Giáo Sư Của Tôi Là Một Bênh Kiều - 3
Cập nhật lúc: 19/06/2026 17:05
Gương mặt tái nhợt đến gần như trong suốt.
"Tôi còn sống."
"Đã là một loại tội lỗi."
Anh biết.
Tôi đã nghe được sự thật từ bà ngoại.
"Tại sao lại là tội lỗi?"
Tôi nhìn anh.
"Thầy đã làm gì sai sao?"
Câu hỏi ấy giống hệt câu tôi từng hỏi mẹ.
Thẩm Khác im lặng.
Rồi khẽ đáp:
"Nhưng tôi mãi mãi là con trai của một kẻ cưỡng h.i.ế.p."
Ánh nắng ngoài cửa sổ rơi xuống người anh.
Khí chất dịu dàng đến mức khiến người ta đau lòng.
Máu thấm trên chiếc sơ mi trắng như những đóa mai đỏ nở giữa tuyết.
"Thầy không nên gánh hết những chuyện đó lên người mình."
Tôi nhẹ giọng nói.
Lúc này tôi mới phát hiện.
Dưới lớp áo sơ mi mỏng, bờ vai anh gầy đến đáng thương.
Xương bướm nhô lên rõ rệt.
Đuôi mắt còn có một nốt ruồi nhỏ.
Khiến vẻ lạnh lùng thường ngày dịu đi rất nhiều.
Tôi hỏi:
"Thầy có đi bệnh viện chưa?"
Bàn tay đang chống bên bồn rửa của anh siết c.h.ặ.t.
Gân xanh nổi lên rõ rệt.
Chắc hẳn đang rất đau.
"Quen rồi."
Anh nói.
"Đây là chuộc tội."
Tôi lập tức phản bác:
"Không phải."
"Thầy phải đi bệnh viện."
10
Tình trạng dạ dày của Thẩm Khác nghiêm trọng hơn tôi tưởng.
Sau khi khám xong, bác sĩ đề nghị nhập viện ngay.
Tôi giúp anh làm thủ tục.
Lúc điền thông tin thẻ ngân hàng.
Ánh mắt tôi vô tình dừng lại ở bốn số cuối.
0837.
Tôi c.h.ế.t lặng.
Ngân hàng Xây dựng Trung Quốc.
Chi nhánh huyện Trường Đinh.
Những ký ức bị lãng quên lập tức ùa về.
Năm tôi mười hai tuổi.
Bố qua đời.
Mẹ khởi nghiệp thất bại.
Gia đình nghèo đến mức tôi suýt phải nghỉ học.
Một hôm, giáo viên gọi tôi ra ngoài.
"Có một người hảo tâm muốn tài trợ cho em học tiếp."
Tôi được cho số liên lạc của người ấy.
Từ đó về sau.
Mỗi tháng, tiền học phí đều được chuyển đến đúng hạn.
Chỉ nhiều chứ không ít.
Tôi chưa từng gặp người đó.
Chỉ biết bốn số cuối tài khoản là 0837.
Biết người ấy họ Thẩm.
Và tài khoản được mở tại huyện Trường Đinh.
Tất cả thông tin đều trùng khớp với Thẩm Khác.
Trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp đến thế?
Tay tôi run lên.
Tôi mở khung chat với người đã tài trợ mình suốt nhiều năm.
Sau đó gửi đi một tin nhắn.
"Là anh sao?"
Tôi gửi cho người kia một tin nhắn:
"Anh Thẩm, em nhìn thấy anh ở bệnh viện rồi."
Gửi xong, tôi ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Khác.
Cách đó không xa, bóng người mặc đồ trắng đang ngồi trên ghế nghỉ.
Có lẽ vì cơn đau dạ dày quá dữ dội, anh phải dùng tay ôm c.h.ặ.t bụng. Các khớp ngón tay trắng bệch vì dùng sức quá mức. Mồ hôi lạnh rịn ra trên gương mặt vốn đã tái nhợt.
Một giây sau.
Điện thoại của anh sáng lên.
Tim tôi chợt thắt lại.
Quả nhiên.
Thẩm Khác nhìn thấy tin nhắn đó.
Anh ngẩn người vài giây rồi lập tức đứng dậy, đưa mắt nhìn quanh.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau giữa hành lang bệnh viện.
Tôi bước nhanh tới.
"Anh Thẩm."
Tôi nhìn thẳng vào anh.
"Không phải anh từng nói với em rằng anh giàu có, tiền nhiều đến mức chẳng biết tiêu vào đâu nên mới gửi tiền cho em mỗi tháng sao?"
Năm tôi mười hai tuổi.
Anh mới mười bảy tuổi.
Mồ côi cả cha lẫn mẹ.
Lấy đâu ra nhiều tiền như thế để giúp đỡ tôi suốt bao năm?
Cổ họng tôi nghẹn lại.
"Thẩm Khác."
"Việc giúp đỡ em... cũng là một phần trong cái gọi là chuộc tội của anh sao?"
Anh không trả lời.
Chỉ nhìn tôi thật lâu.
Rồi miễn cưỡng kéo khóe môi lên thành một nụ cười chua chát.
"Xin lỗi."
"Anh không muốn em cảm thấy áp lực."
Hàng mi dài khẽ run lên.
Ngay giây tiếp theo.
Cơ thể anh đột nhiên mất sức.
Tôi vội đỡ lấy.
Để mặc anh ngất đi trong vòng tay mình.
11
Kể từ ngày đó.
Tôi không còn cách nào đối xử với Thẩm Khác như trước nữa.
Những năm tháng tăm tối nhất của tuổi thiếu niên.
Tôi từng kể với người tài trợ vô số chuyện.
Bị bạn bè bắt nạt.
Bị người khác chế giễu.
Cảm giác tự ti vì nghèo khó.
Những nỗi buồn không thể nói với ai.
Chỉ cần tôi kể cho anh nghe.
Anh luôn giống như một vị cứu tinh.
Lặng lẽ kéo tôi ra khỏi vũng bùn.
Những kẻ từng bắt nạt tôi biến mất.
Những cuốn sách tham khảo tôi không đủ tiền mua cũng xuất hiện trên bàn học.
Đến sinh nhật.
Tôi còn nhận được những món quà mình yêu thích.
Trước đây tôi luôn ngây thơ nghĩ rằng.
Người giúp đỡ mình hẳn là một nhà từ thiện giàu có nào đó.
Tôi chỉ là một giọt nước vô cùng nhỏ bé trong biển thiện ý mênh m.ô.n.g của người ấy.
Nhưng bây giờ.
Tôi mới biết.
Người đó thực ra còn mắc kẹt trong vũng lầy sâu hơn tôi rất nhiều.
Chỉ vì một "tội lỗi" vốn chẳng thuộc về mình.
Anh lại tự gánh lấy sức nặng của cuộc đời người khác.
Tôi thấy khó chịu.
Thấy đau lòng.
Và cũng thấy có lỗi với anh.
Có người từng nói.
Khi bắt đầu yêu một ai đó, bạn sẽ cảm thấy người ấy thật đáng thương.
Tôi không biết câu nói đó có đúng không.
Nhưng tôi thật sự cảm thấy Thẩm Khác rất đáng thương.
Anh phải gánh trên vai những tội lỗi vốn chẳng liên quan đến mình.
Sức khỏe lại tệ đến mức đó.
Sau này vì cần đi thực tập nên tôi thuê nhà ở ngoài trường.
Tôi cố tình thuê gần chỗ Thẩm Khác.
Dù sao cơ thể anh cũng quá yếu.
Đúng chuẩn một mỹ nhân bệnh tật bước ra từ tiểu thuyết.
Nửa năm thực tập.
Tôi chứng kiến anh đau dạ dày, đau đầu, đau tim không biết bao nhiêu lần.
Đáng tiếc là tôi chẳng giúp được gì.
Tôi từng nấu canh cho anh.
Kết quả khiến anh bị ngộ độc thực phẩm rồi phải vào viện.
Tôi từng chủ động dọn dẹp nhà cửa.
Cuối cùng làm gãy vòi nước, khiến tầng dưới bị ngập.
Mỗi lần như thế.
Thẩm Khác đều bất lực nhìn tôi.
Gương mặt đẹp đến mức vô lý ấy lúc nào cũng mang vẻ nhẫn nhịn.
Thậm chí còn hơi khách sáo.
"Anh có người giúp việc cố định."
"Cũng đặt sẵn đồ ăn dinh dưỡng rồi."
Anh nhìn tôi.
Tôi cũng nhìn anh.
Cuối cùng gật đầu.
"Được."
"Vậy em chỉ sang ở cùng anh thôi."
Thẩm Khác: "..."
Tôi phát hiện anh cực kỳ sợ bóng tối.
Mức độ nghiêm trọng đến nỗi tôi chưa từng gặp ai như vậy.
Có lần tôi không nhịn được nói:
"Thầy Thẩm."
"Em cảm thấy con người ở trường của thầy không phải con người thật."
Con người thật của anh.
Là người ngồi dưới ánh đèn vàng nhạt trong phòng khách.
Đẹp đến mức không chân thực.
Làn da trắng như ngọc.
Môi đỏ như cánh hoa.
Hoàn toàn khác với vị giáo sư lạnh lùng trên bục giảng.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại tôi lại rung lên.
Là tin nhắn từ "tôi tương lai".
【Đừng đọc luận văn!】
【Đừng uống nước suối!】
Tôi còn chưa hiểu ý nghĩa của hai câu đó.
