác được sự thay đổi gì nên Tâm Thạch cảm thấy có chút tiếc nuối. Nó giống như tháng lương đầu tiên lại bị hắn tiêu pha hoang phí trong mấy ngày đầu tháng xong cuối tháng phải chịu ăn mì gói vậy.
Lúc này đã là giờ tý, bóng trăng mờ ảo treo trên đỉnh đầu như đang gọi mời ai đến hái. Bên trong gian phòng là một thiếu niên đang thẫn thờ ngồi đấy, hơi thở hắn nhẹ nhàng nhưng thần sắc lại mang một vẻ tiếc nuối khó tả. Bên ngoài gian phòng, một bàn chân lặng lẽ tiếp cận. Người này sau đó áp tai lên tường để lắng nghe tiếng động trong phòng.
Sau khi xác định nhịp thở của người bên trong ổn định, người này dùng một ống trúc đ.â.m chen vào một khe hẹp trên vách tường. Nàng nhẹ nhàng thổi một hơi vào ống trúc.
Phía bên kia của vách tường, Tâm Thạch không hề phát hiện có một luồng khí trắng nhàn nhạt bay vào phòng thông qua ống trúc nhỏ. Một lúc sau, mũi hắn ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng, không nồng, không gắt, nó chỉ giống một đoàn sương sớm. Nhưng kỳ lạ là mùi hương này dễ dàng đi qua cổ họng, nhẹ nhàng ngấm vào phổi. Tâm Thạch vẫn chưa kịp phản ứng thì thân thể hắn đột nhiên mềm nhũn, mí mắt trĩu nặng, tứ chi dần mất đi sức lực.
Tâm Thạch trong khoảnh khắc ấy muốn dùng tay dụi mắt để bản thân tỉnh táo, nhưng kỳ lạ là tay chân hắn không nghe theo sự sai khiến. Thân trên hắn ngã rạp về sau, mí mắt hắn dần đóng lại.
“Không ổn!”
Trong lòng hắn thầm than nốt câu này thì ý thức đã chìm vào cơn mê man, hơi thở bắt đầu ổn định dần đều. Miệng hắn mở ra một khe khiến trong cơn mê man truyền ra tiếng ngáy yếu ớt. Chỉ đợi có như thế, một bóng người lướt vào trong, thân ảnh linh hoạt mà nhẹ nhàng như mèo.
Đúng lúc này, một cảm giác ấm áp ở nơi thắt lưng Tâm Thạch truyền đến. Phần bụng dưới như được bồi thêm một lớp màn mỏng, mang lại một cảm giác vững vàng khó tả. Cũng trong thời khắc ấy, ý thức hắn như được sự chắc chắn này kéo lại một tia thanh tỉnh.
Theo phản xạ, Tâm Thạch muốn cử động nhưng tứ chi lúc này vẫn không thể điều khiển theo ý hắn muốn. Dẫu vậy, trạng thái giữa tỉnh và mê này lại đủ để hắn khẽ mở hé một bên mắt, động tác này nhỏ đến mức người đột nhập cũng không thể phát hiện.
Thân ảnh kia lúc này vẫn không để ý đến bản thân đang bị theo dõi, nàng sau đó lục lọi mấy giỏ trúc đựng đồ, đến giở mấy tấm chiếu lên như đang tìm thứ gì đó. Động tác lục soát tuy nhẹ nhàng nhưng Tâm Thạch vẫn nghe được tiếng động truyền đến.
Hắn hé mắt nhìn qua kẽ mi, chỉ biết thân ảnh thon gọn kia có chút quen thuộc. Nhưng vì đêm đen che khuất dung mạo, hắn nhất thời không thể phân biệt người này là ai.
Tiểu Nhung vốn đã đoán từ trước rằng nơi này sẽ không có thu hoạch gì, nhưng bị thực tế vả mặt cũng khiến nàng có chút hụt hẫng. Đang định rời đi thì nàng sinh ra cảm giác như bị ai đó nhìn lén, đôi mày nàng khẽ nhướng. Nàng sau đó quay lưng lại, ánh mắt nàng lạnh lẽo nhìn về phía Tâm Thạch.
Người sau lúc này vẫn giữ nguyên tư thế kể từ khi nàng bước vào trong, không có biến hóa gì.
Thông tin nàng có được về người này đa phần là các mối quan hệ xung quanh hắn. Như Lý phu t.ử và cái Tuyết đều là thân nhân của hắn. Công thêm Quỳnh Dao ngày hôm ấy đã giúp hắn giải oan nên nàng nghi ngờ Tâm Thạch hẳn dính líu càng sâu. Lần hành động này, nàng không có ý định bắt hắn hỏi cung để khai thác tin tức để tránh đả thảo kinh xà.
Theo nàng cảm nhận được thì Tâm Thạch không có tu vi võ đạo, hẳn là không thể chịu được mê d.ư.ợ.c mới đúng. Nhưng cảm giác bị nhìn lén kia của nàng chưa bao giờ sai. Trong khoảnh khắc này, nàng có ý định g.i.ế.c người bịt miệng. Quả thật Tâm Thạch dính líu hơi nhiều, g.i.ế.c hắn có khi khiến người Trác Gia nghi kỵ rồi truy tra. Nhưng nếu có thể khai thác một chút thông tin từ hắn để báo về cho Lâm gia làm chuẩn bị thì như vậy cũng đáng.
Trong lúc nàng xoay người lại, Tâm Thạch khôi phục một chút cảm giác. Hắn vội sử dụng giác quan được tăng cường trong mấy ngày này để cảm nhận khí tức của người đến. Vừa cảm nhận được, trong lòng hắn lộp bộp một cái.
Đáng nói ở đây là hắn cảm thấy khí tức của thân ảnh ấy có hơi quen thuộc, không phải của Phùng quản sự, càng không phải của bất kì ai ở trong thương đội mà hắn quen biết. Nhưng từ khí tức này, hắn cảm nhận được một loại nguy hiểm mãnh liệt. Chính là cái loại nguy hiểm hắn cảm nhận được từ những võ giả tu vi cao thâm.
“Chẳng lẽ là người được thuê đến ám sát ta? Đến có hơi nhanh đi… Ta còn chưa chuẩn bị nữa mà…” - Một ý niệm chạy qua trong đầu Tâm Thạch.
Khoảnh khắc này, Tâm Thạch còn tuyệt vọng hơn viễn cảnh hắn bị Phùng quản sự cùng đàn em tố cáo. Vì hắn còn chẳng thể cử động tứ chi để làm ra động tác phản kháng nào. Hắn lúc này chính là con cá đã nằm trên thớt mặc người c.h.é.m g.i.ế.c.
Tâm Thạch lúc này vẫn hé mở mắt nhưng khe hở này giống như một người ngủ sâu mà mở chứ không phải cố tình. Vì vậy mà Tiểu Nhung vội thu lại sát tâm, nàng sau đó tiến lại gần, chắp hai ngón tay thành kiếm đặt lên động mạch tại cổ Tâm Thạch để kiểm tra.
Khi nàng tiếp cận, Tâm Thạch ngửi được một mùi hương hoa nhẹ nhàng từ đối phương. Cảm xúc mát lạnh từ cổ truyền đến, theo đó là hơi thở nhẹ nhàng của nữ nhân phả vào bên tai. Loại khí tức quen thuộc này vô tình khiến tâm trạng của hắn không còn bất an như lúc ban đầu. Trong vô thức hắn nghĩ:
“C.h.ế.t vì gái là cái c.h.ế.t tê tái…”
Nghĩ đến đây, Tâm Thạch buông xuôi, không còn ý nghĩ kháng cự, giữ nguyên tư thế chờ đợi đối phương kết liễu. Người giang hồ nói c.h.ế.t dưới hoa mẫu đơn thì làm quỷ cũng phong lưu. Huống gì là một kẻ tự nhận là háo sắc như Tâm Thạch. Chính vì vậy mà lúc ấy nhịp tim hắn chậm lại, hơi thở nhẹ tựa lông hồng, người biết mình sắp c.h.ế.t sẽ nhẹ nhàng với cái c.h.ế.t hơn. Thần sắc hắn lúc này không giống một người đang giả vờ ngủ.
Sau khi kiểm tra, Quỳnh Dao thở phào nhẹ nhõm. Nàng cũng không tin một cái tiểu tạp dịch không có tu vi võ đạo trong người lại có thể giữ được bình tĩnh trong tình trạng lúc này. Đang lúc kiểm tra thì nàng sực nhớ đến còn chưa soát người hắn vì nàng sợ nếu hành động không khéo sẽ khiến hắn tỉnh giấc. Nhìn thần sắc như chìm sâu vào giấc của Tâm Thạch lại cho nàng thêm dũng khí.
Tiểu Nhung sau đó dùng mu bàn tay cẩn thận rà soát một lần toàn thân Tâm Thạch.
Người sau đang chờ đợi cái c.h.ế.t phong lưu những mãi không đến, chỉ thấy bản thân bị sờ soạng khắp người.
“Không lẽ người này có sở thích đặc thù?” - Trong lòng Tâm Thạch thầm nghĩ.
Ý thức được đối phương dường như muốn tìm thứ gì, vì mấy quan tiền trong túi hắn đối phương không lấy đi. Nếu là sát thủ thì thường sẽ không chê tiền. Giống như đối phương cũng không muốn g.i.ế.c hắn đến thế.
Những này khiến Tâm Thạch trong lòng vô cùng nghi hoặc. Đang lúc hắn không hiểu làm sao thì chỉ nghe một tiếng thở dài rất khẽ. Sau đó là khí tức của đối phương dần xa, một tiếng “két” nhỏ đến mức khó nghe truyền đến.
Thân ảnh kia đã rời đi. Khi nàng đi, vẫn là bộ pháp ấy, nhẹ nhàng và linh hoạt. Cánh cửa vẫn đóng như thể chưa có chuyện gì xảy ra.
Đang lúc Tâm Thạch nghi hoặc thì cơn buồn ngủ ập đến. Tia thanh tỉnh kéo hắn lại lúc này dường như đã hao sạch. Mắt hắn mỏi nhừ, dư âm của những đêm thức trắng để nhập định bắt đầu bộc phát. Ý thức hắn lại mê man rồi nhẹ nhàng chìm vào bóng tối. Lần này, không còn thứ gì giúp hắn chống cự nữa.
P/S: Không c.h.ế.t đâu, đừng lo. Mê d.ư.ợ.c cộng với mấy ngày thức để nhập định dồn lại nên ngủ mê thôi. Độc giả của ta nhớ ngủ đủ giấc nhé, những giấc ngủ không đủ sẽ cộng dồn lại đấy. Với học sinh thì việc này có hơi khó, thời của ta thì ta sẽ ngủ bù trong lớp nhưng không khuyến khích làm theo vì kết quả học tập phản ánh lên tất cả.
Thật khó để khuyên người khác ngủ sớm khi những trang truyện ta viết đa phần toàn 1 2h sáng =))) Nhưng ở tuổi 23, ta có cái lưng của người 40 tuổi, mắt phải bốn độ rưỡi, mắt trái hai độ rưỡi. Rất nhiều bệnh lý tiềm năng nhưng ta không đi khám. Bạn ta là một ví dụ, hắn khỏe cực kỳ, tập gym 6 múi nhưng khi khám thì ra sỏi thận. Ta sợ quá nên không khám luôn… Hẹ hẹ hẹ.
