Giang Sơn Làm Sính Lễ, Quan Tài Tiễn Tra Nam - Chương 10
Cập nhật lúc: 18/06/2026 12:36
CHƯƠNG 10: VẢ MẶT TẠI CHỖ, TRÀ XANH HÓA ĐIÊN
"Xoẹt! Rắc!"
Tiếng lụa rách ch.ói tai vang lên giữa điện Diên Hy tĩnh mịch.
Hứa Diệu Diệu như một con thú điên phát cuồng, lao đến dùng bộ móng tay thon dài găm thẳng vào n.g.ự.c con hình nhân giấy. Ả dùng hết sức bình sinh, thô bạo x.é to.ạc lớp áo gấm vóc lộng lẫy bên ngoài, bẻ gãy những thanh tre trúc gầy guộc cấu tạo nên khung xương của con bù nhìn.
Lớp giấy trúc rách tung ra làm đôi.
Một làn khói bột màu trắng mịn, mỏng manh như sương mù âm ty từ lòng hình nhân giấy lập tức bùng ra, bay tản mác vào không trung.
Do lao lên quá mạnh, Hứa Diệu Diệu hoàn toàn không có thời gian né tránh. Phần lớn số bột trắng kia bám đầy lên đôi bàn tay, hắt thẳng vào khuôn mặt trang điểm tao nhã và phần cổ trắng ngần của ả.
Ta đã tính trước từ đầu.
Ngay khi bước chân ả vừa động, ta đã thản nhiên lùi lại phía sau ba bước, tà váy áo tang trắng bệch khẽ quét một đường trên đất, đứng ở một vị trí khuất gió, hoàn toàn tránh xa tầm ảnh hưởng của làn khói bột độc kia.
Ban đầu, Hứa Diệu Diệu chỉ khựng lại một nhịp, đôi lông mày liễu nhíu c.h.ặ.t.
Ả cảm thấy trên da thịt bắt đầu xuất hiện những luồng ngứa ngáy râm ran như có hàng vạn con kiến bò. Nhưng vì đang đứng trước mặt Hoàng hậu nương nương và toàn thể bá quan văn võ, ả c.ắ.n c.h.ặ.t môi, cố nén sự khó chịu xuống, gượng cười định hành lễ tạ lỗi.
Nhưng bột độc cỏ Thiên Tang của Đại Lộ Âm Ty, làm sao dễ nhịn như vậy.
Sự ngứa ngáy nhanh ch.óng biến thành một cơn đau rát như bị lửa đốt. Chất độc ngấm qua lỗ chân lông, xộc thẳng vào m.á.u thịt.
"Ngứa... ngứa quá..." Hứa Diệu Diệu lầm bầm, đôi bàn tay không tự chủ được bắt đầu đưa lên gãi mạnh vào cổ.
Ả gãi một cái, rồi hai cái, rồi điên cuồng cào cấu.
Bộ móng tay sắc bén thô bạo miết trên làn da mịn màng, để lại những vệt m.á.u đỏ tươi loang lổ trên chiếc cổ trắng ngần.
Hầu phu nhân thấy con gái cưng có biểu hiện lạ, hốt hoảng lao xuống bậc thềm, nắm lấy hai tay ả: "Diệu Diệu! Con làm cái gì thế này?! Mau buông tay ra, trước mặt Hoàng hậu không được thất lễ!"
Thế nhưng, t.h.u.ố.c ảo giác mạnh giấu trong bột độc lúc này cũng đồng thời phát tác, xộc thẳng lên đại não của Hứa Diệu Diệu.
Trong mắt ả, không gian lộng lẫy của cung điện bỗng chốc méo mó, vặn vẹo.
Mười gã ám vệ, trăm vị quan viên biến thành những bộ vương cốt trắng hếu. Và con hình nhân giấy bị xé rách nát dưới đất kia, bỗng nhiên chậm rãi đứng dậy, cái đầu giấy chúc vẹo sang một bên, đôi môi vẽ bằng chu sa đỏ ch.ói ngoác rộng tận mang tai, đôi mắt hếch lên nhìn ả chằm chằm, phát ra tiếng cười khẩy âm vang.
"Á!!! Đừng tới đây! Đừng tới đây! Nó đang nhìn ta!" Hứa Diệu Diệu kinh hoàng hét lên một tiếng thất thanh, thô bạo đẩy ngã Hầu phu nhân ra đất.
Ả ngã nhào ra nền gạch, hai tay ôm đầu, toàn thân co rúm lại, gào thét t.h.ả.m thiết: "Nó sống rồi! Con bù nhìn giấy sống rồi! Tỷ tỷ... tỷ ấy gọi người c.h.ế.t đến đòi mạng ta! Cứu mạng với! Có quỷ! Hứa Âm Âm là quỷ!"
Toàn trường cung yến rơi vào một trận kinh hoàng tột độ.
Các vị phu nhân và quý nữ sợ hãi hét lên, vội vàng xách váy lùi xa ả mười thước như tránh tà.
Hứa Diệu Diệu vừa khóc vừa múa may quay cuồng giữa đại điện. Ả cào cấu khuôn mặt mình đến mức rách da chảy m.á.u, lớp phấn son nhạt nhòa quyện với m.á.u tươi trông kinh dị vô cùng. Ả không còn một chút phong thái dịu dàng, trang nhã thường ngày nào nữa, hoàn toàn biến thành một con điên điên dại dại ngay tại cung yến hoàng gia.
Hoàng hậu nương nương trên cao nhíu c.h.ặ.t mày, sắc mặt nghiêm nghị đầy vẻ khó coi.
"Âm Âm, có phải ngươi hạ độc Diệu Diệu không?" Hầu phu nhân bò dậy từ dưới đất, mặt mũi lếch thếch, chỉ tay vào mặt ta gào lên đầy căm hận.
Bà ta đến c.h.ế.t vẫn muốn bảo vệ giả thiên kim, lập tức đổ vạn tội lỗi lên đầu ta.
Ta đứng chắp tay sau lưng, thản nhiên đứng nhìn Hứa Diệu Diệu đang co giật, múa may dưới sàn, giọng nói tỉnh táo và bình tĩnh đến đáng sợ: "Mẫu thân nói cẩn thận. Nàng ta tự xé, tự cào, tự hét. Ta chỉ đứng xa một chút để khỏi bị xui."
Ta khẽ thở dài, hướng về phía Hoàng hậu hành lễ, giọng điệu đầy vẻ tiếc nuối: "Bẩm Hoàng hậu nương nương, muội muội có lẽ từ nhỏ sống trong nhung lụa, nguyên khí yếu ớt nên đã bị tà khí quấy nhiễu vương phủ nhập thân rồi. Con hình nhân thế mạng này của thần nữ vừa mới hút hết vận xui từ phượng thể của nương nương vào trong, muội muội lại điên cuồng lao lên xé rách nó, chẳng khác nào tự mình gánh hết tà khí cho người khác."
Lời này của ta vừa thốt ra, câu chuyện lập tức chuyển hướng một cách ngoạn mục.
Không phải Hứa Âm Âm ta bất kính mang đồ xui xẻo vào cung.
Mà là Hứa Diệu Diệu tự chuốc lấy tai họa, số mệnh có vấn đề nên mới bị tà khí c.ắ.n trả. Hành vi điên loạn của ả chính là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy con hình nhân của ta thực sự có linh lực trừ tà bảo vệ Hoàng hậu.
"Mau truyền thái y!" Hoàng hậu nương nương vội vã ra lệnh, ánh mắt nhìn ta đã giảm bớt vài phần lạnh lẽo, ngược lại nhìn Hứa Diệu Diệu đầy vẻ chán ghét và kiêng dè.
Hai vị thái y viện trưởng hốt hoảng xách hòm t.h.u.ố.c lao vào điện. Bọn họ vây quanh kiểm tra cho Hứa Diệu Diệu đang lầm bầm lảm nhảm dưới đất.
Sau một hồi châm cứu và bắt mạch, vị thái y già đổ mồ hôi hột, quỳ xuống báo cáo: "Khởi bẩm Hoàng hậu nương nương, Nhị tiểu thư... không trúng độc chí mạng. Chỉ là mạch tượng hỗn loạn, tâm hỏa công tâm, dường như bị thứ gì đó kích thích mạnh bạo dẫn đến thần trí rối loạn, hoang tưởng kinh sợ..."
Hứa Viễn ngồi trên bàn tiệc vương công, hai tay siết c.h.ặ.t đến mức nghe thấy tiếng xương khớp kêu răng rắc.
Mặt mũi của Thịnh An Hầu phủ hôm nay coi như đã bị quét sạch sành sanh. Đứa con gái nuôi mười lăm năm, thiên kim mẫu mực trong mắt kinh thành, giờ đây tự cào rách mặt, điên cuồng múa may như một con điên chốn chợ b.úa ngay trước mặt bách quan. Hình tượng nhu thuận, cao quý sụp đổ hoàn toàn, biến thành một trò hề rẻ tiền.
"Hứa gia thật khiến bổn cung mở mang tầm mắt." Hoàng hậu lạnh lùng buông một câu, giọng nói nồng nặc mùi chế giễu.
Ta đứng bên cạnh chiếc quan tài trống, khóe môi khẽ nhếch: "Nương nương thứ tội. Thần nữ cũng không ngờ, muội muội thích diễn đến mức nhập vai người c.h.ế.t."
"Muội muội, hình nhân không biết nhìn người. Chỉ có người chột dạ mới thấy nó mở mắt." Ta đi đến cạnh Hứa Diệu Diệu, cúi đầu nhìn ả đang run rẩy co rúm, buông một câu bóp nghẹt tâm lý ả.
Ả không cần động tay, chỉ cần dùng một cặp hình nhân giấy và một chút bột độc cỏ, đã ép giả thiên kim tự hủy hoại dung nhan, tự biến mình thành trò cười cho cả vương triều. Màn vả mặt này, sảng khoái và thâm độc vô cùng.
Hứa Diệu Diệu từ người chủ mưu hãm hại, giờ đây trở thành kẻ bị toàn trường bàn tán, phỉ nhổ là kẻ mệnh hung, tà khí nhập thể.
Thế nhưng, trận chiến hậu viện này, rất nhanh đã bị kéo lên tầng nấc chính trị vương quyền.
Nhị vương gia ngồi trên vị trí chủ quản bỗng nhiên đứng bật dậy. Gã liếc nhìn Hứa Diệu Diệu đang bị cung nhân lôi đi, ánh mắt sầm xuống đầy vẻ độc địa. Hầu phủ là quân cờ của gã, gã không thể để đứa con gái bán quan tài này làm loạn đại cục.
Gã bước ra giữa đại điện, vung ống tay áo bào, giọng nói mang theo áp lực vương quyền, lạnh lùng chỉ thẳng vào mặt ta:
"Hoàng hậu nương nương, cho dù Hứa nhị tiểu thư thất lễ có lý do, nhưng Hứa Âm Âm mang hình nhân giấy âm ty dơ bẩn vào cung yến chúc thọ, làm ô uế thánh địa, tội này vẫn là đại bất kính! Thân phận của nàng ta là chủ nhân của Đại Lộ Âm Ty, lai lịch bất minh, tâm cơ thâm hiểm, khẩn cầu nương nương hạ lệnh bắt giữ để nghiêm trị, tránh để yêu nghiệt làm loạn vương triều!"
Gã vương gia độc ác này muốn dùng quyền lực của phe cánh đối lập để ép ta vào chỗ c.h.ế.t, một mũi tên b.ắ.n trúng đích.
Hứa Viễn và Hầu phu nhân im lặng cúi đầu, hoàn toàn mặc kệ gã vương gia muốn định tội ta. Bọn họ thậm chí còn mong ta c.h.ế.t quách đi cho rảnh nợ.
"Người đâu, bắt Hứa Âm Âm lại." Nhị vương gia lạnh giọng ra lệnh cho đám cấm vệ quân đang canh giữ ngoài cửa điện.
"Rầm! Rầm! Rầm!"
Mấy mươi gã cấm vệ quân vác đao rỉ m.á.u lập tức bước vào, sát khí đằng đằng bao vây lấy ta.
Ta đứng yên giữa vòng vây đao kiếm, ánh mắt không một chút sợ hãi, khóe môi vẫn giữ nguyên nụ cười ngạo nghễ. Ta đã chuẩn bị sẵn khế ước nợ của một nửa số quan viên phe Nhị vương gia trong tay áo rồi, ai dám đụng vào ta, ta sẽ khiến kẻ đó phá sản ngay ngày mai.
Ngay khi lưỡi đao của cấm vệ quân chuẩn bị chạm vào chéo áo tang trắng bệch của ta, từ phía cửa chính của điện Diên Hy, một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng nhưng đầy uy nghiêm tột cao, như tiếng sấm nổ vang dội truyền vào bên trong:
"Ai dám?"
