Giang Sơn Làm Sính Lễ, Quan Tài Tiễn Tra Nam - Chương 1.2

Cập nhật lúc: 18/06/2026 12:35

Ba tiếng gõ khô khốc vang lên trong không gian yên tĩnh, khiến tim Hứa Phúc tự dưng lỡ mất một nhịp. Bầu không khí xung quanh bỗng chốc giảm xuống như rơi vào hầm băng.

Ta nhìn thẳng vào mắt gã quản gia, ánh mắt không một chút hơi ấm, giọng nói đều đều nhưng tràn đầy áp lực: "Lễ nghĩa? Công việc của Đại Lộ Âm Ty ta là đưa tiễn người c.h.ế.t, người c.h.ế.t rồi ai cũng phải nằm vào đây, bất kể là vương công quý tộc hay là kẻ người hầu như ngươi. Ngươi nói xem, ta cần học loại lễ nghĩa của người sống các người để làm gì?"

"Ngươi... ngươi..." Hứa Phúc run rẩy chỉ tay vào ta, mặt mũi tái mét.

"Ngươi cái gì mà ngươi?" Ta cắt ngang lời gã, tiến lên một bước, áp sát áp lực về phía gã: "Trở về nói với Hầu gia, muốn ta về phủ? Đổi kiệu."

"Cái gì? Đổi kiệu?!" Hứa Phúc sửng sốt.

"Phải, đổi kiệu." Ta đặt lòng bàn tay lên thớ gỗ lim mát lạnh của chiếc quan tài, từng chữ thốt ra như đao khắc: "Kiệu tám người khiêng, một người cũng không được thiếu. Lớp vải bọc phải là gấm vóc thượng hạng thêu chỉ vàng, lộng lẫy đường hoàng rước ta từ đầu phố đến cuối phố."

Hứa Phúc tức giận đến mức bật cười, gã nghiến răng ken két: "Ngươi mơ mộng hão huyền! Một đứa con gái dơ bẩn chốn chợ b.úa như ngươi mà đòi ngồi kiệu tám người khiêng của đích nữ vương phủ sao? Chiếc kiệu bốn người khiêng ngoài cửa kia đã là sự nhân từ tột cùng của Hầu gia rồi!"

Ta nhìn chiếc kiệu rách nát ngoài cửa, khinh bỉ ra mặt, giọng nói vang dội khắp cả đại sảnh để tất cả đám người ngoài phố cũng phải nghe thấy:

"Chiếc kiệu rách nát các ngươi mang tới, còn không đáng giá bằng một tấm ván quan tài trong tiệm ta. Muốn dùng thứ đồ bỏ đi đó để rước chủ nhân của Đại Lộ Âm Ty này sao? Phủ Hầu gia các người không sợ mất mặt, nhưng ta thì sợ dơ bẩn gót giày."

Ta hơi nghiêng đầu, nụ cười trên môi càng thêm điên cuồng: "Nếu không mang được kiệu tám người khiêng đến đây... Thì ngày mai, ta sẽ tự tay cho mười gã lực điền của tiệm thọ táng, khênh chiếc quan tài gỗ lim thượng hạng này sang tận cửa phủ Hầu gia để nhận thân. Để cho cả kinh thành này nhìn xem, đứa con gái thật của Hầu phủ trở về bằng cách nào!"

"Hứa Âm Âm! Ngươi điên rồi! Ngươi dám mang quan tài đến cửa phủ Hầu gia?!" Hứa Phúc gào lên, gã sợ hãi lùi lại mấy bước, suýt chút nữa thì ngã ngửa vào một chiếc quan tài để hờ bên cạnh.

"Ta có điên hay không, ngày mai ngươi sẽ biết." Ta phất tay, giọng điệu lạnh lùng như đuổi một con ruồi: "Cút về báo lại với chủ t.ử của ngươi đi. Đừng làm chậm trễ giờ lành của ta."

Hứa Phúc giận tím mặt, ngón tay run rẩy chỉ vào ta, vừa lùi ra cửa vừa buông lời đe dọa: "Được... được lắm! Đứa con gái bất hiếu, nghịch t.ử ngỗ ngược! Ngươi cứ đợi đấy! Hầu gia chắc chắn sẽ tước bỏ tư cách hồi phủ của ngươi, để ngươi cả đời này mục nát trong cái xó xỉnh dơ bẩn này!"

Gã quản gia nhục nhã dẫn theo đám nha hoàn và chiếc kiệu rách nát tháo chạy khỏi Đại Lộ Âm Ty, bước chân hỗn loạn như thể phía sau có quỷ đuổi.

Sau khi bóng dáng đám người kia khuất hẳn, Phúc bá bước lên bên cạnh ta, trong mắt tràn ngập sự lo lắng không giấu giếm: "Chủ t.ử, người làm vậy, phủ Hầu gia e là sẽ không để yên. Dù sao bọn họ cũng là quan gia, có quyền có thế, nếu bọn họ dùng danh nghĩa phụ mẫu để ép người..."

Ta quay lại, nhìn vào khuôn mặt già nua của Phúc bá. Kiếp trước, ta vì sự ngu muội của mình mà liên lụy đến người thân duy nhất này. Kiếp này, cho dù phải lật tung cả kinh thành, ta cũng sẽ không để bi kịch đó lặp lại.

Ta vỗ nhẹ vào vai ông, ánh mắt kiên định, giọng nói dịu dàng hiếm hoi: "Phúc bá, lo lắng cái gì chứ? Phủ Hầu gia hiện tại bên ngoài nhìn thì nguy nga lộng lẫy, nhưng bên trong đã rỗng tuếch từ lâu, nợ nần chồng chất. Bọn họ vội vã tìm ta về, chẳng qua là vì nghe phong phanh ta nắm giữ tài sản kếch xù của Đại Lộ Âm Ty mà thôi."

Ta khẽ cười lạnh, nhìn ra bầu trời âm u bên ngoài: "Kiếp này có ta ở đây, không ai động được tới ông, càng không ai cướp được một đồng nào từ túi của ta. Bọn họ muốn chơi, ta liền bồi bọn họ diễn một vở kịch thật lớn."

Cùng lúc đó, tại đại sảnh uy nghiêm, tráng lệ của phủ Hầu gia.

"Xoảng!"

Một chiếc chén sứ Thanh Hoa thượng hạng bị đập nát tan tành trên nền đất gạch men. Nước trà nóng b.ắ.n tung tóe lên vạt áo của đám nô tỳ đang quỳ rạp dưới đất, không một ai dám thở mạnh.

Hầu gia Hứa Viễn đứng phắt dậy, sắc mặt xanh mét, n.g.ự.c phập phồng vì giận dữ: "Nó thực sự nói như vậy?! Một đứa nghịch t.ử lưu lạc bên ngoài, chưa bước chân vào cửa phủ một ngày nào, đã dám đòi ngồi kiệu tám người khiêng?! Nó còn muốn khênh quan tài đến cửa phủ ta?!"

Hứa Phúc quỳ rạp dưới đất, vừa dập đầu vừa thêm mắm dặm muối: "Dạ bẩm Hầu gia, đại tiểu thư... không, đứa con gái đó hung hăng vô cùng! Nàng ta hoàn toàn không coi Hầu phủ chúng ta ra gì, còn nói chiếc kiệu của phủ ta còn không bằng một tấm ván quan tài rách của nàng ta! Nàng ta nói nếu không có kiệu tám người khiêng, nàng ta sẽ làm cho Hầu phủ thành trò cười cho cả kinh thành!"

Ngồi bên cạnh Hầu gia, một thiếu nữ mặc y phục lụa hồng nhạt thêu hoa mẫu đơn tinh xảo, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt ngấn nước long lanh, khẽ tựa vào vai Hầu phu nhân.

Đó chính là giả thiên kim Hứa Diệu Diệu.

Ả nghe thấy những lời báo cáo của quản gia, trong lòng không khỏi dấy lên một trận kinh hãi, nhưng ngoài mặt lại lập tức lộ ra vẻ đi khóc lóc đáng thương. ả rút khăn lụa lau nước mắt, giọng nói nghẹn ngào, nhu mì đến cốt tủy:

"Phụ thân, mẫu thân, đều là lỗi của Diệu Diệu... Nếu năm xưa Diệu Diệu không vô tình chiếm mất vị trí của tỷ tỷ, tỷ tỷ đã không phải chịu khổ ngoài chốn chợ b.úa, không phải học theo thói hung hãn, thô lỗ của đám người thọ táng đó. Tỷ tỷ oán hận Diệu Diệu là đúng, nhưng tỷ tỷ không nên làm nhục danh tiếng của phủ Hầu gia như vậy... Phụ thân, hay là để Diệu Diệu tự mình đến tiệm quan tài quỳ xin tỷ tỷ trở về, có được không?"

Hầu phu nhân vừa nghe thấy vậy, lập tức đau lòng ôm c.h.ặ.t lấy Hứa Diệu Diệu vào lòng, trừng mắt nhìn Hứa Phúc, rồi quay sang nói với Hầu gia: "Ông xem đi! Diệu Diệu hiểu chuyện biết bao nhiêu, còn cái đứa nghịch t.ử kia thì sao?! Chưa về nhà đã muốn khắc c.h.ế.t phụ mẫu, mang cái thứ quan tài xui xẻo đó ra để uy h.i.ế.p chúng ta! Loại con gái dơ bẩn, ngỗ ngược như vậy, nhận về chỉ làm bại hoại gia phong!"

Hứa Diệu Diệu nép trong lòng Hầu phu nhân, cúi đầu xuống, che giấu đi khuôn mặt vặn vẹo vì đố kỵ.

Kiệu tám người khiêng? Đó là đãi ngộ chỉ dành cho hoàng thân quốc thích hoặc đại hôn của đích nữ vương phủ. Ngay cả ả, đứa con gái được cưng chiều nhất Hầu phủ mười lăm năm qua, cũng chưa từng được ngồi chiếc kiệu nào như thế.

Một đứa con gái mổ lợn, bán quan tài bẩn thỉu từ đâu chui ra, lại dám đòi đạp lên đầu ả sao?

Ánh mắt Hứa Diệu Diệu hơi loe lóe, lần đầu tiên trong đáy mắt xuất hiện một tia sát ý nồng đậm.

"Muốn kiệu tám người khiêng sao?" Hứa Viễn nghiến răng, trong ánh mắt đầy vẻ tính kế và tàn nhẫn: "Được! Bản hầu sẽ cho nó kiệu tám người khiêng! Để xem khi nó bước vào cái cửa phủ này rồi, bản hầu sẽ dạy dỗ nó thế nào!"

Gió ngoài cửa phủ Hầu gia bỗng nhiên nổi lên, thổi bay những chiếc lá rụng xào xạc, báo hiệu một trận tanh mưu huyết vũ sắp đổ xuống kinh thành.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.