Ghi Chép Về Món Ngon Nhà Họ Tô - Chương 183

Cập nhật lúc: 15/01/2026 17:40

Lửa gặp rượu bùng lên dữ dội, nhanh ch.óng lan rộng ra xung quanh.

Khi một cột khói lửa đỏ rực bốc lên từ phía lương trại, cũng là lúc quân Vân Thịnh hoàn toàn đại loạn, những tiếng la hét x.é to.ạc màn đêm tuyết phủ.

Kẻ địch lẩn khuất không thấy bóng dáng, một tiểu đội xông lên đỉnh núi tìm người thì chỉ thấy một khoảng không vắng lặng, cuối cùng lại bị phục kích rồi trở thành hồn ma dưới lưỡi đao.

Cũng chẳng trách bọn chúng khinh địch, toán người của Hồ Bưu đã ẩn mình trong núi tuyết suốt mười hai ngày ròng rã.

Áo lông dày nặng vốn bất tiện cho việc tác chiến, bọn họ chỉ mặc thêm một lớp áo bông mỏng bên trong, đáng lẽ ra sớm đã phải c.h.ế.t cóng từ lâu mới phải.

Lý Thượng Võ và Quách Túc vừa thấy tín hiệu khói hồng liền chia hai ngả vòng ra sau.

Thác Bạt Đa Cát vừa mới ló mặt ra, chưa kịp chấn chỉnh đội ngũ thì lều lương thảo đã bốc hỏa, binh lính cuống cuồng chạy đi cứu hỏa.

Quanh đây không có nguồn nước, bọn chúng vơ lấy bất cứ thứ gì có thể đựng được, kẻ dùng thùng, người dùng bát, thậm chí có kẻ còn xúc cả thùng tuyết đổ vào lửa.

Thế nhưng hỏa thế mỗi lúc một lớn, tuyệt nhiên không có cách nào dập tắt.

Một mũi tên lén lấp lánh ánh bạc x.é to.ạc màn đêm lao đến.

“Một lũ cơm túi giá áo!

Bọn chúng chẳng qua cũng chỉ là nỏ mạnh hết đà, vẻn vẹn có bốn mươi tên thì có gì mà phải sợ!” Mặt Thác Bạt Đa Cát đỏ gay vì rượu, nhưng đôi mắt vẫn lộ vẻ khôn ngoan xảo quyệt.

“Ra sông đục băng lấy nước!

Đánh đuổi lũ sâu mọt Đại Chu kia về cho ta!”

Mũi tên mang theo hơi lạnh thấu xương đã cận kề, trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, hắn tùy tay túm lấy tên phó tướng bên cạnh làm bia đỡ đạn.

Sau khi vứt cái xác đã gãy cổ sang một bên, hắn vung trường đao c.h.é.m về phía kẻ đang nấp bên trái lều trại.

Lý Thượng Võ nhanh mắt lẹ tay, kịp thời kéo đồng đội lui về.

Trường đao bổ mạnh xuống đất, khi nhấc lên mang theo cả mảng bùn đất đông cứng.

Mưa tên trên sườn núi đã dứt, số tên bọn họ mang theo đã dùng sạch.

Quân Khương đang mai phục tại vùng tam quốc giao giới, chỉ có con đường này mới giúp bọn họ tránh mặt quân Khương để thuận lợi trở về biên thùy Đại Chu.

Lý Thượng Võ cử động đôi bàn tay đã đông cứng, sưng vù như bánh bao.

Hắn tới đây không vì điều gì khác ngoài quân công.

G.i.ế.c càng nhiều người, phần thưởng càng lớn; g.i.ế.c kẻ chức tước càng cao, tiền đồ thăng tiến càng rộng mở.

Hắn chẳng cầu gì cao sang, chỉ mong có thể tranh được cho mẫu thân và Miên Tuyết muội muội một danh phận phu nhân, nghe nói chỉ cần thăng đến quan thất phẩm là được.

Quân Hùng Hổ đều là con em bần gia, không giống hạng kim chi ngọc diệp vào quân ngũ chỉ để dát vàng lên mặt, chờ ngày hồi triều lĩnh chức quan kế thừa gia nghiệp; bọn họ chỉ có thể dựa vào chính sức mình.

Nắm c.h.ặ.t thanh đao trong tay, Lý Thượng Võ lấy đà bật dậy, né tránh cú c.h.é.m chí mạng rồi dốc toàn lực đ.â.m đao tới.

“Xoẹt ——”

Lưỡi đao lạnh lẽo lút cán vào bụng địch.

Lý Thượng Võ không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi đến thế, trong phút chốc ngẩn người, hắn bị một kẻ bất thình lình lao tới xô ngã xuống đất.

Mũi đao trong bụng địch nhuốm m.á.u tươi, Lý Thượng Võ quay đầu đi, cảm nhận một thanh trường đao sượt qua mang tai.

Hắn nhìn sang phải, hốc mắt chợt ướt đẫm, rồi nhắm c.h.ặ.t con mắt trái đã nhòe nhoẹt m.á.u.

Người phía trên vội vã đứng dậy kéo hắn lên.

Thác Bạt Đa Cát vốn là chủ soái của chuyến này, khi Lý Thượng Võ xông lên, xung quanh hắn vẫn luôn có kẻ hộ vệ.

Đám tàn quân Vân Thịnh sau khi chè chén no say thì đầu óc mụ mị, phỏng chừng lúc này ngay cả đao cũng cầm không vững, chỉ biết cầm binh khí chạy quanh đồng bọn một cách vô định, hễ kẻ nào cử động là lập tức lộ sơ hở.

Hồ Bưu và Thác Bạt Đa Cát đang giao tranh ác liệt, Lý Thượng Võ chỉnh lại binh khí, từ phía sau dốc sức quét ngang một đao.

“Mẹ kiếp!”

“Ngươi dám cướp quân công của lão t.ử!”

Hồ Bưu vội né sang một bên, tức giận đi tới đi lui, dường như vẫn chưa hả giận nên bồi thêm một đá vào cái xác dưới đất.

Số quân chi viện đã tới, đám tiểu tốt vừa lảo đảo xách nước về thấy cảnh ấy thì sợ đến vỡ mật, chẳng mấy chốc đều bị những người từ trên núi xuống giải quyết sạch sẽ.

“Thượng Võ huynh, huynh không sao chứ?” Người vừa xô ngã Lý Thượng Võ chính là chiến hữu mà lúc nãy hắn vừa cứu mạng.

Lý Thượng Võ lau sạch vết m.á.u trên mặt, bình thản đáp: “Không sao.”

Hắn ngoảnh lại nhìn, ba mươi bốn người lên núi ban đầu giờ chỉ còn lại chưa đầy mười người, ai nấy đều mang thương tích đầy mình.

Giữa núi cao tuyết phủ trắng xóa, bóng dáng họ thật nhỏ bé biết bao.

Vượt qua con đường này là rời khỏi biên cảnh Vân Thịnh, đi thêm hai ngày nữa là có thể đặt chân lên mảnh đất quê hương.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.