Giang Sơn Làm Sính Lễ, Quan Tài Tiễn Tra Nam - Chương 15
Cập nhật lúc: 18/06/2026 12:36
CHƯƠNG 15: ĐẠI TANG CỦA PHỦ HẦU MÔN
Báo thù không làm người c.h.ế.t sống lại.
Nhưng ít nhất, kiếp này ta không còn là người bị chôn dưới nấm mồ sâu vạn trượng.
Triều đường triều đình ngập tràn khí thế uy nghiêm chấn động. Trên ngai vàng long phụng rực rỡ, Hoàng thượng nổi trận lôi đình, sắc mặt xanh mét, đập mạnh cuộn khế ước tư binh và mật thư mưu phản xuống thềm rồng thạch ngọc.
"Thịnh An Hầu! Nhị vương gia! Các ngươi to gan lớn mật!" Giọng thiên t.ử gầm rống làm rung chuyển cả điện bách quan.
Mật thư lấy ra từ đáy kép chiếc quan tài gỗ lim có đóng dấu ấn tư nhân rõ ràng của Hầu phủ, cùng lệnh bài liên kết c.h.ặ.t chẽ với Nhị vương gia. Chứng cứ đanh thép vô song, mưu phản tạo loạn là tội không thể tha thứ dưới gầm trời này.
Hứa Viễn bị áp giải quỳ sụp giữa triều đường, mũ mão bay mất, tóc tai xõa rượi, gào khóc t.h.ả.m thiết đến khàn cả giọng: "Bẩm Hoàng thượng, thần oan uổng! Thần bị người ta hãm hại! Tất cả là do đứa nghịch nữ Hứa Âm Âm và Đại Lộ Âm Ty gài bẫy thần!"
Hầu phu nhân và Hứa Diệu Diệu cũng bị áp giải quỳ bên cạnh. Hầu phu nhân khóc lóc t.h.ả.m thương, dập đầu đến mức chảy m.á.u trên nền gạch lạnh ngắt: "Hoàng thượng minh giám! Hầu phủ trung thành nhiều đời, làm sao có thể dính dáng đến tà thuật nghịch thiên! Xin người tha mạng!"
Hứa Diệu Diệu khuôn mặt quấn gấm che sẹo run rẩy kịch liệt, đôi mắt ả đỏ hồng, dập đầu lia lịa, cố dùng giọng trà xanh nghẹn ngào để kéo ta xuống nước: "Hoàng thượng, chiếc quan tài gỗ lim giấu mật thư kia hoàn toàn là của Hứa Âm Âm mang vào phủ! Nàng ta mở tiệm thọ táng, tâm cơ thâm hiểm, chính nàng ta tự tay nhét thư phản nghịch vào để trù c.h.ế.t cả nhà thần nữ! Xin Hoàng thượng minh triết, xử t.ử Hứa Âm Âm!"
Ả muốn kéo ta c.h.ế.t chung.
Ta đứng giữa triều đường trang nghiêm, hồng y tân nương rực rỡ dưới chỉ vàng tương phản mạnh mẽ với đống quần áo rách nát, nhếch nhác của bọn họ. Ta thản nhiên khoanh tay, nụ cười trên môi nhẹ bẫng: "Bẩm Hoàng thượng, thần nữ chỉ là người bán hàng. Đại Lộ Âm Ty mang gỗ tốt tặng làm quà gặp mặt, nếu khách hàng tự ý dùng quan tài giấu mật thư mưu phản, đó là vấn đề của khách hàng, liên quan gì đến thợ mộc bán quan tài?"
Cố Diệc Thần đứng chắp tay ở vị trí đứng đầu bách quan, khẽ cười khẩy, giọng nói mang theo áp lực vương quyền tuyệt đối: "Phụ hoàng, Đại Lộ Âm Ty bấy lâu nay luôn cung cấp đồ thọ táng cho nội cung và hoàng thất, sổ sách kinh doanh minh bạch, chưa từng sai sót. Thịnh An Hầu phủ tự ý chứa chấp vật chứng mưu phản suốt mười mấy ngày qua, nay bị bắt tận tay lại muốn đổ lỗi cho một nữ t.ử bán hàng, hành vi trốn tội thật hèn hạ."
Hoàng thượng nổi lôi đình, không muốn nghe lời ngụy biện thêm một giây nào nữa. Ông ta vung tay, hạ chỉ dụ tàn nhẫn: "Thịnh An Hầu cấu kết Nhị vương gia, mưu đồ gây loạn, hành vi đại nghịch bất đạo! Ra lệnh tịch thu toàn bộ gia sản Hầu phủ, bắt giam toàn bộ thân quyến vào đại lao bộ Hình, tru di tam tộc! Bản án xử t.ử toàn bộ vào ngày rằm tháng sau!"
"Tru di tam tộc! Tịch thu gia sản!"
Tiếng hô của cấm quân vang dội.
Hứa Viễn nghe thấy hai chữ "tru di", toàn thân bỗng rỗng tuếch, ngã khuỵu xuống đất. Ông ta trợn trừng mắt nhìn ta, bò rạp dưới chân ta, khóc lóc cầu xin t.h.ả.m thiết: "Âm Âm! Ta là phụ thân ngươi! Ngươi không thể thấy c.h.ế.t không cứu! Ngươi giàu nứt đố đổ vách, có ngân hiệu ngầm, có Thái t.ử chống lưng, mau xin Hoàng thượng tha cho Hầu phủ đi!"
Ta đứng yên, nhìn người được gọi là cha ruột đang bám lấy gấu váy cưới của ta, nụ cười nhạt đi, thanh âm sắc bén vô biên: "Ngày đầu ta về phủ, ngài muốn đ.á.n.h ta bằng gia pháp, muốn ta quỳ xuống chịu nhục. Khi đó sao không nhớ mình là phụ thân?"
Hầu phu nhân gào thét, ngón tay run rẩy chỉ vào mặt ta nguyền rủa: "Hứa Âm Âm! Ta sinh ra ngươi! Mạng của ngươi là do ta ban cho, ngươi trơ mắt nhìn mẫu thân ruột bị c.h.é.m đầu sao?!"
Ta hơi cúi người nhìn bà ta, đôi mắt đen thẳm lạnh ngắt như hầm băng: "Nhưng nuôi lớn ta là Đại Lộ Âm Ty. Người sinh ta một lần, các người ở kiếp trước lại hại ta c.h.ế.t một lần. Hòa nhau rồi."
Bà ta khựng lại, mặt xám như tro tàn, không hiểu hai chữ "kiếp trước" trong lời ta có ý gì.
Hứa Diệu Diệu bị cấm quân thô bạo lôi đi, ả điên cuồng cào cấu cùm xích, đôi mắt vặn vẹo gầm rú: "Là ngươi! Tất cả là ngươi hại ta! Con khốn bán quan tài bẩn thỉu!"
Ta nhìn bóng lưng ả, câu thoại đanh thép thốt ra đầy ngạo nghễ: "Không. Ta chỉ đặt quan tài ở đó. Là các ngươi tự chui vào."
Màn vả mặt đỉnh cao chấn động triều đường. Hầu phủ mười lăm năm qua luôn khinh thường công việc của ta là dơ bẩn, xui xẻo, cuối cùng lại bị chính chiếc quan tài gỗ lim của ta chôn vùi hoàn toàn danh tiếng và vinh hoa.
Tin tức truyền về, Thịnh An Hầu phủ lâm vào cảnh đại loạn hoảng sợ.
Đám nha hoàn, gia nhân tranh nhau thu vén tài sản tháo chạy tán loạn. Cấm quân Đông cung rầm rộ xông vào, dán bùa niêm phong màu trắng lên từng cánh cửa, từng rương hòm quý giá.
Tấm biển vàng lớn khắc chữ "Thịnh An Hầu Phủ" kiêu ngạo trên cổng chính bị cấm quân dùng sào gỗ thô bạo đập rầm một tiếng rơi xuống đất, vỡ làm đôi dưới chân thềm đá.
Hứa Viễn và Hầu phu nhân trước khi bị áp giải ra khỏi phủ, đi ngang qua đại sảnh, nhìn chiếc quan tài gỗ lim đen bóng vẫn nằm cô độc giữa nhà đầy tiền giấy. Lúc này, hai người bọn họ mới bàng hoàng thấu hiểu câu nói ngày đầu tiên bước vào cửa phủ của ta: "Nghe nói trong phủ sắp có người c.h.ế.t vì tranh giành gia sản, ta mang đến tặng trước, giảm giá năm thành."
Lời tiên tri hài đen ngày ấy, nay đã ứng nghiệm hoàn toàn bằng một bản án tru di tam tộc đẫm m.á.u.
Ta đứng giữa sân viện Tiểu Âm Ty hoang phế, nhìn những dải lụa trắng biến thành bùa niêm phong. Trong lòng ta không có một giọt nước mắt, cũng chẳng có sự thương hại cốt nhục nào, chỉ có một sự trống rỗng, tĩnh lặng đến đáng sợ.
Ta từng là đứa trẻ mong cầu tình thương của bọn họ biết bao ở kiếp trước, nay nhìn bọn họ sụp đổ, ta chỉ thấy bọn họ tự làm tự chịu.
"Tiểu thư, khế ước tài sản của Hầu phủ đã thu về đủ." Phúc bá bước đến bên cạnh, khẽ báo cáo: "Hoàng thượng ra lệnh tịch thu, nhưng tài sản thế chấp ở ngân hiệu chúng ta thì triều đình không được đụng vào. Toàn bộ ruộng đất, cửa hàng của Hầu phủ hiện tại đã chính thức thuộc về Đại Lộ Âm Ty."
"Tốt lắm." Ta gật đầu, ánh mắt nheo lại đầy vẻ tính kế: "Trước ngày hành hình tháng sau, ta muốn vào ngục tối thăm bọn họ một chuyến cuối cùng. Phúc bá, chuẩn bị cho ta ba chiếc quan tài."
Ta muốn đích thân đem sản phẩm của tiệm thọ táng đến tiễn đưa những khách hàng đặc biệt này.
Đêm hôm ấy, phủ Hầu gia bị cấm quân bao vây nghiêm ngặt, nội bất xuất ngoại bất nhập.
Giữa đại sảnh nguy nga phế tích, chiếc quan tài gỗ lim vẫn nằm chễm chệ ngay trung tâm, im lìm, lạnh ngắt trong bóng tối. Không một ai dám chạm vào nó, không một ai dám nhìn vào lòng quan tài trống rỗng kia.
Gió đêm thổi qua các khe cửa vỡ, lùa qua những dải lụa niêm phong trắng xóa, phát ra những âm thanh u u rền rĩ thê lương, giống như tiếng ai đang khóc tang cho một vương triều sụp đổ.
