Ghi Chép Về Món Ngon Nhà Họ Tô - Chương 177
Cập nhật lúc: 15/01/2026 17:40
Để lấy lòng vị hoàng tỷ tôn quý, bà đã đưa Tuệ An đến bên cạnh Chiêu Dương trưởng công chúa, nhằm vỗ về trái tim đang đau đớn vì mất đi ái nữ của bà.
Từ đó, khắp cung đình trên dưới đều nuông chiều vị Huyện chúa này.
Ai nấy đều khen ngợi người tính tình ôn hòa hiền thục, khoan dung với kẻ dưới.
Thế nhưng, ẩn sau lớp vỏ bọc ôn nhu ấy lại là một kẻ nắm quyền với bàn tay sắt, tuyệt không dung thứ cho bất kỳ ai mạo phạm.
Hết lần này đến lần khác, Huyện chúa như muốn nhắc nhở nàng rằng: Chớ có mơ tưởng đến những thứ không thuộc về mình.
Dẫu Huyện chúa có bao dung nàng, thì nàng cũng chỉ có thể sống dựa vào sự ban phát của người mà thôi.
Nàng không muốn như vậy.
Thế nên nàng sẽ không tìm cách gả vào nhà cao cửa rộng.
Nàng và Bùi Du cũng chẳng thể có kết quả.
Đoạn tình cảm này vốn là sự bầu bạn trên một chặng đường dài, nhưng nếu có thêm người thứ ba chen vào, đoạn kết ắt sẽ đổi khác.
Nàng đọc sách nhiều nên hiểu rõ đạo lý môn đăng hộ đối.
Huyện chúa cao quý như vậy, còn nàng chỉ như đĩa điểm tâm được dâng lên trước mặt người, muốn thì sai bảo, chờ đợi kẻ dưới mang tới.
Mà điểm tâm trên đời đâu chỉ có một đĩa này, chán vị này rồi thì có thể đổi ngay món khác.
...
Thị nữ xách hộp điểm tâm trở lại gian phòng ấm áp nơi Tạ Bảo Xu đang ngồi.
Một luồng khí lạnh theo chân nàng ta tràn vào khiến mấy vị quý nữ rùng mình.
Đôi bàn tay trắng nõn đồng loạt vươn về phía bếp lò, khẽ gạt những miếng hoa quả, bánh trái đặt bên trên.
"Đây là do đầu bếp trong cung đưa tới, toàn là những món trứ danh của Tô Lai Trai." Tạ Bảo Xu tùy ý cười nói.
Khuôn mặt nhỏ nhắn bằng hạt dưa tràn đầy vẻ ngây thơ, nàng khẽ nghiêng đầu làm những cây trâm vàng trên tóc va vào nhau kêu leng keng.
"Không biết tay nghề của Tô tỷ tỷ thế nào, liệu có sánh được với những thứ này không?"
Tạ Bảo Xu sinh vào một ngày xuân rực rỡ.
Năm đó, Chiêu Dương trưởng công chúa mất đi con gái vào mùa đông, nhưng đến mùa xuân năm sau lại có thêm một tiểu hài nhi mới.
Chiêu Dương trưởng công chúa lẽ ra nên yêu mến cảnh sắc mùa xuân, đồng thời chán ghét vẻ tàn lụi của mùa đông.
Tạ Bảo Xu cũng vậy.
Trên mặt giường sưởi bày biện đủ loại điểm tâm tinh xảo: nào là hình hoa đào, hoa sen, quả bí đỏ cho đến hạt đậu phộng.
Bên cạnh là những chậu cây cảnh được chăm sóc kỹ lưỡng trong nhà kính, qua khung cửa sổ có thể nhìn thấy cảnh sắc bên ngoài, trong phòng chỉ thoang thoảng hương thơm ấm áp.
Thị nữ mở hộp đồ ăn, lấy ra món bánh tuyết chưng.
Vẻ ngoài trắng muốt, giản đơn của nó chẳng thể khơi gợi chút hứng thú nào cho các thiếu nữ tại đây.
So với những món điểm tâm rực rỡ sắc màu, hình thù lạ mắt kia, nó lập tức bị rơi vào thế yếu.
Từ phủ môn vào đến nội viện là một quãng đường không ngắn, Tô Miên Tuyết lại phải đứng chờ ngoài cửa một lúc lâu.
Dù phía dưới hộp đồ ăn có l.ồ.ng sắt đốt than để giữ ấm, nhưng khi lấy ra thì thời điểm ngon nhất cũng đã trôi qua.
Các vị quý nữ đi cùng đều hiểu rõ sự tình, biết rằng đây là Tạ Bảo Xu cố ý mỉa mai.
Dù không gọi người vào trước mặt, nhưng cũng đã để nàng đứng ngoài cửa hứng gió lạnh không ít.
Tạ Bảo Xu tỏ vẻ tiếc nuối: "Tô tỷ tỷ đưa đến hơi muộn, tới tay đã lạnh rồi, mang xuống đi."
Đĩa điểm tâm bị xử lý tùy tiện.
Thị nữ kia dường như thấy vẫn chưa đủ, mấy ngày sau còn lén tìm đến Thanh Phong Lâu, tươi cười kể lại rằng Tạ Bảo Xu không hài lòng với món bánh đó.
Có sự ngầm đồng thuận của Tạ Bảo Xu, nàng ta càng được thể làm tới.
Lúc ấy, A Chỉ sai người mời Tô Miên Tuyết đến phủ, chuẩn bị một bàn tiệc để chiêu đãi hảo hữu.
A Chỉ cùng phu quân đều xuất thân hàn môn, địa vị không đủ để sánh với các thế gia vọng tộc trong triều.
Họ đứng vững được là nhờ vào học vấn và sự thực là họ không có gia thế hiển hách để đe dọa đến đế vương.
Những mệnh phụ mà nàng mời tới đều có phu quân chức vị không cao, cũng đi lên từ hàn môn giống nàng.
Thế nhưng, nhân vật chính của buổi tiệc lần này lại là Bùi phu nhân và Tô Miên Tuyết.
Dẫu hàn môn đang kiềm chế thế gia, quyền lực tối cao vẫn nằm trong tay thiên t.ử, nhưng A Chỉ vốn là người có tâm tư linh hoạt, nàng muốn vẹn cả đôi đường, tìm cách bước chân qua ngưỡng cửa của các phu nhân thế gia kia.
Nay có một cơ hội sẵn có bày ra trước mắt, sao nàng có thể bỏ qua.
Tô Miên Tuyết được thị nữ dẫn vào gian bếp nhỏ: "Cô nương làm món cua chưng cam rất khéo.
Phu nhân nhà chúng ta hôm nay mời sáu vị phu nhân tới, số cua này đều là loại hảo hạng, gạch cua chắc nịch."
Mời sáu người, tính cả chủ nhà là có bảy vị phu nhân.
Thị nữ lại dặn thêm: "Không cần chuẩn bị món chính, buổi trưa chỉ cần món ăn kèm để vừa dùng vừa đàm đạo là được."
