Giang Sơn Làm Sính Lễ, Quan Tài Tiễn Tra Nam - Chương 11

Cập nhật lúc: 18/06/2026 12:36

CHƯƠNG 11: KÊ KỊCH CHÔN XÁC GIÙM HOÀNG HẬU TƯƠNG LAI

"Ai dám?"

Giọng nói trầm thấp, sắc lẹm ấy tựa như một lưỡi gươm tuốt trần, c.h.é.m đôi bầu không khí ngột ngạt trong điện Diên Hy.

Đám cấm vệ quân đang đằng đằng sát khí vác đao tiến về phía ta bỗng nhiên khựng khựng lại, bước chân hỗn loạn lùi về hai bên.

Bóng hắc y cao lớn của Cố Diệc Thần chậm rãi bước qua ngưỡng cửa cung điện.

Gương mặt hắn vẫn còn mang theo vài phần tái nhợt vì vết thương chưa lành ở bãi tha ma đêm qua, nhưng khí thế uy nghiêm, áp đảo tột cùng của một vị Thái t.ử nương theo tà áo thêu rồng bốn vuốt vàng ròng vẫn khiến toàn trường bá quan phải nín thở.

Hắn tiến vào trung tâm đại điện, ánh mắt phượng dài hẹp lướt qua ta, mang theo một sự dung túng và dịu dàng bệnh hoạn không hề che giấu, rồi lập tức biến thành một hầm băng lạnh ngắt khi nhìn sang Nhị vương gia.

Nhị vương gia nhướng mày, hừ lạnh một tiếng, cố dùng thân phận bề trên để trấn áp: "Thái t.ử điện hạ đến thật đúng lúc. Ngươi muốn bao che cho nàng ta sao? Nữ nhân này mang hình nhân âm ty dơ bẩn vào cung yến trù yểm Hoàng hậu, tội đáng phân thây!"

"Bao che?" Cố Diệc Thần đứng chắp tay sau lưng, khẽ cười khẩy, thanh âm trong trẻo vang vọng khắp điện ngọc: "Không. Cô chỉ đang nhận lại món hàng mình đã đặt."

Toàn trường xôn xao.

Nhị vương gia khựng lại, sắc mặt hơi biến đổi: "Ngươi nói cái gì? Món hàng ngươi đặt?!"

"Phải." Cố Diệc Thần dửng dưng tiến lại gần cặp hình nhân giấy đã bị xé rách một nửa dưới đất, thản nhiên nói: "Cặp hình nhân thế mạng này là do chính Cô lệnh cho Đại Lộ Âm Ty thức thâu đêm để chế tạo. Mục đích là để cầu phúc trừ tà cho vương triều, giải trừ âm phong quấy nhiễu phượng thể của Hoàng hậu nương nương. Nhị hoàng thúc không tin thần qu神, vậy sao lại sợ một cặp hình nhân?"

"Ngươi... ngươi nói nhảm!" Nhị vương gia tức đến nghẹn họng, ngón tay run rẩy chỉ vào con bù nhìn giấy: "Hình nhân giấy mà cũng gọi là cầu phúc?"

Cố Diệc Thần không thèm liếc nhìn gã một cái, quay sang hướng về phía Hoàng hậu nương nương trên cao, cung kính hành lễ: "Mẫu hậu, dạo này người thân thể bất an, nhi thần lo lắng khôn nguôi nên mới tìm đến mật pháp ngàn năm của Đại Lộ Âm Ty. Hứa cô nương mặc y phục trắng, chính là vì quy trình của mật pháp. Nhị hoàng thúc cứ liên tục buộc tội nàng ta mưu phản, chẳng lẽ là đang muốn chỉ trích tấm lòng hiếu thảo của nhi thần dành cho Mẫu hậu?"

Hoàng hậu nương nương nghe xong, nét mặt đang căng thẳng lập tức giãn ra. Bà ta vốn đã nửa tin nửa ngờ câu chuyện trừ tà của ta, nay lại có đích thân Thái t.ử đứng ra bảo chứng, tâm lý mê tín liền chiếm trọn đại não.

"Thái t.ử có lòng rồi." Hoàng hậu chậm rãi gật đầu, ánh mắt lạnh lùng quét xuống Hứa Diệu Diệu đang lếch thếch m.á.u me dưới đất, giọng đầy vẻ chán ghét: "Ngược lại là Nhị tiểu thư Hứa gia, không biết quy củ, điên cuồng lao lên phá hoại vật cầu phúc của bổn cung, thật khiến bổn cung mở mang tầm mắt!"

Hứa Diệu Diệu nghe thấy vậy, toàn thân run b.ắ.n lên như cầy sấy, ả nằm bò dưới đất, mặt mũi rách nát không dám thốt lên một lời trà xanh nào nữa.

Hứa Viễn và Hầu phu nhân dập đầu lia lịa, mặt mũi xám ngoét vì nhục nhã.

Nhị vương gia c.ắ.n răng, ánh mắt độc địa nhìn Cố Diệc Thần: "Cho dù hình nhân là do Thái t.ử đặt, nhưng còn bộ y phục trắng như áo tang của nàng ta thì sao? Có ai mặc đồ trắng vào tiệc mừng thọ không?!"

"Nhị hoàng thúc hỏi rất hay." Cố Diệc Thần khẽ nhếch môi, nụ cười tràn đầy vẻ tính kế. Hắn vỗ tay một tiếng, lập tức có hai gã cung nhân áp giải một gã nội thị mặc áo xám của điện Diên Hy quỳ sụp xuống giữa sảnh.

"Bẩm Hoàng hậu, bẩm Thái t.ử điện hạ!" Gã nội thị run rẩy dập đầu: "Là Nhị tiểu thư Hứa gia gài bẫy... Nàng ta cho nô tỳ tiền, bảo nô tỳ cố tình mang rượu ấm đến gần đại tiểu thư, để Nhị tiểu thư tráo đổi ly rượu, đổ lên người đại tiểu thư kích hoạt t.h.u.ố.c nhuộm cỏ Thiên Tang... Bộ y phục đó ban đầu là màu hồng phấn!"

"Xoảng!"

Nhị vương gia tức giận đạp đổ cả bàn tiệc. Gã nội thị kia, chính là một trong những tai mắt ngầm của gã cài cắm trong cung.

Cố Diệc Thần tiến lên một bước, chặn đứng mọi đường lui của Nhị vương gia, giọng nói mang theo sát khí bóp nghẹt vương quyền: "Nhị hoàng thúc, người của vương phủ ngài cấu kết với cung nhân làm loạn hậu cung, vu hãm đích nữ Hầu môn, rốt cuộc là có âm mưu gì? Có phải ngài đang muốn lợi dụng Thịnh An Hầu phủ để bôi nhọ danh tiếng của Thái t.ử là Cô đây?"

"Cố Diệc Thần! Ngươi ngậm m.á.u phun người!" Nhị vương gia gào lên, nhưng nhìn thấy đám ám vệ của Thái t.ử đã âm thầm phong tỏa mọi lối ra của cung điện, gã biết mình đã thua trận chiến này.

Hoàng hậu nổi lôi đình, đập mạnh tay xuống phượng ỷ: "Nhị vương gia bất kính! Lôi ra ngoài, cấm túc tại vương phủ để điều tra kỹ lưỡng chuyện cấu kết cung nhân!"

Mấy mươi gã cấm vệ quân lập tức đổi hướng, thô bạo lôi Nhị vương gia đang điên cuồng nguyền rủa ra khỏi điện Diên Hy.

Màn gài bẫy thâm độc của Hầu phủ và Nhị vương gia, bị Cố Diệc Thần lật ngược thế cờ một cách hoàn hảo, biến thành một ván bài chính trị đẩy Nhị vương gia vào chỗ thất thế.

Ta đứng bên cạnh chiếc quan tài mẫu, thản nhiên phủi phủi vạt áo tang trắng bệch của mình. Ta nhìn Cố Diệc Thần đang quay sang nhìn ta với ánh mắt đầy cầu sủng, khuôn mặt không một chút cảm động, giọng nói lạnh nhạt tột cùng:

"Điện hạ rảnh quá thì đi dưỡng thương, đừng cản ta làm ăn."

Cố Diệc Thần không hề tức giận trước sự tuyệt tình của ta, ngược lại l.ồ.ng n.g.ự.c khẽ phập phồng, khóe môi cong lên một nụ cười thỏa mãn, ghé sát tai ta thì thầm: "Nàng làm ăn, ta dọn đường. Kiếp này ta nguyện làm kẻ dọn rác cho nàng."

Ta cười khẩy, dứt khoát xoay người bước ra khỏi cung điện, bỏ lại gã nam nhân đang đứng nhìn theo bóng lưng ta bằng ánh mắt si mê cố chấp.

Đêm muộn, ta trở về viện Tiểu Âm Ty.

Vòng hoa trắng treo đầy hành lang khẽ đung đưa trong gió đêm lạnh ngắt. Ta ngồi bên bàn kinh doanh, chậm rãi lật cuốn sổ cái của Đại Lộ Âm Ty.

"Cộc. Cộc."

Cửa sau của viện vang lên hai tiếng gõ khẽ.

Một gã tiểu nhị nhanh nhẹn bước vào, dâng lên một phong mật thư bằng giấy trúc đen tuyền, bên trên có đóng dấu ấn rồng bốn vuốt của Đông cung Thái t.ử.

Ta mở thư ra.

Bên trong lớp giấy mỏng chỉ vỏn vẹn một hàng chữ bằng mực mực tàu, nét chữ sắc bén như đao kiếm:

“Mới chôn sống một kẻ định hại nàng. Lần sau cần chôn ai, cứ bảo ta.”

Đó là gã nội thị đã khai ra Hứa Diệu Diệu ở cung yến lúc tối, sau khi ra khỏi điện liền bị người của Đông cung âm thầm xử lý, mất tích hoàn toàn khỏi thế gian này. Cố Diệc Thần đang dùng m.á.u của kẻ thù để chứng minh lời hứa làm đao kiếm cho ta.

Ta nhìn dòng chữ trên giấy nợ, im lặng một lúc lâu, ánh mắt sâu thẳm như hố đen. Sau đó, ta thản nhiên vò nát lá thư ném vào đống tiền giấy vụn dưới đất.

Ta ngước mắt lên nhìn Phúc bá đang đứng gọt giũa một thanh trúc làm hình nhân bên cạnh, giọng nói đều đều, lạnh nhạt:

"Ghi vào sổ. Thái t.ử điện hạ còn nợ tiền xử lý t.h.i t.h.ể."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Giang Sơn Làm Sính Lễ, Quan Tài Tiễn Tra Nam - Chương 12: Chương 11 | MonkeyD