Giang Sơn Làm Sính Lễ, Quan Tài Tiễn Tra Nam - Chương 12
Cập nhật lúc: 18/06/2026 12:36
CHƯƠNG 12: PHỦ HẦU GIA TÍNH KẾ GẢ BANS CHO XÁC CHẾT
Hôn sự của người c.h.ế.t luôn là thứ đắt đỏ nhất.
Bởi vì người sống cần dùng vàng bạc để b bịt miệng âm sai, mua chuộc vong hồn chịu tội thay con cái mình dưới suối vàng.
Sau vụ bê bối chấn động tại cung yến mừng thọ Hoàng hậu, Thịnh An Hầu phủ triệt để rơi vào con đường cùng. Danh tiếng thối hoắc, vương công quý tộc quay lưng, các gia tộc lớn nhỏ kinh thành tránh phủ Hầu như tránh hũ tro cốt rách.
Nghiêm trọng hơn, hệ thống ngân hiệu ngầm đứng sau Đại Lộ Âm Ty của ta bắt đầu siết c.h.ặ.t các khoản nợ. Đám chủ nợ xếp hàng dài trước cửa phủ gõ rầm rầm mỗi ngày, ép Hứa Viễn đến mức tóc bạc trắng chỉ sau vài đêm. Ông ta không còn lấy một đồng tiền mặt để xoay vòng binh quyền hay duy trì cái phông bạt xa hoa thường ngày.
Tại đại sảnh phủ Hầu, bầu không khí âm u đen kịt bao trùm, tiếng đập bàn, tiếng thở dài não nề vang lên không ngớt.
Hứa Diệu Diệu khuôn mặt quấn một lớp gấm mỏng che đi những vết sẹo do chính ả cào rách ở cung yến, đôi mắt lộ ra ngoài đỏ hồng, đầy vẻ độc địa. Ả bưng một chén canh sâm, giả vờ vô tình thốt ra một câu phá vỡ sự bế tắc:
"Phụ thân, muội muội nghe nói gia tộc Vương thái sư ở phố Tây đang tìm một nữ t.ử có sinh thần bát tự phù hợp để làm minh hôn cho đích tôn vừa c.h.ế.t trẻ của bọn họ. Sính lễ lên đến mười vạn lượng vàng..."
Ả liếc nhìn về phía viện hoang của ta, khẽ nức nở, giọng trà xanh nồng nặc: "Tỷ tỷ dù sao từ nhỏ cũng lớn lên trong tiệm thọ táng, ngày ngày tiếp xúc với quan tài, tiền giấy, chắc chắn số mệnh cứng rắn, không sợ người c.h.ế.t đâu. Nếu tỷ tỷ chịu gả qua đó, vừa được làm thiếu phu nhân vương phủ, vừa có thể cứu Hầu phủ chúng ta qua cơn hoạn nạn này... Diệu Diệu hận mình sinh thần không hợp, không thể thay phụ thân phân ưu..."
Hầu phu nhân nghe thấy con số mười vạn lượng vàng, đôi mắt đang sưng húp bỗng sáng rực lên. Bà ta ban đầu có chút do dự vì dù sao việc đem con gái ruột gả cho x.á.c c.h.ế.t cũng là tước đoạt cả một đời của nó, nhưng cái hư vinh và sự an nguy của phủ Hầu môn lập tức đè bẹp chút lương tâm cặn bã còn sót lại.
Bà ta im lặng gật đầu, cái im lặng đồng lõa tàn nhẫn.
Một bà mối chuyên mai mối minh hôn và một đại diện già nua, mặt mày u ám của Vương gia lập tức được bí mật rước vào hậu viện Hầu phủ. Bọn họ đưa ra khế ước bát tự, quả thực trúng khít tên của ta.
"Hứa Âm Âm, hôn sự này là vì tốt cho ngươi." Hứa Viễn ngồi trên chủ vị, cầm cây b.út lông gõ gõ xuống bàn, cố làm ra vẻ oai nghiêm của một vị phụ thân đang hết lòng lo lắng cho con cái: "Vương gia là thế gia vọng tộc, đích tôn của bọn họ tuy đã mất nhưng ngươi gả qua đó liền được hưởng vinh hoa phú quý cả đời, không ai dám khinh thường ngươi nữa. Ngươi hãy thu dọn hành lý đi."
Ta đứng giữa sảnh, nhìn hai tờ khế ước minh hôn đỏ ch.ói đặt trên bàn, khẽ cười thành tiếng.
Tiếng cười của ta trong trẻo nhưng chứa đựng sự điên cuồng tột đỉnh, khiến gã đại diện Vương gia và bà mối minh hôn phải rùng mình một cái.
"Gả cho x.á.c c.h.ế.t mà cũng gọi là tốt? Vậy phụ thân sao không tự gả?" Ta khoanh tay, nhướng mày nhìn thẳng vào khuôn mặt già nua tham lam của ông ta.
"Láo xược! Ngươi nói cái loại ngôn luận gì thế hả?!" Hứa Viễn lập tức đập bàn gầm lên: "Ta là nam nhân, lại là cha ngươi! Ta nợ nần chồng chất như thế này là vì ai? Không phải vì cái phủ Hầu gia này sao? Ngươi là con gái Hầu phủ, phải biết hy sinh vì gia tộc! Phủ Hầu gia nuôi ngươi lớn, ngươi phải biết báo đáp!"
Ta tiến lên một bước, nụ cười trên môi nhạt đi, thay vào đó là một sự tàn nhẫn vô biên: "Hầu phủ nuôi ta? Phụ thân hay quên quá rồi. Ta nhắc lại một lần nữa, mười lăm năm qua ta ăn cơm nhà đồ tể, tiêu tiền tiệm quan tài, chưa từng ăn một hạt gạo, uống một ngụm nước nào của Hầu phủ các người. Cái khế ước chia nhà ở Chương 5 vẫn còn đóng dấu đỏ ch.ói đấy, ông muốn ta mang ra nha môn đọc lại không?"
Hầu phu nhân thấy ta cứng đầu, lập tức ôm n.g.ự.c khóc lóc t.h.ả.m thiết, dùng đạo hiếu đạo đức giả để ép buộc: "Âm Âm! Ngươi thật sự muốn trơ mắt nhìn phụ mẫu phải ra pháp trường, nhìn gia tộc sụp đổ sao? Ngươi chỉ là gả cho người c.h.ế.t thôi mà, có mất miếng thịt nào đâu! Sao ngươi lại ích kỷ, m.á.u lạnh đến mức này chứ?!"
Ta nhìn thẳng vào đôi mắt đẫm lệ của người gọi là mẹ ruột kia.
Lồng n.g.ự.c ta bỗng nhói lên một cái, ký ức kiếp trước như một cuộn phim rỉ m.á.u ùa về. Kiếp trước, cũng chính cái miệng này của bà ta, cũng chính câu nói "vì gia tộc hy sinh" này, đã ép ta phải giao ra toàn bộ khế ước đất của Đại Lộ Âm Ty, rồi trơ mắt nhìn Hứa Diệu Diệu đẩy ta xuống vực sâu vạn trượng. Khi đó ta đã khóc, ta đã cầu xin bà ta thương hại, nhưng bà ta chỉ lạnh lùng quay lưng đi.
Kiếp này, ta không khóc nữa. Ta càng bị ép buộc, ta lại càng tỉnh táo đến đáng sợ.
"Ta có thể hy sinh. Nhưng giá phải tính riêng." Ta thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện, gõ gõ ngón tay xuống bàn kinh doanh: "Mười vạn lượng vàng sính lễ, ta lấy tám thành. Hai thành còn lại coi như ta bố thí cho Hầu phủ trả nợ lẻ."
Hứa Viễn và Hầu phu nhân nghẹn họng, không ngờ ta lại trắng trợn đòi chia tiền sính lễ ngay trước mặt bà mối minh hôn. Nhưng vì đang cần tiền gấp, Hứa Viễn c.ắ.n răng gật đầu: "Được! Chia cho ngươi tám thành! Nhưng ngày mai ngươi phải ngoan ngoãn lên kiệu xuất giá!"
Hứa Diệu Diệu đứng sau rèm, ánh mắt đầy vẻ hận thù ghen tị, giả vờ thút thít khuyên ngăn: "Tỷ tỷ đừng trách phụ thân mẫu thân, bọn họ cũng hết cách rồi. Tỷ gả qua đó rồi, muội muội sẽ thường xuyên đến thăm tỷ..."
Ta liếc nhìn qua khe rèm, khẽ cười rạng rỡ, ánh mắt sâu thẳm như hố đen: "Không trách. Người sắp c.h.ế.t ta thường rất bao dung."
Ả khựng lại, toàn thân đột nhiên rùng mình một cái lạnh ngắt.
"Muốn ta xuất giá minh hôn cũng được." Ta đứng dậy, phủi phủi vạt áo thô vải xanh thẫm, thản nhiên ra điều kiện: "Nhưng Đại Lộ Âm Ty làm ăn luôn cần mặt mũi. Đám cưới ma của ta phải tổ chức thật long trọng, hoành tráng nhất kinh kỳ. Phải có kiệu đỏ rực rỡ, đội đưa tang chuyên nghiệp, và bốn chiếc quan tài mở đường."
Hứa Viễn tưởng ta đã chịu khuất phục trước đồng tiền và quyền lực, ông ta thở phào nhẹ nhõm, vội vã đồng ý: "Được! Chiều theo ý ngươi hết! Chỉ cần ngươi chịu gả!"
Ta cười nhạt, dứt khoát xoay người rời khỏi đại sảnh phủ Hầu, bước chân ung dung tự tại.
Vừa trở về viện Tiểu Âm Ty, ta lập tức gọi Phúc bá vào phòng mật.
"Phúc bá, cho thợ thủ công chuẩn bị bốn chiếc quan tài gỗ tốt nhất, sơn màu đỏ hỷ sự rực rỡ." Ta thản nhiên ra lệnh, đôi mắt nheo lại đầy vẻ điên cuồng: "Chuẩn bị cho ta một bộ hồng y tân nương khảm chỉ vàng, tiền giấy đỏ chuyên dùng cho đám cưới ma, đội kèn tang tốt nhất của tiệm, và... một bản đơn tố cáo tội trạng tráo đổi đích nữ, ép buộc minh hôn, lừa gạt tiền tài của phủ Thịnh An Hầu."
Phúc bá nghe xong, đôi mắt già nua sáng rực lên một cách kỳ dị, gật đầu lia lịa: "Lão nô tuân lệnh! Bản hầu phủ thích chơi với người c.h.ế.t, chúng ta sẽ chiều bọn họ đến tận cùng!"
Ta đứng bên cửa sổ viện hoang, nhìn những dải lụa trắng tang tóc đang đung đưa trong đêm tối.
Hầu phủ tưởng rằng bọn họ có thể dùng một cái x.á.c c.h.ế.t để trói buộc và hút m.á.u ta? Bọn họ tưởng rằng ta sẽ chấp nhận làm một con ma đói chịu tội thay bọn họ dưới suối vàng?
Được, ta chiều.
Đêm trước ngày cưới, không khí trong viện Tiểu Âm Ty quỷ mị tột cùng.
Bốn chiếc quan tài đỏ rực như m.á.u được xếp thành một hàng ngang ngay giữa sân viện. Ánh nến đỏ quạnh hắt lên thớ gỗ sơn mài bóng loáng, tạo nên một bầu không khí nửa hỷ nửa tang, vừa rực rỡ vừa rợn tóc gáy.
Ta đứng trước bốn chiếc quan tài đỏ, ngón tay thanh mảnh chậm rãi vuốt ve nắp gỗ mát lạnh, nụ cười trên môi ta mang theo một sự tàn nhẫn và điên cuồng tột độ.
"Thích chơi với người c.h.ế.t? Được, ta chiều." Ta thì thầm vào bóng đêm, giọng nói lạnh ngắt vang vọng khắp viện hoang.
Ta nhìn về phía gian phòng chính của phủ Hầu gia đang sáng đèn hoa đăng rực rỡ, ánh mắt sâu thẳm hừng hực ngọn lửa báo thù:
"Ngày mai, không phải ta xuất giá."
"Là Hầu phủ phát tang."
