Giang Sơn Làm Sính Lễ, Quan Tài Tiễn Tra Nam - Chương 7

Cập nhật lúc: 18/06/2026 12:35

CHƯƠNG 7: NGƯỜI ĐÀN ÔNG CHẬM RÃI BÒ RA TỪ QUAN TÀI

Máu của mười gã sát thủ thấm vào lòng đất bãi tha ma, bốc lên một mùi tanh nồng nặc quyện trong sương đêm.

Trận tàn sát kết thúc nhanh như một chớp mắt.

Mấy mươi gã ám vệ mặc hắc y quỷ mị quỳ rạp dưới chân Cố Diệc Thần, cúi đầu nhận lệnh, không khí im ắng đến mức chỉ nghe thấy tiếng gió rít qua những kẽ đá hoang.

Ta đứng cạnh tấm bia mộ vô danh, lạnh lùng chứng kiến toàn bộ màn kịch này.

Ta nhận ra, Cố Diệc Thần không hề yếu thế như vẻ ngoài thoi thóp của hắn. Ngay cả khi ta không có mặt, đám ám vệ này cũng sẽ xuất hiện đúng lúc để dọn sạch toán sát thủ kia. Hắn hoàn toàn có năng lực tự cứu mình, chứ chẳng cần đến một cái ván quan tài hay lòng thương hại của bất kỳ ai.

Kiếp trước ta ngốc nghếch, tưởng hắn là con chiên lạc lối cần ta bảo vệ, dốc hết cả Đại Lộ Âm Ty để làm đao kiếm cho hắn. Hóa ra, từ đầu đến cuối, hắn luôn là một con cáo già thâm hiểm đứng sau màn nhung.

"Phúc bá, hộ vệ, khênh quan tài mẫu về thôi." Ta thản nhiên quay đi, chỉnh lại vạt áo thô vải, giọng nói không một chút độ ấm: "Đất ở đây nhuốm quá nhiều m.á.u bẩn, không bán được giá tốt nữa rồi. Đổi nơi khác."

Ta không muốn dây dưa với hắn thêm một giây nào nữa. Nam nhân này chính là khắc tinh của ta ở kiếp trước, kiếp này ta chỉ muốn hắn cút càng xa cuộc đời ta càng tốt.

"Âm Âm... khụ..."

Phía sau ta vang lên một tiếng ho khan kịch liệt.

Ta không ngoái đầu lại, bước chân vẫn vững vàng tiến về phía trước.

Thế nhưng, những tiếng động tiếp theo lại vượt ra khỏi mọi sự tính toán của ta.

Tiếng bước chân loạng choạng, nặng nề của Cố Diệc Thần hướng về phía chiếc quan tài gỗ tùng trống rỗng mà đám hộ vệ của ta vừa hạ xuống đất khi nãy.

Phúc bá và bốn gã hộ vệ của Đại Lộ Âm Ty đồng loạt ngoái lại nhìn, rồi cả đám cứng đờ người, há hốc mồm kinh hãi như vừa nhìn thấy x.á.c c.h.ế.t vùng dậy.

Ta khựng bước, nhíu mày quay đầu lại.

Dưới ánh trăng rằm quạnh quẽ, Cố Diệc Thần — vị Thái t.ử cao quý của cả một vương triều, người nắm giữ sinh sát trong tay — đang dùng đôi bàn tay đầy m.á.u tươi bám vào thành quan tài gỗ tùng. Hắn chậm rãi, loạng choạng trèo vào bên trong chiếc quan tài trống rỗng dành cho người c.h.ế.t.

Hắn nằm thẳng lưng xuống lòng quan tài, hai tay đan chéo trước n.g.ự.c, vạt áo bào rách nát thấm đẫm m.á.u tươi nhuộm đỏ cả thớ gỗ tùng mới gọt giũa.

Hắn ho ra một ngụm m.á.u nữa, nhuộm đỏ cả khóe môi tái nhợt, nhưng đôi mắt phượng dài hẹp kia lại nhìn thẳng vào ta, ánh mắt dịu dàng đến đáng sợ, chứa đựng một sự điên cuồng và cố chấp đến biến thái.

Ta đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, nhìn gã nam nhân nằm trong quan tài gỗ tùng, lông mày nhíu c.h.ặ.t: "Điện hạ trèo vào quan tài của ta làm gì?"

"Thử trước chỗ nằm." Cố Diệc Thần khàn giọng đáp, giọng nói mỏng manh như tơ nhưng lại lạnh ngắt.

"Muốn c.h.ế.t thì c.h.ế.t xa tiệm ta một chút, đừng làm bẩn hàng." Ta khoanh tay cười lạnh, lời nói độc địa vô cùng.

Cố Diệc Thần nhìn ta, hàng mi dài khẽ run rẩy. Khóe môi hắn cong lên một độ cong hèn mọn, thanh âm nghẹn ngào từ sâu trong vòm họng thốt ra vang vọng từ lòng quan tài gỗ:

"Âm Âm, kiếp này ta nằm sẵn ở đây, nàng có bằng lòng chôn cùng ta không?"

Ta nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ hoe, đầy tơ m.á.u của hắn, bàn tay giấu sau tay áo siết c.h.ặ.t lại thành nắm đ.ấ.m.

"Đồ điên." Ta phun ra hai chữ lạnh buốt.

"Ừ. Nhưng là đồ điên của nàng." Cố Diệc Thần khẽ cười, nụ cười của hắn rạng rỡ nhưng thê lương vô cùng dưới ánh trăng hoang dại: "Âm Âm, ta cũng trở về rồi. Ta trở về từ vách núi Thần Sầu, từ ngày tuyết rơi dày nhất kinh thành, ngày mà ta trơ mắt nhìn nàng rơi xuống vực sâu..."

Tim ta đập hụt một nhịp.

Hắn thực sự cũng trọng sinh!

"Kiếp trước ta nợ nàng một mạng, nợ nàng một lòng thành, nợ nàng cả một đời trong sạch." Cố Diệc Thần nằm trong quan tài, giọng nói chứa chan sự hối hận vỡ vụn, hắn không hề biện minh cho những lỗi lầm cũ: "Ngày nàng c.h.ế.t, ta mới biết giang sơn này nếu không có nàng thì chỉ là một ngôi mộ lớn. Ta đã g.i.ế.c sạch phủ Hầu gia, tước xương thịt của Hứa Diệu Diệu để tế nàng, rồi tự sát dưới đáy vực sâu."

Hắn nhìn ta, hốc mắt đỏ hồng, hèn mọn cầu xin một ánh nhìn: "Kiếp này, mạng của ta là của nàng. Nàng muốn chôn, ta nằm sẵn. Nàng muốn dùng, ta làm đao kiếm. Nàng không muốn nhìn thấy ta, ta sẽ đứng cách nàng mười dặm, âm thầm dọn sạch rác rưởi cho nàng."

Ta nhìn gã nam nhân đang nằm co ro trong chiếc quan tài gỗ tùng hẹp hòi kia, l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng dấy lên một sự nực cười tột đỉnh.

Kiếp trước, vào những ngày tháng ta bị giam cầm trong hậu viện, ta đã từng chờ đợi biết bao nhiêu. Ta chờ hắn quay đầu nhìn ta lấy một cái, chờ hắn đứng ra nói một câu công đạo cho ta trước sự sỉ nhục của Hầu phủ. Nhưng hắn không quay đầu, hắn thản nhiên bước đi, bỏ mặc ta c.h.ế.t t.h.ả.m.

Bây giờ, hắn sống lại, tự nằm vào quan tài, hèn mọn cầu xin ta tha thứ.

Ta không cảm động. Ta chỉ thấy nực cười.

Nước mắt và sự hối hận của nam nhân sau khi người ta đã c.h.ế.t, rẻ tiền giống như tiền giấy đốt cho vong hồn quá vãng, chỉ để tự an ủi cái lương tâm thối nát của chính họ mà thôi. Người c.h.ế.t rồi, cần những thứ này làm gì?

"Thái t.ử điện hạ, ngài nghe cho kỹ đây." Ta bước đến bên cạnh thành quan tài, cúi đầu nhìn hắn, ánh mắt tỉnh táo đến tàn nhẫn: "Người c.h.ế.t không cần kể chuyện cũ. Kiếp trước đã qua, kiếp này ta là chủ của Đại Lộ Âm Ty, chỉ bàn chuyện làm ăn, không bàn chuyện tình cảm. Ngài muốn diễn kịch tình thâm, tìm sai người rồi."

Cố Diệc Thần nhìn ta, trong mắt hiện lên một nỗi đau đớn thấu xương, nhưng hắn vẫn cố chấp mỉm cười, giọng nói bệnh hoạn: "Không sao... nàng không cần tha thứ, cứ việc lợi dụng ta, hận ta cũng được. Miễn là nàng đừng quay lưng đi."

Hắn khẽ chống tay vào thành gỗ, ho nhẹ một tiếng rồi nhắc nhở: "Âm Âm, cẩn thận Hứa Diệu Diệu. Trong tiệc mừng thọ Hoàng hậu sắp tới ở cung yến, phủ Hầu gia và Nhị vương gia muốn dùng bộ y phục của nàng để bày trò, khiến nàng chịu tội bất kính, đẩy nàng vào chỗ c.h.ế.t."

Hắn nhìn ta, ánh mắt đầy sự dung túng: "Hầu phủ lại sắp diễn trò rồi. Nàng muốn dựng linh đường cho bọn họ chưa?"

Ta nheo mắt lại. Tiệc mừng thọ Hoàng hậu sao? Hứa Diệu Diệu quả nhiên là loại đỉa đói không biết điều, vừa bị ta dằn mặt bằng tiền giấy hôm qua, hôm nay đã vội vã tính kế tiếp theo.

"Cảm ơn điện hạ đã nhắc nhở." Ta cười khẩy, xoay người dứt khoát bước đi: "Trò vui của Hầu phủ, ta nhất định sẽ chuẩn bị quan tài thật chu đáo."

"Phúc bá, chúng ta đi!"

Ta dẫn theo người của Đại Lộ Âm Ty dứt khoát rời khỏi bãi tha ma hoang vu, bóng dáng thô vải xanh thẫm nhanh ch.óng chìm vào trong màn sương mù dày đặc.

Phía sau ta, giữa bãi bạt hoang tàn đầy bia mộ xiêu vẹo, Cố Diệc Thần vẫn nằm yên trong chiếc quan tài gỗ tùng trống rỗng kia.

Hắn đan chéo hai tay trước n.g.ự.c, mắt nhìn theo hướng ta đi khuất, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười điên cuồng, lạnh lẽo, thì thầm vào khoảng không vô định:

"Lần này, ai dám hại nàng, ta chôn kẻ đó trước."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Giang Sơn Làm Sính Lễ, Quan Tài Tiễn Tra Nam - Chương 8: Chương 7 | MonkeyD