Giang Sơn Làm Sính Lễ, Quan Tài Tiễn Tra Nam - Chương 16

Cập nhật lúc: 18/06/2026 12:36

CHƯƠNG 16: KHÁCH HÀNG CUỐI CÙNG CỦA “ĐẠI LỘ AM TY”

Ta không thích ngục tối.

Nơi này quá ẩm thấp, bốc lên mùi rơm rạ mục nát và mùi hôi hám của sự tuyệt vọng. Người sống ở đây ngắc ngoải chờ c.h.ế.t, so với người c.h.ế.t nằm trong quan tài sạch sẽ của Đại Lộ Âm Ty thì nhếch nhác hơn gấp vạn lần.

Ánh đuốc chập chờn hắt lên những bức tường đá bám đầy rêu phong lạnh ngắt của đại lao bộ Hình.

Gã ngục tốt dẫn đường khúm núm cúi đầu, bước chân run rẩy không dám phát ra một tiếng động mạnh. Gã biết rõ người nữ t.ử mặc y phục thô vải xanh thẫm đứng trước mặt này là ai, nàng không chỉ là ông trùm nắm giữ mạch m.á.u kinh tế ngầm kinh thành, mà còn là người duy nhất được Đông cung Thái t.ử dốc lòng chống lưng, tự nguyện làm đao kiếm.

"Hứa cô nương, ba chiếc quan tài... đã được khênh vào rồi ạ." Gã ngục tốt lắp bắp báo cáo.

Bên ngoài hành lang đại lao, tiếng bước chân nặng nề của đám lực điền Đại Lộ Âm Ty rầm rập vang lên.

Bọn họ khênh trên vai ba chiếc quan tài bằng gỗ tạp giá rẻ nhất, thô sơ nhất của tiệm thọ táng. Không sơn son thiếp vàng, không khảm ngọc quý giá, thậm chí thớ gỗ còn xù xì thô kệch, chỉ đáng giá vài lượng bạc vụn ngoài chợ.

Khi bóng ta vừa xuất hiện trước buồng giam sâu nhất, một tiếng xích sắt va chạm hỗn loạn rầm rập vang lên.

Hứa Viễn loạng choạng bò rạp dưới đất, quần áo tù rách nát thấm đẫm bùn hôi, ông ta bám c.h.ặ.t lấy thanh sắt rỉ sét, đôi mắt trợn ngược đầy vẻ điên cuồng nhìn ta: "Âm Âm! Con gái ngoan của ta! Ngươi đến cứu phụ thân đúng không?! Ta biết sai rồi! Ta nhất thời hồ đồ nghe lời Nhị vương gia xúi giục nên mới ép ngươi làm minh hôn! Ngươi có tiền, có quyền lực ngầm, mau xin Thái t.ử giải oan cho Hầu phủ đi!"

Ta đứng yên trước cửa sắt, khoanh tay trước n.g.ự.c, thản nhiên nhìn gã nam nhân đang dập đầu lia lịa kia, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười lười biếng.

"Khách hàng nhận sai không được giảm giá." Ta thản nhiên phun ra một câu, giọng nói không một chút gợn sóng.

Ta giơ ngón tay thon dài chỉ vào ba chiếc quan tài gỗ tạp vừa được hạ xuống thềm đá ẩm ướt, mỉm cười dịu dàng: "Phụ thân muốn đổi quan tài tốt hơn không? Nếu muốn loại gỗ lim thượng hạng nằm trăm năm không mục, ngài bảo người nhà trả tiền trước đi, ta sẽ cho thợ đóng gấp."

"Ngươi... ngươi đến đây để đưa tang ta sao?!" Hứa Viễn trợn trừng mắt, toàn thân run rẩy kịch liệt kịch liệt khi nhận ra ta không đến cứu, mà là đến tiễn đưa.

Hầu phu nhân từ góc tối buồng giam khóc lóc t.h.ả.m thiết bò ra, bà ta mặt mũi nhem nhuốc, tóc tai bù xù xõa rượi, bám lấy chân Hứa Viễn gào lên đầy đau đớn: "Âm Âm! Ta là mẹ ruột của ngươi... Ta mang nặng đẻ đau sinh ra ngươi! Cho dù Hầu phủ có lỗi với ngươi, ngươi cũng không thể tàn nhẫn đến mức trơ mắt nhìn mẫu thân ruột bị c.h.é.m đầu vào ngày rằm chứ?!"

Ta nhìn thẳng vào khuôn mặt già nua đẫm lệ của người phụ nữ gọi là mẹ ruột kia.

Lồng n.g.ự.c ta bỗng trống rỗng lạ thường. Ta nhớ kiếp trước, khi ta bị giam cầm ở hậu viện, ta cũng từng bám lấy thanh sắt đại lao như thế này, khóc lóc t.h.ả.m thiết gọi hai chữ "mẫu thân" trong tuyệt vọng. Lúc đó bà ta lạnh lùng biết bao, bà ta nói sự xuất hiện của ta là vết nhơ, bắt ta phải c.h.ế.t để nhường vinh hoa cho Hứa Diệu Diệu.

Nước mắt của bà ta kiếp này, so với nụ cười tàn nhẫn kiếp trước, thật là một sự châm biếm hài đen hoàn hảo.

"Ta biết. Cho nên ta mới tự mình đến giao hàng." Ta cúi đầu, thanh âm sắc bén vô biên bóp nghẹt tâm lý bà ta.

"Hứa Âm Âm! Ta nguyền rủa ngươi! Ngươi là đồ súc sinh m.á.u lạnh, ngươi sẽ không được c.h.ế.t t.ử tế, cả đời này ngươi sẽ không được ai yêu!"

Một tiếng gào rú vặn vẹo đầy hận thù vang lên từ phía sau.

Hứa Diệu Diệu điên cuồng lao đến, đôi bàn tay gầy guộc đeo cùm xích sắt thô bạo đập rầm rầm vào cửa ngục. Lớp gấm mỏng che sẹo trên mặt ả đã mất, lộ ra những vệt m.á.u thịt bầm tím bầy nhầy do chính ả cào rách ở cung yến. Ả không còn một chút vẻ dịu dàng, tinh tế thường ngày nào nữa, hoàn toàn biến thành một con ác quỷ điên loạn.

Ta nhìn ả, nụ cười trên môi ta càng lúc càng rộng, ánh mắt sâu thẳm như hố đen: "Không sao. Ta có tiền."

Hứa Diệu Diệu nghẹn họng, khuôn mặt rách nát vặn vẹo vì ghen tị tột cùng, ả chỉ tay vào ba chiếc quan tài thô kệch kia, gào lên điên dại: "Ngươi là quỷ! Ngươi là con ác quỷ bước ra từ âm phủ!"

"Không. Ta là người bán quan tài cho quỷ." Ta thản nhiên cắt ngang lời ả, tà áo thô vải xanh thẫm khẽ động.

Ta ra hiệu cho đám lực điền mở nắp chiếc quan tài gỗ tạp nhỏ nhất ra.

Ta liếc nhìn kích thước thớ gỗ thô sơ kia, rồi liếc nhìn cơ thể gầy gò đang run rẩy của Hứa Diệu Diệu, gật gật đầu đầy vẻ hài lòng: "Muội muội, chiếc quan tài này kích thước vừa vặn với muội lắm. Nằm vào trong bảo đảm khít khao, không lãng phí một tấc gỗ nào của tiệm ta."

Ả nhìn lòng quan tài trống rỗng lạnh ngắt trước mặt, nỗi sợ hãi cái c.h.ế.t cận kề đè bẹp sự kiêu ngạo cuối cùng, ả ngã khuỵu xuống nền đất ẩm, khóc rống lên mất hết lý trí.

Hứa Viễn và Hầu phu nhân ôm nhau khóc lóc t.h.ả.m thiết, liên tục nguyền rủa ta là đứa con bất hiếu đại nghịch bất đạo.

Ta đứng trước ba chiếc quan tài gỗ tạp, thản nhiên vung ống tay áo rộng thùng thình, câu thoại đanh thép thốt ra đầy ngạo nghễ, vang dội khắp cả đại lao tối tăm:

"Đừng mắng nữa, nể tình m.á.u mủ ta mới cho không ba chiếc này, người khác là phải trả tiền đấy."

Dứt lời, ta dứt khoát quay lưng rời đi, bước chân ung dung tự tại, không một lần ngoảnh đầu lại nhìn đống phế tích rác rưởi của Thịnh An Hầu phủ đang gào thét tuyệt vọng phía sau.

Màn vả mặt cuối cùng khép lại toàn bộ oán hận hậu viện. Bọn họ bấy lâu nay luôn dùng hai chữ "máu mủ" để ép buộc, hút m.á.u ta, cuối cùng ta trả lại cho bọn họ đúng ba chiếc quan tài giá rẻ nhất để đoạn tuyệt tình thân.

Ta bước ra khỏi cửa ngục tối tăm của bộ Hình.

Ánh mặt trời rực rỡ của buổi trưa chiếu thẳng vào mắt ta, ch.ói lòa và ấm áp. Sương mù và t.ử khí của đại lao bị bỏ lại phía sau lưng.

Ta đứng dưới khoảng trời cao rộng lớn, khẽ thở ra một hơi dài nhẹ nhõm.

Ta tưởng mình sẽ khóc, hoặc sẽ cười điên dại vì trả được đại thù. Nhưng thực chất, trong lòng ta lúc này chỉ có một sự tĩnh lặng, nhẹ nhõm tột cùng. Từ nay về sau, trên thế gian này không còn ai có thể dùng hiếu đạo hay huyết thống để trói buộc đôi bàn tay kinh doanh của ta nữa. Ta là tự do, ta hoàn toàn làm chủ vận mệnh của chính mình.

Ngay bên cạnh xe ngựa của Đại Lộ Âm Ty, bóng hắc y cao lớn của Cố Diệc Thần đã đứng chờ từ bao giờ.

Hắn chắp tay sau lưng, tà áo thêu rồng khẽ bay trong gió. Vết thương của hắn đã đóng vảy, sắc mặt hồng hào trở lại, nhưng đôi mắt phượng dài hẹp kia khi nhìn thấy ta bước ra liền tràn ngập sự thâm tình bệnh hoạn và chiều chuộng tuyệt đối.

Hắn không hỏi ta có buồn không, không khuyên ta phải bao dung hay nể tình cốt nhục. Hắn biết rõ ta không cần những lời sáo rỗng ấy.

Hắn tiến lại gần, cung kính cúi người, từ trong tay áo rút ra một cuộn bản đồ bằng da trâu thượng hạng, hai tay dâng lên trước mặt ta, khóe môi khẽ nhếch: "Âm Âm, đây là bản đồ quy hoạch toàn bộ đất đai nghĩa trang quốc gia và long mạch của vương triều. Ta đã tước đoạt nó từ tay Nhị vương gia và bách quan."

Hắn nhìn ta, ánh mắt cố chấp hèn mọn, tình nguyện dâng hiến tất cả: "Ta dâng toàn bộ quyền chủ quản nghĩa trang thiên hạ cho Đại Lộ Âm Ty của nàng."

Ta nhướng mày, nhìn cuộn bản đồ da trâu quý giá kia, khẽ cười khẩy: "Thái t.ử điện hạ làm vậy, không sợ triều đình nói ngài cấu kết với phường thọ táng dơ bẩn sao?"

Cố Diệc Thần bước lên một bước, áp sát áp lực vương quyền nhưng đầy sự quỳ lụy dưới chân ta, nhẹ giọng thì thầm:

"Âm Âm, chờ ta thêm một chút. Ta sẽ dọn sạch phần còn lại."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Giang Sơn Làm Sính Lễ, Quan Tài Tiễn Tra Nam - Chương 17: Chương 16 | MonkeyD