Giang Sơn Làm Sính Lễ, Quan Tài Tiễn Tra Nam - Chương 1
Cập nhật lúc: 18/06/2026 12:34
CHƯƠNG 1: KIỆU HOA LỘNG LẪY KHÔNG BẰNG MỘT GÓC QUAN TÀI
Máu ở n.g.ự.c ta đóng thành từng tảng lạnh ngắt.
Gió ở vách núi Thần Sầu rít lên từng hồi như tiếng quỷ khóc oán hờn.
Ta nhớ rất rõ, đó là ngày tuyết rơi dày nhất kinh thành, cũng là ngày ta bị chính phụ mẫu ruột thịt và muội muội giả thiên kim Hứa Diệu Diệu đẩy xuống vực sâu vạn trượng.
Trước khi cơ thể ta rơi xuống, Hứa Diệu Diệu còn nép vào lòng mẫu thân ta, khóc lóc t.h.ả.m thiết: "Tỷ tỷ đầu cơ tích trữ, kinh doanh thứ đồ âm ty dơ bẩn, lại còn dám bất kính với Nhị vương gia. Phủ Hầu gia chúng ta không thể vì một mình tỷ mà gánh tội mưu phản. Tỷ tỷ, xin lỗi tỷ, muội muội cũng là vì bảo toàn huyết mạch dòng họ."
Hầu gia phu nhân, người mẹ mang nặng đẻ đau ra ta, lại quay mặt đi chỗ khác, lạnh lùng buông một câu: "Đồ nghịch t.ử nuôi không tốn cơm, giao ra khế ước đất của Đại Lộ Âm Ty rồi tự kết liễu đi. Giữ lại cái mạng của ngươi chỉ làm bẩn thanh danh của Diệu Diệu."
Ta ngửa mặt lên trời cười điên dại. Ta nhìn sang nam nhân đứng cách đó không xa.
Thái t.ử Cố Diệc Thần. Người ta từng dốc lòng phò tá, người từng hứa sẽ cho ta một danh phận đường đường chính chính. Lúc này đây, hắn chỉ đứng đó, chắp tay sau lưng, áo bào thêu rồng vàng bay phần phật trong gió tuyết.
Hắn nhìn ta, ánh mắt lạnh lẽo không một chút gợn sóng, như thể ta chỉ là một quân cờ rách nát đã hết giá trị lợi dụng. Hắn chậm rãi quay lưng rời đi, để lại cho ta một bóng lưng tàn nhẫn đến thấu xương.
Ta c.h.ế.t.
C.h.ế.t không toàn thây dưới đáy vực sâu.
Nhưng tại sao lòng bàn tay ta lúc này lại ấm áp thế này?
"Chủ t.ử, người lại ngủ gật nữa rồi. Dạo này việc ở tiệm thọ táng bận rộn, người phải chú ý thân thể chứ."
Một giọng nói già nua, quen thuộc đến mức khiến tim ta thắt lại vang lên bên tai.
Ta giật mình mở bừng mắt.
Đập vào mắt ta không phải là vách núi đen ngòm hay gió tuyết lạnh giá, mà là những dải lụa trắng tang tóc treo lơ lửng trên xà nhà. Mùi hương trầm nồng hắc quyện với mùi gỗ tùng, gỗ lim mới gọt giũa xộc thẳng vào mũi.
Xung quanh ta, hàng chục chiếc quan tài đủ kích cỡ, từ gỗ tạp giá rẻ đến gỗ lim thượng hạng đắt đỏ, được xếp thành từng hàng ngay ngắn, gọn gàng.
Đây là Đại Lộ Âm Ty.
Chuỗi tiệm thọ táng lớn nhất kinh thành, sản nghiệp mà vị dưỡng phụ đồ tể và cũng là thợ làm quan tài quá cố đã để lại cho ta.
Ta cúi đầu nhìn xuống đôi bàn tay mình. Không có vết m.á.u, không có vết cào rách, da thịt mịn màng nhưng lòng bàn tay có những vết chai mỏng do cầm d.a.o gọt gỗ và đếm tiền giấy.
Ta quay đầu lại. Phúc bá đang đứng đó, tóc muối tiêu, sắc mặt hồng hào, tay ôm một cuốn sổ cái, nhìn ta bằng ánh mắt đầy lo lắng.
Kiếp trước, khi phủ Hầu gia dùng cường quyền đến niêm phong Đại Lộ Âm Ty để cướp đoạt tài sản, Phúc bá đã dùng thân già này chắn trước cửa quan tài của ta. Ông bị đám hộ vệ của Hầu phủ đ.á.n.h đến mức dập nát lục phủ ngũ tạng, c.h.ế.t ngay tại chỗ, m.á.u nhuộm đỏ cả thềm đá.
Đầu ngón tay ta run lên, nhưng khuôn mặt ta lại nhanh ch.óng lấy lại sự bình tĩnh đáng sợ. Ta bấm mạnh vào lòng bàn tay. Đau. Cực kỳ đau.
Ta không c.h.ế.t. Ta đã trọng sinh rồi.
Ta quay trở lại mười lăm năm trước, ngay đúng cái ngày phủ Hầu gia tìm đến cửa để nhận lại đứa con gái thật bị lưu lạc này.
"Chủ t.ử? Người sao thế? Sao lại nhìn lão già này trân trân như vậy?" Phúc bá bước lên một bước, đặt cuốn sổ xuống bàn.
Ta khẽ chớp mắt, chậm rãi đứng dậy, chỉnh lại vạt áo thô vải màu xanh thẫm của mình, khóe môi hơi cong lên một độ cong lạnh lẽo: "Không có gì. Ta chỉ vừa mơ thấy một giấc mơ dài. Trong mơ, có một đám súc sinh mặc quần áo lụa là, muốn đến cướp tiền của ta, còn muốn lấy mạng của ông."
Phúc bá ngẩn ra, rồi bật cười lớn: "Ai mà to gan thế? Khắp kinh thành này, từ vương công quý tộc đến kẻ hành khất, ai mà chẳng biết Đại Lộ Âm Ty chúng ta nắm giữ một nửa mạch m.á.u kinh tế ngầm, ngân hiệu ngầm của chúng ta cho vay khắp nơi, chủ nợ trải từ triều đình xuống đến chợ b.úa. Ai dám đến vuốt râu cọp chứ?"
Ta chưa kịp đáp lời thì từ ngoài cửa tiệm, một tiếng quát tháo hách dịch, kiêu ngạo đã phá vỡ bầu không khí quỷ dị của tiệm thọ táng.
"Tránh ra! Cái thứ dơ bẩn đen đủi này, tránh xa ta ra một chút! Phủ Hầu gia làm việc, kẻ hèn mọn không phận sự mau cút đi!"
Ta nheo mắt nhìn ra ngoài cửa.
Một chiếc kiệu nhỏ cũ kỹ, rách nát, lớp vải bọc màu xanh xám đã bạc phếch theo thời gian, chỉ có bốn tên phu kiệu gầy gò khiêng đứng ở bậc thềm. Dẫn đầu là một nam nhân trung niên mặc áo lụa màu xám, cằm nghếch lên trời, tay cầm quạt giấy, che mũi bước vào trong tiệm.
Quản gia của phủ Hầu gia, Hứa Phúc.
Kiếp trước, ta nhìn thấy chiếc kiệu này, nghe thấy hai chữ "Hầu phủ", liền tưởng rằng phụ mẫu ruột vì thương nhớ đứa con lưu lạc mười lăm năm nên mới vội vã sai người đến đón. Ta lúc đó khóc lóc tủi hổ, run rẩy đi theo bọn họ, để rồi nhận lại sự khinh miệt của cả phủ vì xuất thân "thấp hèn, dính đầy t.ử khí".
Nhưng kiếp này, ta chỉ đứng yên tại chỗ, thản nhiên nhìn gã như nhìn một món hàng sắp c.h.ế.t.
Hứa Phúc bước vào tiệm thọ táng, nhìn thấy những chiếc quan tài và vòng hoa trắng xóa xung quanh liền liên tục "phi phi" mấy tiếng đầy xui xẻo. Gã liếc mắt nhìn ta từ đầu đến chân, trong ánh mắt không giấu nổi sự khinh bỉ tột cùng.
"Ngươi chính là Hứa Âm Âm, đứa con gái bị thất lạc năm xưa của phủ Hầu gia?" Hứa Phúc dùng quạt chỉ thẳng vào mặt ta, giọng điệu sai khiến: "Hầu gia và phu nhân đã khai ân lớn, xác nhận huyết thống của ngươi rồi. Hôm nay đặc biệt sai ta mang kiệu đến đón ngươi hồi phủ nhận tổ quy tông. Còn không mau quỳ xuống hướng về phía phủ Hầu gia tạ ơn?"
Mấy gã tiểu nhị của Đại Lộ Âm Ty đứng bên cạnh lập tức sa sầm nét mặt, tay đã đặt lên những cây gậy gỗ gỗ tùng dùng để khênh quan tài. Chỉ cần ta ra lệnh, bọn họ sẽ lập tức đập nát đầu gã quản gia ch.ó cậy gần nhà này.
Ta giơ tay lên, ra hiệu cho đám tiểu nhị lui xuống.
Ta không quỳ, cũng không khóc, càng không có một chút biểu cảm vui mừng hay xúc động nào của một đứa trẻ mồ côi tìm được cha mẹ. Ta chỉ chậm rãi đi xuyên qua dãy quan tài gỗ lim đen bóng, tà áo thô vải lướt qua những đóa hoa tang bằng giấy trắng muốt.
"Nhận tổ quy tông?" Ta khẽ cười, tiếng cười trong trẻo nhưng lạnh đến thấu xương: "Phủ Hầu gia các người rảnh rỗi quá hóa rồ rồi sao? Ta ở đây ăn ngon mặc đẹp, là chủ của cả một đại lộ kinh doanh, tự dưng lại muốn ta về cái phủ sắp phá sản của các người để làm gì?"
Hứa Phúc trợn trừng mắt, như thể không tin nổi vào tai mình. Gã đập mạnh chiếc quạt vào lòng bàn tay, cao giọng mắng nhiếc:
"Láo xược! Ngươi có biết mình đang nói chuyện với ai không? Bản thân ngươi chỉ là một đứa con gái xuất thân thấp hèn, lưu lạc ngoài đường ngoài chợ, lớn lên trong cái tiệm thọ táng đầy t.ử khí và xui xẻo này thì biết cái gì là lễ nghĩa? Hầu gia là cha ruột của ngươi, phu nhân là mẹ ruột của ngươi! Bọn họ cho phép ngươi trở về phủ, phong cho ngươi làm tiểu thư, đó là phúc đức mấy đời ngươi tu được! Ngươi đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!"
Gã vừa dứt lời, ta đã dừng lại ngay trước chiếc quan tài gỗ lim đắt nhất, lớn nhất nằm ngay chính điện của tiệm.
Ta giơ ngón tay thon dài ra, gõ nhẹ lên nắp quan tài.
"Cộc."
"Cộc."
"Cộc."
