Giang Sơn Làm Sính Lễ, Quan Tài Tiễn Tra Nam - Chương 17 (kết)

Cập nhật lúc: 18/06/2026 12:36

CHƯƠNG 17: GIANG SƠN LÀM SÍNH LỄ, THIÊN HẠ BỚT KẺ THÙ

Người ta thành thân bằng kiệu hoa mười dặm, còn ta đội mũ phượng bước lên vương tọa, nắm giữ sinh sát cả thiên hạ.

Cuộc phong ba vương quyền chấn động kinh thành rốt cuộc cũng bụi trần lắng xuống.

Thịnh An Hầu phủ sụp đổ tan tành. Hứa Viễn, Hầu phu nhân và Hứa Diệu Diệu đã bị cấm quân điệu ra pháp trường xử t.ử trước ngày rằm, cỏ trên nấm mồ hoang của bọn họ còn chưa kịp mọc. Nhị vương gia mưu phản bại lộ, bị tước bỏ phong hiệu, giam cầm chung thân ở tông nhân phủ, triệt để biến thành một kẻ phế nhân.

Những kẻ từng sỉ nhục ta, phản bội ta ở kiếp trước, kiếp này đều tự đào mồ chôn chính mình.

Ngược lại, chuỗi tiệm thọ táng Đại Lộ Âm Ty của ta ngày càng phát triển rực rỡ, chi nhánh mở khắp các tỉnh thành vương triều, tiền vàng chảy vào ngân hiệu ngầm nhiều như nước sông đổ ra biển lớn.

Giữa lúc giang sơn đổi chủ, Cố Diệc Thần đường đường chính chính đăng cơ làm Hoàng đế. Việc đầu tiên hắn làm sau khi lên ngôi, là hạ chỉ sắc phong chủ nhân của Đại Lộ Âm Ty — Hứa Âm Âm — làm Hoàng hậu duy nhất của triều đại mới.

Quyết định này ngay lập tức vấp phải sự phản đối điên cuồng từ đám triều thần hủ lậu trên triều đường.

"Bệ hạ! Hứa cô nương xuất thân từ chốn thọ táng, ngày ngày tiếp xúc với quan tài, tiền giấy, âm khí quá nặng, hoàn toàn không cát lợi cho hậu cung! Khẩn cầu Bệ hạ thu hồi thánh chỉ!" Một vị ngự sử già dập đầu bôm bốp xuống nền điện, giọng đầy vẻ can gián.

Cố Diệc Thần ngồi trên ngai vàng long phụng rực rỡ, ánh mắt phượng dài hẹp quét xuống bách quan, khẽ cười khẩy, thanh âm lười biếng nhưng đè nén uy nghiêm tột cao:

"Không cát lợi? Người sống nhờ nàng vay tiền ngân hiệu ngầm để yên ổn, người c.h.ế.t nhờ nàng chế tạo quan tài để an táng đường hoàng. Từ hoàng thân quốc thích đến chợ b.úa ai mà không dùng đồ của Đại Lộ Âm Ty? Các ngươi ăn cơm của nàng, tiêu tiền của nàng, c.h.ế.t rồi xếp hàng xin chôn ở nghĩa trang của nàng, giờ lại đứng đây nói nàng không cát lợi?"

Đám triều thần cứng họng, mặt mũi ai nấy đều đỏ gay gắt, lập tức câm nín không dám thốt thêm một chữ nào nữa. Bọn họ biết rõ, khế ước nợ của một nửa số quan viên có mặt ở đây đều đang nằm chễm chệ trong ngăn kéo phòng kinh doanh của ta. Đụng vào ta, ngày mai cả nhà bọn họ phá sản.

Đối với ngôi vị Hoàng hậu cao quý này, ta hoàn toàn không quá quan tâm. Cái ta quan tâm hơn, chính là quyền mở rộng kinh doanh chuỗi nghĩa trang tư nhân và độc quyền cung cấp đồ thọ táng cho toàn bộ vương triều.

Đêm tân hôn, cung điện Đông cung được trang hoàng rực rỡ bởi hàng trăm ngọn nến đỏ quạnh.

Bầu không khí trong phòng cưới không hề mang một nét ngọt sào sến chuẩn cung đình, ngược lại tràn ngập chất hài đen đặc trưng của Đại Lộ Âm Ty.

Ngay trước cửa phòng cưới lộng lẫy thêu long phụng bằng chỉ vàng, ta cho đặt chễm chệ một cặp hình nhân thế mạng bằng giấy trúc lớn do chính tay ta gọt giũa tỉ mỉ từ chiều. Bọn chúng mặc hỷ phục mini màu đỏ, khuôn mặt giấy vẽ chu sa mỉm cười toe toét quỷ mị dưới ánh nến, làm nhiệm vụ "trừ tà", khiến đám cung nữ, thái giám đi ngang qua đều phải rùng mình, không một ai dám đứng gần làm phiền.

Ta ngồi trên giường rồng, đầu đội khăn voan đỏ rực khảm trân châu, ung dung gặm hạt dưa.

"Cạch."

Cửa phòng cưới nhẹ nhàng mở ra. Tiếng bước chân thong thả, vững vàng của Cố Diệc Thần tiến lại gần. Hắn hôm nay mặc một bộ long bào đại hỷ màu đỏ sẫm, vạt áo thêu rồng vàng lấp lánh, phong thái ngạo nghễ, tuấn tú vô song.

Hắn không dùng cây cân mạ vàng để vén khăn voan theo quy củ thông thường của hoàng gia.

Cố Diệc Thần đi đến trước mặt ta, tà áo long bào khẽ quét một đường trên đất. Dưới con mắt của đám cung nhân thân tín, vị hoàng đế trẻ tuổi vừa nắm giữ giang sơn bỗng nhiên chậm rãi hạ đầu gối xuống, tình nguyện quỳ một gối trước mặt ta.

Hắn giơ đôi bàn tay từng nhuốm m.á.u kẻ thù lên, nhẹ nhàng tự tay vén tấm khăn voan đỏ rực của ta ra.

Đập vào mắt hắn là khuôn mặt lộng lẫy, tỉnh táo và đôi mắt đen thẳm lạnh ngắt không một chút gợn sóng của ta.

Cố Diệc Thần khẽ cười, nụ cười của hắn tràn đầy sự dung túng và thâm tình bệnh hoạn. Hắn đưa tay vào trong ống tay áo rộng, rút ra hai vật đặt trang nghiêm lên khay vàng trước mặt ta.

Thứ nhất, là Ngọc tỷ truyền quốc làm bằng khối ngọc bích ngàn năm, biểu tượng của đỉnh cao quyền lực tối thượng thiên hạ.

Thứ hai, là một cuộn bản đồ da dê dày cộm, ngả màu vàng cổ kính. Đó là bản đồ quy hoạch toàn bộ hệ thống nghĩa trang quốc gia và địa hình long mạch của vương triều.

Ta nhìn lướt qua khối Ngọc tỷ truyền quốc, rồi dừng mắt lại, chăm chú nhìn cuộn bản đồ nghĩa trang quốc gia lâu hơn rất nhiều. Ta đưa ngón tay thanh mảnh ra, vuốt ve các thớ da dê, đôi mắt nheo lại đầy vẻ tính toán lợi nhuận kinh doanh.

Cố Diệc Thần nhìn thấy hành động của ta, l.ồ.ng n.g.ự.c khẽ phập phồng, hắn bật cười thành tiếng, giọng trầm thấp dịu dàng:

"Kiếp trước ta nợ nàng một mạng." Hắn nhìn ta, hốc mắt hơi đỏ lên, giọng nói khàn khàn chứa chan sự hối hận và si mê cố chấp: "Một mạng của ta rất đắt." Ta nhướng mày nhìn hắn, câu thoại lạnh nhạt.

"Ta biết. Cho nên dùng giang sơn trả." Cố Diệc Thần nắm lấy một chéo áo hồng y tân nương của ta, hèn mọn cầu xin sự ở lại của ta: "Giang sơn này hiện tại sạch bóng kẻ thù rồi, không còn tra nam, không còn trà xanh làm bẩn mắt nàng nữa. Toàn bộ bờ cõi, đất đai đều là địa bàn kinh doanh của nàng."

Ta thu cuộn bản đồ nghĩa trang về phía mình, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười điên cuồng, sâu hoắm: "Bệ hạ không sợ ta quản nghĩa trang còn chăm hơn quản hậu cung? Ngài không sợ ta biến cả cái thiên hạ này thành chi nhánh của Đại Lộ Âm Ty sao?"

Cố Diệc Thần nắm lấy bàn tay mảnh khảnh dính mùi trầm hương của ta, ép sát vào khuôn mặt góc cạnh của hắn, giọng điệu vô cùng dung túng: "Hậu cung không cần quản. Chỉ có nàng. Thiên hạ này nàng muốn chôn ai, ta đào đất, nàng muốn biến thành tiệm quan tài, ta làm thợ mộc cho nàng."

Hắn nhìn ta, đôi mắt phượng sáng lấp lánh một cách quỷ mị, khẽ thì thầm một câu bóp nghẹt sảng điểm:

"Hoàng hậu, tiệm thọ táng của nàng có tuyển thêm người trông cửa không?"

Ta ngẩn ra một nhịp, nhìn gã nam nhân tối cao vương triều đang quỳ gối chịu phục dưới chân mình, rồi bật cười thành tiếng thật lòng, tiếng cười giòn giã vang vọng khắp phòng cưới đỏ quạnh: "Ngươi đường đường là Hoàng đế, chỉ muốn trông cửa?"

"Cửa của nàng, ta trông cả đời." Cố Diệc Thần kiên định đáp, ánh mắt cố chấp không một chút lui bước.

Ta nhìn Ngọc tỷ truyền quốc, nhìn bản đồ nghĩa trang, rồi nhìn gã nam nhân đang quỳ trước mặt.

Ký ức kiếp trước một lần nữa ùa về trong tâm trí ta. Kiếp trước, ta c.h.ế.t trong sự cô độc lạnh ngắt dưới đáy vực sâu, thân xác rách nát không một ai nhặt xác, không một ai đưa tang. Khi đó ta chỉ là một quân cờ rách nát bị vương quyền chà đạp.

Kiếp này, người từng nợ ta mạng sống và tình cảm đang quỳ dưới chân ta, dâng hiến cả thiên hạ sạch bóng kẻ thù cho ta làm sính lễ. Ta không còn là quân cờ nằm trên bàn tiệc nữa. Ta chính là người cầm bàn cờ, tự tay đóng nắp quan tài định đoạt sinh t.ử của tất cả những kẻ phản bội.

Ta không nói lời tha thứ hoàn toàn cho những đau đớn kiếp trước, nhưng ta chậm rãi lật lòng bàn tay, để mặc hắn nắm lấy những ngón tay mình, chấp nhận cùng hắn đi tiếp trên con đường quyền lực tối cao đầy sảng khoái này.

Về sau, khắp thiên hạ đều biết Đại Lộ Âm Ty có vị chủ nhân không dễ chọc.

Ban ngày nàng quản người sống, dùng ngân hiệu ngầm khống chế kinh tế vương triều.

Ban đêm nàng lo người c.h.ế.t, dùng quan tài và nghĩa trang định đoạt phong thủy thiên hạ.

Còn vị Hoàng đế trẻ tuổi quyền lực tối cao kia, cả đời chỉ làm một việc duy nhất.

Canh cửa cho nàng.

--------HOÀN--------

Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại. Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá.

Cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này. Và nếu bạn muốn, hãy cùng bước sang một câu chuyện khác.

Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.

HOẰNG (泓)

Thể loại: Cổ đại, Cung đình hầu tước, Nữ cường lý trí, Ngược tâm thanh cao, Thâm tình buông bỏ, Kết mở (OE).

Nhân vật chính: Giang Sở Bạch x Tạ Mộ Triều.

[VĂN ÁN]

*"Nước trong thì soi rõ lòng người, nước sâu thì chôn giấu vương quyền.

Họ yêu nhau sâu sắc, nhưng một người thuộc về ngai vàng cô độc, một người thuộc về đất trời tự do. Buông tay không phải vì bất lực, mà vì chàng thà giữ nàng vẹn nguyên giữa nhân gian, còn hơn nhìn nàng héo mòn trong chiếc l.ồ.ng vàng đẫm m.á.u."*

Người ta nói hoàng cung là một vũng nước sâu vạn trượng gợn sóng ngầm, kẻ lọt vào đó không mưu mô tàn nhẫn thì cũng làm mồi cho cá dưới hồ sâu.

Ngày Giang Sở Bạch mặc hồng y bước qua cửa ngọ môn, trời kinh thành đổ một trận mưa rào, phụ thân nàng quỳ trong bùn đất cầu xin nàng dùng một đời gánh vác gia tộc. Nàng không khóc, dứt khoát quay lưng.

Nàng họ Giang, tên Sở Bạch. Giang là sông dài, Sở Bạch là sắc trắng trong ngần lúc ban sơ. Nàng bước vào cung cấm đục ngầu không phải để tranh sủng, mà để sinh tồn và giữ mình sạch sẽ. Đao đến nàng đỡ, mưu đến nàng bẻ gãy. Nàng mượn chính hoàng quyền của thiên t.ử làm thanh đao quang minh chính đại c.h.ặ.t đứt mọi xiềng xích, tay không dính một hạt bụi, đứng vững giữa bão giông.

Tạ Mộ Triều là vị quân vương ngự trị trên đỉnh cao cô độc ấy. Chàng gánh vác triều đình, tâm tư thâm trầm như vực thẳm. Chàng si mê nàng, bởi giữa một hậu cung đầy rẫy mặt nạ giả tạo, đôi mắt của Giang Sở Bạch luôn trong vắt như hồ nước mùa thu, là nơi duy nhất xoa dịu được trái tim đầy thương tích của chàng.

Chàng yêu nàng, dùng cả vương miện và trân bảo để giữ nàng lại bên mình. Nhưng tình yêu của đế vương quá nặng nề, hoàng thành của chàng quá nghẹt thở, nó bắt một làn nước trong phải học cách nhuốm m.á.u để sinh tồn. Nhìn người con gái mình nâng niu ngày càng hao gầy, đôi mắt mệt mỏi nhuốm màu mưu kế, Tạ Mộ Triều chợt tỉnh ngộ.

Chàng là vua, chàng có thể dùng gông xiềng hoàng quyền trói buộc thân xác nàng, nhưng lại đang tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t linh hồn nàng.

Nửa đời làm bực minh quân quyền biến, Tạ Mộ Triều đưa ra quyết định tàn nhẫn nhất cuộc đời mình: Hạ chỉ phế hậu, trục xuất nàng khỏi kinh thành.

"Hoàng thành đục ngầu, trẫm ở lại dọn bùn. Trả nàng về với trời cao nước biếc. Đừng quay đầu nhìn trẫm."

Năm năm sau, Giang Nam vào mùa sen nở, khói trà bay bảng lảng bên cầu đá...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.