Gen Z Tại Tu Tiên Giới - Chương 50: Ta Không Lọ
Cập nhật lúc: 23/01/2026 14:01
Chương 50: Ta không lọ
Lưu ý của tác giả: Chương này có ngôn từ nhạy cảm. Độc giả dưới 18 tuổi có thể bỏ qua chương này. Truyện xin được phép bắt đầu.
…
Sáng sớm hôm sau, sắc trời lúc này vẫn còn tối mờ.
Tháng ba chưa qua quá nửa, sương sớm mùa xuân mang theo cơn hàn ý lành lạnh, chúng len lỏi qua bộ giáp nhẹ của một gã hộ vệ tuần đêm. Thân là cái võ giả luyện bì, dẫu không dễ nhiễm phong hàn nhưng vẫn không nhịn được mà ngáp một cái rõ to.
“Oa…oa!”
“Lạnh a! Cũng may, canh ba rồi…”
Tiếng trò chuyện khẽ của hai gã hộ vệ như viên đá rơi vào mặt hồ tĩnh lặng. Không quá ồn ào nhưng nhiêu đó là đủ để đ.á.n.h thức một cái thiếu niên trẻ tuổi trong căn phòng gần đó.
Trong gian phòng, Tâm Thạch bỗng ngồi bật dậy, hai mắt mở trừng trừng. Tim hắn đập thình thịch vì sốc phản xạ.
“Hộc, hộc…”
Tâm Thạch hít lấy một hơi đầy, hàn ý theo hơi thở tràn vào phổi rồi trở thành làn sương bị đẩy ra ngoài. Hắn liếc nhìn xung quanh, chỉ thấy ánh đèn l.ồ.ng lắc lư theo từng bước chân của hộ vệ tuần đêm qua khe cửa.
“Không đến…” - Hắn khẽ lẩm bẩm.
Tâm Thạch thở phào một hơi, lòng hắn nhẹ đi không ít. Dẫu đã chuẩn bị tâm lý cho tình huống xấu nhất, nhưng tỉnh dậy mà nhận ra bản thân còn hít thở khiến trong lòng hắn không khỏi sinh ra cảm giác may mắn.
Chưa c.h.ế.t đã là vạn hạnh. Nhưng hắn biết, nguy cơ người kia trở lại vẫn còn. Trong lòng Tâm Thạch như có tảng đá treo cao, một mực không thể hạ xuống. Lo thì lo, cũng may là tư tưởng đã trải qua một lần công tác, Tâm Thạch biết bản thân cần làm gì đó để không có thời gian trống để lo sợ.
Lấy lại thanh tỉnh, Tâm Thạch lại nhìn ra khe cửa để xem sắc trời bên ngoài. Hắn ước tính giờ tập trung của thương đội còn cách một khoảng.
Nhớ đến nội dung trong Cương Bì Quyền, thời gian luyện võ tốt nhất là “tử khí đông lai”. Cái này trong thư tịch không có giải thích rõ ràng, nhưng là gã mọt truyện tu tiên, hắn vẫn nhận thức được nhân gia bảo nên luyện võ lúc sáng sớm.
Thế là trong gian phòng, gã thiếu niên trẻ lại bày ra tư thế đứng tấn. Thân nhiệt kích phát, hàn ý trong sương sớm bị xua tan. Hắn tiếp tục diễn luyện mấy thức quyền pháp, vì lo sợ luyện quá hăng sẽ kinh động hộ vệ tuần tra nên Tâm Thạch chủ động tiết chế lực đạo. Động tác lần này đ.á.n.h ra rất nhẹ nhàng, hắn cảm thấy tư thế của bản thân có hơi quen quen, trông giống mấy lão nhân tập dưỡng sinh ngoài công viên lúc sáng sớm.
Bù lại, độ thuần thục cứ thế lặng lẽ tăng lên dần đều theo từng động tác.
“Cần cù bù siêng năng.” - Tâm Thạch trong lòng tự nhủ, nhưng nghĩ lại thì thấy câu này có gì đó sai sai. Hắn sau đó sửa lại:
“Cần cù bù thông minh…”
…
Từ hôm đó trở đi đã là ba ngày trôi qua. Nhịp sinh hoạt của Tâm Thạch trong những ngày này gần như không có gì thay đổi.
Cứ vào giờ thay ca của đội tuần đêm là Tâm Thạch lại thức giấc, kín đáo kiểm tra bên ngoài, sau khi chắc chắn không có người dòm ngó liền len lén luyện quyền. Từ đầu chí cuối vẫn là hai mươi thức, luyện xong thì thu quyền, chỉnh lại y phục rồi hòa vào lịch sinh hoạt thường ngày của thương đội, như không có gì thay đổi. Chiều thì sang ăn ké chỗ Lý gia gia, nói với lão vài ba câu nhạt nhẽo. Hôm thì vuốt tóc cái Tuyết vì nàng dễ mến, hôm thì cốc đầu một cái vì nàng dở chứng “đu OTP”. Tối về lại luyện quyền đến khi mệt lả mới chịu đặt lưng xuống chiếu ngủ.
Cuộc sống sinh hoạt trở thành một vòng lặp như này khiến hắn cảm thấy bản thân có loại cảm giác quen thuộc. Cảm giác này khiến hắn đôi lúc quên đi bản thân là người xuyên không. Chỉ đơn thuần sống như một người bản địa.
Nếu có gì khác biệt trong những ngày này, thì đầu tiên phải kể đến giấc ngủ.
Tâm Thạch ngủ đúng giờ, dậy đúng giấc. Nghe có hơi hoang đường so với một cái Gen Z nhưng sự thật là thế. Có đôi lúc hắn còn tự giễu trong lòng, nếu bạn cùng phòng của hắn nhìn thấy cảnh này sẽ là biểu cảm gì.
Phải ngủ thì hắn mới biết giấc ngủ quan trọng, vì sau mỗi đêm ngủ đủ giấc, tinh thần hắn như được phụ tải một loại buff, thanh tỉnh hơn rất nhiều. Tâm Thạch không chắc là do trước kia chưa từng để ý đến chuyện này, hay là do hoàn cảnh thay đổi. Nhưng hắn đoán việc tu luyện pháp quyết sẽ không thay thế được giấc ngủ, hiện tại là thế.
Khác biệt thứ hai nằm ở thân thể.
Lịch sinh hoạt của thương đội không nhẹ, cộng thêm luyện quyền sáng tối khiến cường độ vận động mỗi ngày vượt xa trước kia. Công bằng mà nói, Tâm Thạch cảm thấy rèn luyện thân thể ở thế giới này không giống với tập gym ở thế giới kiếp trước.
Lấy ví dụ cho dễ hiểu thì trong mấy trò chơi nhập vai trực tuyến mà hắn từng chơi sẽ có phần lực chiến. Sau mỗi lần cày cuốc sẽ có hồi đáp rõ ràng. Lực chiến tăng lên, bảng thuộc tính nhảy số, kỹ năng nhân vật thay đổi ngay trước mắt. Chính những con số ấy khiến người chơi không nhịn được mà tiếp tục cày cuốc, dù biết tốn thời gian, sức khỏe.
Còn tập gym lại không giống. Thử hỏi mục đích ban đầu của việc tập gym là gì? Có phải hay không cho thân thể đẹp để lấy vài pô ảnh? Tập thì ít mà hình thì đầy bộ nhớ. Sau bao ngày tập tành, soi lại bản thân trên gương vẫn là thân thể cũ, không có gì thay đổi. Đã thế còn bị viêm màng túi vì giá phòng tập không rẻ gì cho cam. Tốn tiền, tốn sức mà thành quả thì mơ hồ. Không có “con số lực chiến” nào nhảy lên để nhắc nhở rằng bản thân đã mạnh lên bao nhiêu. Vì thế mà phần lớn người chỉ tập dăm bữa nửa tháng là bỏ ngang giữa chừng, hắn cũng không phải ngoại lệ.
Tại thế giới này lại khác. Mỗi ngày luyện quyền trôi qua, Tâm Thạch đều cảm nhận được sự thay đổi của nhục thân, không phải thay đổi về mặt thị giác nhìn thấy cơ thịt cuồn cuộn, mà kiểu cảm nhận được từ nội tại bên trong là bản thân đang thật sự mạnh lên. Hắn cảm nhận nó qua lực tay tăng lên đáng kể, bước chân vững vàng không hụt hơi, từng động tác đều gọn gàng dứt khoát hơn trước. Những thay đổi này không nhìn thấy bằng dãy số thập phân, nhưng lại rõ ràng không thể phủ nhận.
Chính thứ “hồi đáp” này khiến hắn bị lôi cuốn, thôi thúc không bỏ quên bất kì buổi luyện quyền nào trong ngày. Không phải do hắn cuồng lực lượng, mà là vì hắn biết, công sức bỏ ra luyện quyền của hắn không uổng phí. Từng giọt mồ hôi đều đổi được sự tiến bộ thật sự. Chỉ từng đó là đủ để hắn biết mình thực sự đang đi đúng hướng và đi được bao xa. Không mù mờ vớ cá rán như tập gym để phông bạt.
Khác biệt là vậy nhưng không phải không có điểm tương đồng. Tâm Thạch biết bản thân vẫn có cực hạn.
Tâm Thạch không hiểu vì sao cơn đau “lần đầu tập gym” phải mất hai ngày thời gian mới ập đến. Nhưng vào đêm hôm đó, ngay sau khi hắn đặt lưng xuống chiếu thì cơn tê bì âm ỉ khắp lan ra tứ chi. Báo hại hắn trở lưng không nổi, phải mất không ít thời gian mới vào được giấc.
Vì vậy mà từ đầu chí cuối vẫn là hai mươi thức, không miễn cưỡng bản thân luyện thêm thức mới. Tâm Thạch dự định trước hết sẽ luyện hai mươi thức này đến mức thuần thục, quyền ra tùy tâm, động tác không cần suy nghĩ, để thân thể hoàn toàn bắt kịp tiết tấu tu luyện.
Hôm nay, Tâm Thạch lại thức sớm để lén lút luyện quyền. Sau khi Trấn Bì, khí huyết kích phát, thân thể nóng lên xua tan hàn ý trong sương sớm. Tâm Thạch có thể cảm nhận lực ở chân tay sung mãn hơn. Đang định làm một vòng hai mươi thức như thường lệ thì hắn cảm thấy “cấn cấn”.
Hắn vô thức cúi đầu nhìn xuống, lập tức hiểu ra nguyên do, hắn không khỏi thở dài một cái.
Cường thân kiện thể là tốt, nhưng bổ quá đôi khi cũng không “tiện”. Là không tiện, vì hắn không chê điểm bất tiện này. Nhưng cũng là một loại phiền não của dân vận động tay chân nhiều. Nhục thân tăng cường, khí huyết theo đó cũng dâng cao, kéo theo một vài phản ứng khó nói. Quần áo của người thời này vốn rộng rãi, lại không có thứ gì gọi là tiện lợi để che chắn, khiến hắn không khỏi có chút lúng túng, vừa chỉnh y phục vừa suy tư.
“Là nên đợi đến mười tám… hay là…” - Trong lòng hắn nhấc lên một tia ý niệm.
Tâm Thạch thật sự nghiêm túc cân nhắc chuyện này. VÌ Là một cái mọt truyện tu tiên, nên hắn tất nhiên biết đến “nguyên dương chi thân” thuyết pháp. Chỉ là hắn không rõ ở thế giới này, những thứ ấy có thật sự quan trọng hay không, càng không biết liệu có ảnh hưởng gì đến con đường tu hành sau này.
Thân xác này của hắn cũng mới mười bảy, huyết khí phương cương. Cộng thêm dạo gần đây vận động nhiều nên dẫn đến hiện tượng này cũng không có gì lạ. Không phải hắn không cân nhắc qua việc “tự giải quyết”, nhưng trong lòng vẫn có chút do dự. Lỡ như nguyên dương thật sự có tác dụng gì, vậy thì mất đi lại thành đáng tiếc.
Càng nghĩ càng lệch hướng, Tâm Thạch lập tức dứt khoát dập tắt dòng suy nghĩ ấy. Hắn tự nhủ, mấy chuyện này để sau hãy tính, trước mắt còn một đống việc đứng đắn hơn đang chờ. Đến đây, một bên lông mày hắn khẽ nhướng. Tính đến ngày hôm nay cũng đã hơn năm ngày kể từ lần trước hắn gặp hai mẹ c.o.n c.u Tí.
“Không biết mẻ cơm… À không, Mễ Tửu Hoàn lần trước nhờ thẩm làm đến đâu rồi.” - Hắn khẽ lẩm bẩm.
…
Trời còn chưa sáng hẳn, sương sớm vẫn đọng trên mái rơm, Trần Gia Thôn đã lác đác có tiếng động khe khẽ.
Mẫu thân cu Tí gần như cả đêm không chợp mắt. Trong đầu bà cứ lởn vởn lời dặn của Tâm Thạch, nào là mùi thơm, nào là hạt gạo nở mềm, nước cơm ngả đục như sữa loãng, tuyệt đối không được chua gắt.
Bà cẩn thận lấy ra một quả trứng rỗng, bên trong nhốt sẵn mấy con đom đóm, thứ ánh sáng xanh nhạt le lói tỏa ra đủ để soi rõ gian bếp nhỏ. Nhà vốn có đèn dầu, chỉ là mấy hôm trước hàng xóm làm ma chay, bà đem cho vay mất nên đành tạm dùng cách này..
Nắp chum vừa hé mở, một làn hương nhàn nhạt lập tức lan ra.
Bà khựng lại một nhịp, múc ra một thìa nhỏ, soi dưới ánh sáng đom đóm. Trong thìa, hạt gạo nếp đã nở tròn, nước men sánh nhẹ, sắc ngà nhạt đúng như lời căn dặn. Đưa lên nếm thử, vị ngọt dịu lan nơi đầu lưỡi, sau đó mới thoáng chút hậu vị cay ấm, không hề chua gắt.
Như lần đầu nếm được mỹ vị nhân gian, ánh mắt bà khẽ run, miệng lẩm bẩm:
“Thành rồi…”
Bà lập tức kiểm tra từng chum vại. Mỗi vại đều không có dấu hiệu hỏng, hạt gạo đều nở đều, mùi thơm đồng nhất. Đến khi đếm kỹ, tổng cộng khoảng hơn hai trăm viên cơm rượu, chia đủ bốn mươi phần “Mễ Tửu Hoàn”..
Mẫu thân cu Tí đứng lặng hồi lâu, trong lòng vừa mừng vừa run. Bao năm làm lụng vất vả, không có giây phút nào bà cảm thấy như bây giờ. Là cái phụ nhân trong nhà, tay nghề bếp núc dương nhiên không kém, nhưng chưa lần nấu nướng nào mang lại cảm giác thành tựu như lần này.
Cẩn thận đậy lại từng vại cơm rượu. Nhìn lại một lần, trong lòng bà không khỏi sinh ra mấy phần phiền não. Chừng này bình gốm, quả thật một mình bà mang ra huyện thành có hơi không xuể. Nghĩ nghĩ, mẫu thân cu Tí liền sang nhà sát vách gõ cửa.
Họ hàng xa không bằng láng giềng gần. Mẫu thân cu Tí đem sự tình đầu đuôi kể rõ, cả việc Tâm Thạch nhờ vả. Sau khi nghe xong, mẫu thân cu Sửu không khỏi giật mình, nhưng bà không hỏi gì thêm. Hai người sau đó nhanh tay gói ghém mấy vại cơm rượu, chuẩn bị thêm bó lớn lá chuối đã rửa sạch, buộc c.h.ặ.t lên gánh tre. Đương nhiên gánh này giao cho cu Tí với cu Sửu. Hai cái thiếu niên gương mặt bơ phờ vì dậy sớm nhưng không có lấy nửa lời than vãn.
Quan đạo dạo này có binh lính tuần tra, thổ phỉ không dám bén mảng, dân chúng ra vào huyện thành cũng an tâm hơn trước. Cộng thêm hai cái thiếu niên sau lần gặp nạn đã chững chạc hơn không ít. Ánh mắt bọn hắn mang theo vài phần đáng tin cậy hiếm thấy ở thời niên thiếu.
Bốn người cứ thế gánh theo mấy vại cơm rượu, men theo con đường phủ sương, hướng thẳng về huyện thành.
P/S: Ta thật không biết tả cảnh thành phẩm cơm rượu như nào nên cứ ngâm đoạn này. Nghe tiếp audio truyện khác, đến khi đủ từ vựng thì viết tiếp. Mong độc giả thông cảm. Phần main muốn “tự giải quyết” thực sự ta đã cân nhắc rất lâu. Vì chi tiết này hơi nhạy cảm, nhưng không kể lại không thật. Ta sẽ để lưu ý dưới tên chương.
