Giang Sơn Làm Sính Lễ, Quan Tài Tiễn Tra Nam - Chương 8

Cập nhật lúc: 18/06/2026 12:35

CHƯƠNG 8: KỊCH BẢN TRÙ ẺO CÔNG KHAI TẠI TIỆC MỪNG THỌ

Hứa Diệu Diệu vừa khóc, ta đã biết hôm nay nàng ta muốn diễn tang lễ.

Thiếp mời mạ vàng của hoàng cung gửi tới phủ Hầu gia vào một buổi sáng sớm đầy sương mờ.

Tiệc mừng thọ năm mươi tuổi của Hoàng hậu nương nương.

Đây là lần đầu tiên ta xuất hiện trước toàn bộ giới quyền quý kinh thành với tư cách là đích nữ thật sự của Thịnh An Hầu phủ. Người ta tò mò, người ta chê cười, người ta chờ xem một đứa con gái nuôi lớn trong tiệm quan tài sẽ bôi tro trát trấu vào mặt cha mẹ ruột thế nào.

Tại viện Tiểu Âm Ty, vòng hoa trắng vẫn treo đầy hành lang, mùi chu sa nồng hắc quyện trong không khí.

Hứa Diệu Diệu bưng một chiếc khay gỗ chạm khắc tinh xảo bước vào, nụ cười trên môi ả nhu thuận, ngọt ngào đến mức có thể vắt ra nước: "Tỷ tỷ, đây là lần đầu vào cung, muội chỉ sợ tỷ không quen quy củ. Bộ y phục này là do tự tay muội lựa chọn chất liệu, bảo thợ may giỏi nhất làm gấp cho tỷ, mong tỷ không chê bai."

Hầu phu nhân đứng ngay phía sau, sầm mặt nhìn ba chiếc quan tài mẫu loại nhỏ đặt trên kệ ở gian chính của ta, ghê tởm lùi lại một bước, giọng đầy vẻ ép buộc: "Ngươi mau nhận lấy đi! Diệu Diệu đã tốn bao công sức vì ngươi. Hôm nay ngươi phải mặc bộ này, đây là thể diện của Hầu phủ, đừng mang cái vẻ quê mùa dơ bẩn của ngươi vào cung làm nhục tổ tiên!"

Ta thản nhiên tiến lên, ngón tay thanh mảnh lướt qua lớp vải lụa mềm mại màu hồng phấn nhạt.

Bề ngoài, nó là một bộ y phục lộng lẫy, màu sắc nhã nhặn, hoàn toàn phù hợp với quy củ cung đình. Nhưng ngay khi ngón tay ta chạm vào thớ vải, một mùi hương cực kỳ mỏng manh, ngai ngái xộc thẳng vào mũi.

Mùi của cỏ Thiên Tang và bột hắc thạch.

Loại t.h.u.ố.c nhuộm ngầm này chỉ có những kẻ chuyên làm ăn bất chính mới dùng. Bộ y phục này nhìn thì có màu hồng phấn, nhưng một khi gặp hơi nóng cao hoặc dính nước rượu ấm, lớp màu nhuộm bên ngoài sẽ lập tức tan rã, lộ ra lớp vải trắng bệch bên trong như áo tang.

Hứa Diệu Diệu muốn ta mặc đồ tang trắng xóa ngay trong tiệc chúc thọ của Hoàng hậu.

Tội đại bất kính, nhẹ thì c.h.ặ.t đ.ầ.u, nặng thì tru di tam tộc. Ả muốn mượn tay Hoàng thượng để chôn sống ta.

"Y phục đẹp lắm." Ta ngước mắt nhìn Hứa Diệu Diệu, khóe môi chậm rãi cong lên một nụ cười rạng rỡ, tràn đầy sự tán thưởng: "Muội muội có lòng rồi. Bộ đồ này quả thực rất hợp với bầu không khí hôm nay."

Hứa Diệu Diệu thấy ta nhận đồ mà không hề nghi ngờ, trong mắt ả lóe lên một tia đắc ý tột tột cùng, vờ vịt lau mồ hôi trên trán: "Tỷ tỷ thích là tốt rồi, muội muội yên tâm rồi."

Ta quay sang nói với Hầu phu nhân, giọng điệu lười biếng: "Hôm nay ngươi đừng gây chuyện."

Bà ta hừ lạnh một tiếng, quay lưng đi.

Ta vuốt ve bộ y phục đổi màu kia, cười lạnh trong lòng. Ả thích chơi trò áo tang bẫy người? Được, ta sẽ cho ả biết thế nào là một tang lễ trọn gói.

Sau khi hai mẹ con bọn họ rời đi, ta vẫy tay ra hiệu cho Phúc bá bước vào: "Phúc bá, bảo thợ làm hình nhân ở Đại Lộ Âm Ty thức thâu đêm nay, làm cho ta một cặp hình nhân bằng giấy trúc thật lớn. Vẽ mặt... giống Hứa Diệu Diệu tám phần."

Phúc bá rùng mình, nhưng lập tức hiểu ý, cười hắc hắc: "Lão nô hiểu rồi, bảo đảm khuôn mặt giấy kia sẽ vô cùng sinh động."

Chiều hôm đó, cung điện ngập tràn ánh đèn hoa đăng lộng lẫy, tiếng nhạc cung đình vang lên rộn rã.

Cung yến mừng thọ của Hoàng hậu xa hoa vô cùng, các triều thần vương công ngồi kín hai bên, ly vàng chén ngọc lung linh.

Khi ta bước theo sau Hứa Viễn và Hầu phu nhân vào tiệc, hàng trăm ánh mắt của các quý nữ kinh thành lập tức đổ dồn về phía ta. Tiếng xì xào, chỉ trỏ vang lên không ngớt.

"Kia chính là đứa con gái thật của Hầu phủ sao? Nghe nói trên người toàn mùi t.ử khí của tiệm thọ táng."

"Trông ăn mặc thì cũng bình thường, nhưng xuất thân thấp hèn kia làm sao giấu được."

Hứa Diệu Diệu đi bên cạnh ta, mặc một bộ váy lụa màu xanh ngọc bích nổi bật, phong thái đoan trang, nhận được vô số lời khen ngợi. Ả nghe những lời chê bai dành cho ta, trong lòng sướng phát điên, nhưng ngoài mặt lại cố tình đi chậm lại, ghé tai ta thì thầm: "Tỷ tỷ đừng để tâm lời bọn họ nói, cứ đi sát muội là được."

Ta thản nhiên liếc nhìn ả, giọng nói đều đều: "Muội yên tâm. Quy củ người sống ta không quen, quy củ người c.h.ế.t ta rất quen."

Hứa Diệu Diệu nghẹn lời, sắc mặt cứng đờ, không ngờ ta đến cung yến rồi vẫn mở miệng ra là nói chuyện người c.h.ế.t.

Tiệc rượu bắt đầu, Hoàng hậu nương nương ngồi trên cao mỉm cười đón nhận quà chúc thọ của các phủ. Nhị vương gia ngồi ở cung điện phía đối diện, thỉnh thoảng liếc mắt đưa tình với Hứa Diệu Diệu, ánh mắt lướt qua ta đầy vẻ khinh miệt.

Đúng lúc này, Hứa Diệu Diệu bưng một chén rượu ấm, giả vờ loạng choạng bước đến chúc rượu ta.

"Tỷ tỷ, muội muội kính tỷ một ly..."

Ả cố tình trượt chân, cơ thể nghiêng sang một bên.

"Xoảng!"

Chén rượu ấm đổ òa ra, toàn bộ nước rượu ấm nóng dội thẳng vào chính giữa tà váy hồng phấn của ta.

"Ôi! Tỷ tỷ, muội xin lỗi, muội không cố ý!" Hứa Diệu Diệu hốt hoảng kêu lên, vội vã lấy khăn lụa ra lau, nhưng hành động của ả thực chất là đang dùng sức chà xát để nước rượu thấm sâu vào thớ vải.

Hiệu ứng của cỏ Thiên Tang lập tức phát tác.

Dưới hơi nóng của rượu, lớp màu hồng phấn nhạt trên bộ váy của ta bắt đầu hòa tan với tốc độ ch.óng mặt, loang lổ chảy xuống đất. Lớp vải bên trong lộ ra, trắng bệch, lạnh lẽo, mang một màu trắng tang tóc không một chút tạp chất.

Chỉ trong vài hơi thở, bộ y phục dạ tiệc lộng lẫy của ta đã biến thành một bộ đồ tang trắng xóa từ đầu đến chân.

"Trời ơi! Các người nhìn váy của nàng ta kìa!"

"Màu trắng! Đó là áo tang!"

Toàn bộ quý nữ và vương công xung quanh lập tức xôn xao, tiếng xầm xì kinh hãi vang lên khắp cung điện. Hầu phu nhân và Hứa Viễn nhìn thấy cảnh đó, mặt mũi lập tức xám ngoét như tro tàn, sợ hãi lùi xa ta ba thước như sợ bị liên lụy.

Hứa Diệu Diệu chỉ tay vào bộ váy trắng của ta, hai tay run rẩy, giả vờ kinh hoàng tột độ, gào lên cho cả cung điện cùng nghe thấy: "Tỷ tỷ... sao y phục của tỷ lại biến thành màu trắng rồi?! Hôm nay là tiệc mừng thọ của Hoàng hậu nương nương, sao tỷ lại mặc màu tang tóc vào đây?! Tỷ muốn nguyền rủa Hoàng hậu sao?!"

Cú áp đạo hiếu và tội bất kính này của ả vô cùng tàn độc. Toàn trường im lặng như tờ, tất cả mọi người đều nhìn ta như nhìn một cái x.á.c c.h.ế.t sắp bị lôi ra c.h.é.m đầu.

Ta đứng giữa cung điện lộng lẫy, cúi đầu nhìn tà váy trắng bệch của mình.

Ta không hề hoảng loạn, không khóc lóc, cũng chẳng thèm giải thích lấy một câu. Ta thản nhiên phủi nhẹ nếp váy, ngước mắt nhìn khuôn mặt đang đắc ý của Hứa Diệu Diệu, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười điên cuồng, sâu hoắm.

"Có lẽ nó biết hôm nay có người cần khóc tang." Ta thản nhiên phun ra một câu, giọng nói tĩnh lặng đến đáng sợ.

Ánh mắt Hoàng hậu trên cao lập tức sa sầm xuống, bầu không khí đè nén vương quyền bao trùm toàn bộ không gian.

Hứa Diệu Diệu quỳ sụp xuống đất, dập đầu lia lịa: "Hoàng hậu nương nương bớt giận! Tỷ tỷ con lớn lên ở tiệm quan tài, không hiểu quy củ, xin người phạt một mình tỷ ấy, đừng liên lụy đến Hầu phủ!"

Ả tưởng rằng ta đã hết đường chối cãi, tưởng rằng ta sẽ phải quỳ xuống khóc lóc cầu xin.

Nhưng ta thì không.

Bên ngoài cung điện, người của Đại Lộ Âm Ty do Phúc bá dẫn đầu, đã khênh cặp hình nhân giấy trúc vẽ mặt giống Hứa Diệu Diệu chờ sẵn ở cửa hông cung đình theo đúng kế hoạch từ trước.

Ta đứng thẳng lưng, đối diện với ánh mắt uy nghiêm của Hoàng hậu, chậm rãi mỉm cười đầy ngạo nghễ:

"Vừa hay, thần nữ cũng chuẩn bị lễ vật mừng thọ."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Giang Sơn Làm Sính Lễ, Quan Tài Tiễn Tra Nam - Chương 9: Chương 8 | MonkeyD