Gen Z Tại Tu Tiên Giới - Chương 51: Tửu Nhi Phi Tửu, Thực Nhi Phi Thực (1)

Cập nhật lúc: 29/01/2026 17:00

Chương 51: Tửu nhi phi t.ửu, thực nhi phi thực (1)

Đến khi cổng thành Cổ Lư khí phái dần hiện lên trong tầm mắt thì trời cũng đã hửng sáng. Bốn người nhìn nhau một cái rồi nhanh chân vội vàng tiến đến cổng thành.

Hai bên cổng thành là binh lính khoác giáp nhẹ, giàn giáo được dựng ngay ngắn, ánh mắt bọn hắn lướt qua dòng người ra vào không ngớt. Dân buôn gánh hàng, tiểu thương dắt xe, đều lấy lộ dẫn ra trình, ai có hàng hóa thì mở ra, binh lính kiểm tra qua loa một lượt rồi cho đi.

Đến lượt bốn người. Tên binh lính đưa tay ra chặn lại, giọng lạnh nhạt:

“Hàng gì?”

Hai cái thiếu niên khuân gánh ngơ ngơ ngác ngác, mặt mày non choẹt, bị ánh mắt binh lính lướt qua liền có chút khúm núm, vẻ nhiệt huyết ban đầu cứ thế biến mất tiêu. Hai cái phụ nhân lúc này như quen việc, không chờ bị hỏi, liền nhắc hai cu cậu hạ gánh, tháo dây buộc chum, hé mở nắp bình cho tên binh lính xem.

Trong chum không hoàn toàn là rượu, có rượu có cả cơm. Từng viên cơm nở hạt được kết đều, xếp ngay ngắn dưới đáy bình, bên trên là nước rượu nhàn nhạt, hơi men bốc lên. Tên binh lính cúi nhìn liền thấy cảnh tượng này, mày hắn hơi nhíu lại.

“Rượu a? Rượu chi mà lạ…” 

Không đợi hắn hỏi hết câu, hương thơm nhàn nhạt thoảng qua mũi. Ngòn ngọt lại dịu thanh, không giống mùi rượu chưa qua chưng cất. Tên lính khẽ khựng lại một nhịp, đặng cúi đầu nhìn rõ hơn.

“Trông giống mẻ rượu chưa chưng… nhưng là mùi không giống…”

Mẫu thân cu Tí như đã chuẩn bị từ trước, liền hít một hơi nhẹ, lặp tức trả lời:

“Bẩm quan gia! Thứ ni không phải rượu. Là Mễ Tửu Hoàn, là độc bí gia truyền. Vốn không đặng buôn bán, nhưng vì nhà thiếu cơm nên liều đem đổi gạo…”

Nói xong, bà còn khéo léo đẩy chum lên một chút, giống như muốn mời tên binh lính thử hàng. Tên binh lính nhìn thêm vài lần liền không còn hứng thú, hắn ta sau đó lắc đầu một cái rồi khoát tay:

“Đi đi. Buôn bán thì buôn bán, chớ gây chuyện trong thành..”

Này bọn hắn cũng chỉ làm theo bổn phận, hàng hóa thì phải kiểm tra, nhân gia ăn vào có bệnh thì nha môn xử lý, không đến lượt bọn hắn quản. Với võ giả hay thương nhân, bọn hắn làm khó, giả vờ kiểm tra kỹ còn mong moi được chút lợi chứ dân buôn lặt vặt thế này có giữ lại cũng chẳng kiếm được bao. 

Bốn người thấy vậy liền thở phào nhẹ nhõm. Vội vàng cảm tạ rồi gói hàng bước qua cổng. Sau lưng, tên binh lính còn quay đầu nhìn theo một thoáng, mùi hương nhàn nhạt không hài hòa với thứ bên trong chum khiến hắn ta không khỏi sinh ra vài phần hiếu kỳ.

Đến khu chợ thành Bắc, chợ lúc này chưa mở hẳn. Nhân gia tranh nhau chiếm chỗ tốt mà bày hàng, giống như đã quen, có chút náo nhiệt nhưng không đến mức gây hỗn loạn. Hai cu cậu khuân gánh đi đằng sau, gương mặt không che giấu được vẻ hưng phấn, đi trước là hai phụ nhân quen việc chợ b.úa, ánh mắt đảo xung quanh, lâu lâu lại nhắc nhau trông hàng cẩn thận. 

Bốn người chọn một góc rẽ gần đường chính, không khuất tầm nhìn khách nhân qua lại, cũng không quá đẹp để nhân gia đến thu tiền bảo kê. Đặt chum vại xuống, hai cái phụ nhân tranh thủ sắp xếp một ít đồ đan thủ công còn dư được hàng xóm trong thôn nhờ bán hộ. Mẫu thân cu Tí cẩn thận hé mở nắp chum để kiểm tra lại hàng, cơm trong bình dẫu qua quá trình di chuyển vẫn tròn đều không nát, bà thấy thế liền yên tâm đóng nắp bình để cơm rượu không mất mùi hương.

Dẫu chỉ một khoảnh khắc nắp bình mở ra như vậy, thế mà hương thơm cũng kịp lan tỏa. Người bày hàng xung quanh không khỏi khẽ khựng lại động tác một nhịp, mũi hít hít một cái. Sau đó lại bị mùi hương của rau mùi, thịt lợn, màn thầu pha loãng. Người qua kẻ lại rất nhanh liền quên mất, ai lại bận việc nấy.

Lái buôn bày hàng, xa phu kéo xe. Tiếng rao hàng dần dần vang lên, như một loại báo thức đ.á.n.h thức huyện thành sau một giấc ngủ yên. Khách nhân xuống đường rảo bước, ồn ào mà sống động.

Thấy thời đã điểm, mẫu thân cu Tí liền ra hiệu. Cu cậu liền đứng thẳng người, tuy còn hơi bồi hồi nhưng lần trước đã được Tâm Thạch bày trò nên không mất quá lâu để chuẩn bị tinh thần. Sau khi có đủ dũng khí, cu Tí cất giọng non nớt nhưng hữu lực:

“Tửu Tiên Hoàn ơi Tửu Tiên Hoàn! 

Phụ nhân ăn vào da hồng má thắm

Hài đồng ăn vào bụng ấm cười vui.”

Đây là câu thơ Tâm Thạch tự làm bày cho cu cậu, dẫu bọn hắn đều qua lớp vỡ lòng của Lý Phu T.ử nhưng trình độ học vấn của cu Tí không có cao đến mức văn thơ lai láng, chỉ đủ lăn lộn giang hồ thôi.

Cu Sửu không để đồng bạn lẻ loi, đã được cu Tí mách nước từ trước, liền tiếp giọng:

“Tửu Tiên Hoàn ơi Tửu Tiên Hoàn! Không kén già trẻ lớn bé, nam nữ đều mê. Trời đông giá rét ăn vào ấm bụng, nhẹ dạ người vui, không say lại bồi thêm sức… Dẫu có là nam nhân đang m.a.n.g t.h.a.i hay lão nhân đang cho con b.ú cũng không ngại…”

Chất giọng non nớt kèm theo bài rao vừa văn thơ, vừa tục tĩu liền thu hút cái nhìn của khách nhân qua lại. Có người đang thưởng trà còn không nhịn được mà sặc nước trà bằng đường lỗ mũi. Không trách được, lời rao này sốc lắm, nhân gia sống bao năm còn chưa nghe qua câu từ như này bao giờ.

Dẫu lời rao tếu táo, nhưng người nghe vẫn nắm bắt được trọng tâm. Nhớ đến chữ “tửu”, có người không nhịn được mà khẽ cười, giọng mang theo vài phần chế giễu:

“Hắc! Rượu mà ăn, lại còn không say. Tiểu t.ử đùa ai thế?”

Một người khác cũng phụ họa:

“Đúng a! Lại còn không kén tiểu hài đồng. Ta nói ăn vào có bệnh, nhà ngươi chịu đền không?”

Bị thần sắc đám người xung quanh nghi hoặc đến gấp gáp, mẫu thân cu Tí lại chơi bài mở nắp chum một thoáng để lộ mùi hương. Không cần bà dùng chiêu này, mùi hương vốn đã thoang thoảng, chỉ là nhân gia bận việc mưu sinh, không buồn để ý mà thôi. 

Một gã trung niên gần đó không nhịn được lòng hiếu kỳ, bộ dáng quần áo xộc xệch nhưng bên hông treo túi tiền lắc cắc liền tiến đến, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chum, tay chỉ ngón trỏ rồi nói:

“Hừ! Thứ chi mà dám xưng danh Tửu Tiên Hoàn! Dám hay không mở ra lão phu nhìn một lần hẳn hoi?”

Bị người chất vấn, mẫu thân cu Tí theo phản xạ có chút hồi hộp trong lòng, bà sau đó cũng theo lời gã trung niên mở nắp một lần hẳn hoi. Cảnh tượng quen thuộc lại hiện ra, nhưng trong ánh mắt gã trung niên lại hiện lên vẻ khác lạ. Bên trong không phải nước rượu trong veo, cũng không phải bã nát như mẻ rượu chưng hỏng. Mà là từng hạt cơm trắng phếu kết lại thành viên, hẳn đã qua tay người nhào nặn, bên trên là nước rượu nhàn nhạt, hơi men bốc lên nhẹ nhàng, ngọt dịu mà không xộc vào sống mũi.

Ngửi thấy mùi hương khiến bọn hắn trong lòng bâng khuâng khi nãy. Đám dân buôn lúc này cũng ghé mắt nhìn sang. Mấy người như ngộ ra cái gì mà lập tức “ồ” lên, giọng mang theo vẻ kinh ngạc:

“Cơm a? Cơm lại trộn rượu?”

“Hắc, vậy là ăn cơm nhưng trong tên vẫn có t.ửu. Có lý a!”

Còn gã trung niên trên gương mặt lộ ra thần sắc bán tín bán nghi. Hắn là kẻ thưởng rượu, nhìn bộ dáng lôi thôi nhưng rượu Bạch Yến Lâu cũng thưởng qua vài lần. Lão đương nhiên biết quá trình làm rượu tựu chung là gì, nhưng cảnh tượng trong chum lại không giống rượu chưa qua chưng cất, mùi hương cũng không phải. Lại càng không giống món cơm lạ nào từng thấy qua.

Một truyền mười, mười truyền trăm. Tai nghe mắt thấy đã đành, này còn là hương thơm thêm một tầng chứng thực. Người đứng gần thì ghé lại, kẻ đứng xa cũng ngoái đầu nhìn, quầy hàng nhỏ dần dần bị vây quanh

Gã trung niên trong lòng đấu tranh một hồi, cuối cùng cũng không nhịn được lòng hiếu kỳ của kẻ thưởng rượu. Lão ta bèn làm bộ dáng do dự, sau một lúc mới chịu mở lời:

“Thứ này cho lão phu thử! Nếu thật như lời các ngươi, ta liền bồi, tiền lão phu không thiếu.” 

Nói xong, lão còn lắc lắc túi tiền bên hông vài cái để làm cái đảm bảo. Mẫu thân biết là món mới không dễ bán, nên sau một thoáng cân nhắc, bà liền gật gật đầu. Bà sau đó lấy ra một mảnh lá chuối, vớt từ trong chum một viên cơm trắng kèm một ít nước rượu rồi hướng gã trung niên đưa tới.

Nhận lấy mảnh lá chuối, ánh mắt nhìn nhìn, bộ dáng như đang thử độc không bằng. Nhưng mùi hương xộc vào mũi khiến lão không chịu được lòng hiếu kỳ mà hướng mảnh lá chuối rót cơm vào miệng.

Viên cơm vừa chạm đầu lưỡi liền tan, “ực” một cái nuốt trọn nước rượu, thần sắc lão khẽ khựng lại một nhịp.

Không cay…

Không gắt…

Vị men chỉ nhàn nhạt, ngọt dịu tan ra nơi cổ họng như một dòng nước ấm chảy xuống. Tựa như lão ta đang bệnh nặng, được một chén t.h.u.ố.c kịp thời vớt lại một mạng. 

Lão ta chép chép miệng như có hơi tiếc nuối vì thưởng vị chưa thỏa mãn, bỗng cảm giác hơi ấm lan tỏa tứ chi. Gã trung niên vô thức hít sâu một hơi, nơi yết hầu truyền ra một tiếng rên khẽ. Âm thanh rất nhỏ, nhưng trong hoàn cảnh đám người chen chúc xung quanh, vài người đứng gần vẫn nghe rất rõ. 

Thở ra một hơi. 

Ấm!

Không phải cảm giác nóng rát nơi cổ họng của rượu rẻ tiền, càng không phải cơn say lâng lâng nhẹ bâng chốn thanh lâu hoa lệ. Ngược lại, đầu óc lão tỉnh táo lạ thường, cơn hụt hơi tuổi trung niên biến mất, tựa như vừa uống một bát canh nóng giữa tiết đông giá rét.

“Thứ này.” - Miệng lão khẽ lẩm bẩm. Trong ánh mắt chạy qua một đạo tinh mang nhưng được lão cẩn thận che giấu.

Lão là kẻ biết rượu!

Đã từng thưởng qua rượu ngọt trong Bạch Yến Lâu, rượu rẻ chợ đen cũng từng nếm thử. Nhưng thứ trong chum này, nói là rượu thì không phải, nói là cơm thì lại không đúng. Không say, không loạn thần trí, vậy mà lại khiến người ta từ trong bụng ấm lên, khoan khoái dễ chịu.

“Nếu đem thứ này báo cho Bạch Yến Lâu…”

Ý nghĩ vừa nảy, trong đầu lão đã hiện ra cảnh tượng mấy cô nương áo mỏng cười nói vây quanh, bạc trắng trao tay, rượu ngon bày bàn. Nghĩ đến đó, khóe miệng gã trung niên nhếch lên một đường cong khó phát giác. 

Nhưng lão không ngu. Hoặc nói đúng hơn là lăn lộn trong giang hồ, chẳng ai thực sự ngu cả. Xung quanh là đám người dán mắt vào chum hàng, không ít kẻ đã nhận ra thần sắc lão biến hóa. Trong số đó ít nhiều cũng có người biết nhìn mặt mà bắt hình dong. Nên không có giữa thanh thiên bạch nhật lại trắng trợn đoạt lấy công thức. 

Ý niệm xoay chuyển, ánh mắt lão đảo đến thân hình gầy gò của cu Tí. Nhớ đến bài rao của cậu thanh niên, đôi môi lão khẽ nhếch, ánh mắt chằm chằm như hổ dữ rình mồi:

“Hảo! Thứ này quả thật có vài phần môn đạo.”

Đang nói giữa chừng, hai tay lão xỏ vào vạt áo rộng, bộ dáng trở nên khoan thai, giọng mang theo vẻ cao ngạo của kẻ có chữ nghĩa:

“Tiểu t.ử! Hôm nay lão phu cao hứng, thấy ngươi là người học qua vài năm chữ nghĩa cũng không muốn làm khó ngươi…

Ta ra câu đối ni… Ngươi đối được, ta khao tất Tiên Tửu Hoàn ngươi có!

Nếu ngươi không đối được…” 

Lão ta khẽ cười nhạt một tiếng rồi tiếp lời:

“Công thức thứ này, giao cho lão phu quản liền tốt.”

Lời vừa dứt, xung quanh liền xôn xao.

Người tinh ý đã nhìn ra, kẻ này ăn xong vẫn tỉnh táo như thường, chẳng hề có dáng say rượu. Hàng tốt hay không, trong lòng bọn họ đã có cân nhắc. Nhưng đối chữ làm khó hài đồng, lại là trò vui hiếm thấy nơi chợ nghèo.

Vả lại không ít người ở đây cũng nghe qua bài rao của cu Tí, trong bài có chơi qua ít thơ từ. Đinh ninh cậu này như lời lão nói, cũng học qua vài năm chữ nghĩa. Trong thế giới võ đạo c.h.é.m c.h.é.m g.i.ế.c g.i.ế.c, văn nhân đối nhau lại là một cọc bát quái nhân sinh. Thế là chẳng ai lên tiếng can ngăn, chỉ đứng vòng ngoài xem náo nhiệt.

Xem náo nhiệt đã đành, ở đây lại có người thích cười trên nỗi đau của kẻ khác. Bi kịch sẽ là hài kịch nếu nó không phải của mình. Thế là có kẻ núp trong đám đông phụ xướng:

“Đối a! Thắng thua là chuyện thường tình! Nhân gia ở đây làm chứng. Không ủy khuất tiểu huynh đệ chịu nửa điểm thiệt thòi!”

“Đúng a! Đối nha! Đối nha!”

Tiếng hô dồn dập, ánh mắt của đám người xung quanh đổ về phía cu Tí. Cu cậu cảm nhận được ánh mắt chằm chằm tứ phía, trong lòng đột nhiên thắt lại. Cái này quả thật làm khó gã thiếu niên, bài thơ là Tâm Thạch bày, cậu dốc lòng học thuộc chứ chữ nghĩa không phong phú đến vậy. Đến Tâm Thạch cũng chưa chắc đoán có tình huống này huống gì cu Tí. 

Được sự hưởng ứng của đám đông, ánh mắt gã trung niên thêm phần sắc bén. Trong lòng ẩn ẩn hiện lên một tia đắc ý, chắc mẩm ăn chắc cậu thiếu niên. Để không để lương tâm day dứt, lão còn tự nhủ trong lòng:

“Đây là dạy tiểu t.ử này một bài học! Lăn lộn giang hồ phải biết thu liễm. Tính ra hắn phải bái lão phu vi sư cho phải lý.”

Đang lúc không khí náo nhiệt, âm thanh trong trẻo của một nữ nhân truyền đến.

P/S: Ta viết mấy đoạn miêu tả cảnh đời thường thì nhớ đến người xưa hay chơi đối chữ. Liền tương ý tựu ý chơi một phen. Hẹ hẹ hẹ, đố anh chị em biết ai cứu cu Tí một chén. Chương sau anh chị sẽ hiểu khái quát tư tưởng về nhân quả dây dưa ta muốn truyền đạt. Trước tết ta sẽ tranh thủ viết, viết được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Yên tâm lần này không thất hứa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Gen Z Tại Tu Tiên Giới - Chương 51: Chương 51: Tửu Nhi Phi Tửu, Thực Nhi Phi Thực (1) | MonkeyD