Giày Thủy Tinh Và Đôi Chân Trần - Chương 49: Ngày Lôi Mạn Sụp Đổ, Lịch Sử Sang Trang

Cập nhật lúc: 24/01/2026 20:51

Khi đó đã là tháng chín, một buổi sáng thứ hai, Đinh Chi Đồng gặp Quản Văn Uyển trong thang máy.

"Cậu nghe nói chưa?" Quản Văn Uyển thấy cô liền hỏi.

"Sao vậy?" Đinh Chi Đồng thật đoán không ra rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, có thể khiến vị này kinh ngạc đến mức nói ra tiếng Trung.

"Cậu còn chưa biết a?" Quản Văn Uyển vừa nói vừa cầm Blackberry gõ chữ bằng hai tay, trả lời xong tin nhắn kia, rốt cuộc công bố đáp án, "L Bank đóng cửa rồi."

"... Đóng cửa?" Đinh Chi Đồng hoãn một chút mới phản ứng lại, nhìn bộ dáng đối phương hoàn toàn không giống như đang nói đùa.

Các loại tin tức về L Bank (Lehman Brothers) đã truyền đi một thời gian, sau cuộc khủng hoảng hồi tháng 3, tình hình dường như chuyển biến tốt đẹp một chút, nhưng báo cáo tài chính quý 2 đưa ra, vẫn là tổn thất nợ xấu khổng lồ. Lại gặp phải vụ ngân hàng IndyMac bị rút tiền phá sản, hai ông lớn thế chấp (Fannie Mae và Freddie Mac) cũng sắp không chịu nổi, trong lúc nhất thời tất cả các tổ chức dính dáng đến cho vay thế chấp đều cảm thấy bất an. Giá cổ phiếu L Bank từ 60 mấy đô la đầu năm rớt xuống mười mấy đồng, CEO vì muốn giải trình với cổ đông, các loại truy cứu trách nhiệm, thay đổi quản lý cấp cao.

Tới tháng bảy, Bộ Tài chính cuối cùng đứng ra nói chuyện, lúc cần thiết sẽ bảo vệ hai ông lớn thế chấp, Ủy ban Chứng khoán cũng cấm bán khống trần trụi (naked short selling) cổ phiếu tài chính, để lại cho bọn họ chút thời gian tìm kiếm thâu tóm hoặc huy động vốn khẩn cấp.

Cả mùa hè, mỗi khi truyền ra tin tức đàm phán với ngân hàng thương mại đầu tư hải ngoại, giá cổ phiếu L Bank liền sẽ bật tăng, chỉ là sự kiêu ngạo của ngân hàng BB (Bulge Bracket) vẫn còn đó, giá bán mình vẫn luôn không thể thống nhất.

Kéo dài đến tháng chín, chính phủ tuyên bố tiếp quản hai ông lớn thế chấp, dùng tiền thuế của dân trực tiếp rót vốn 200 tỷ. Hai ông lớn sống, nhưng cổ phần của nhà đầu tư bị pha loãng lượng lớn, chia cổ tức cũng đừng nghĩ, giá cổ phiếu trực tiếp rớt 90%, một năm trước 80 đô la một cổ phiếu, hiện tại một đồng tiền.

Mà cùng lúc đó, L Bank cũng truyền ra tin tức đàm phán đầu tư thất bại lần nữa, giá cổ phiếu chỉ còn lại chưa đến 4 đô la, kế tiếp Bear Stearns, trở thành ngân hàng BB lâu đời thứ hai lên danh sách đen của bộ phận kiểm soát rủi ro các tổ chức tài chính khác.

Nhưng dù sao cũng là ngân hàng đầu tư xếp hạng top 5 trên phố Wall, mọi người nghĩ đến việc Bộ Tài chính rót vốn, nghĩ đến việc sáp nhập với ngân hàng thương mại, thậm chí nghĩ đến việc bị thâu tóm, nhưng chính là không nghĩ tới nó sẽ trực tiếp đóng cửa. Tin tức truyền ra, sự khiếp sợ của mọi người có thể tưởng tượng. Mà đối với Đinh Chi Đồng, còn không chỉ như vậy, bởi vì Phùng Thịnh.

"Đúng vậy, đóng cửa," Quản Văn Uyển xác nhận, "Giá cổ phiếu đều về không."

"Chuyện khi nào a?" Đinh Chi Đồng lại hỏi.

"Nghe nói là nửa đêm hôm qua ký đơn xin phá sản, chỉ vì đuổi kịp trước khi mở phiên giao dịch thứ hai, rất nhiều người L Bank hôm nay đi làm mới nghe được tin tức, chỉ có bảo vệ ở đó, bảo bọn họ thu dọn đồ đạc của mình rồi đi..." Quản Văn Uyển nhún vai, làm ra một biểu cảm tiếc nuối.

Vừa nói chuyện, thang máy đã tới tầng lầu của IBD. Đinh Chi Đồng từ bên trong đi ra, chưa vào khu làm việc, trực tiếp đẩy cửa thoát hiểm ra hành lang gọi điện thoại. Cô gọi số của Phùng Thịnh, nhưng liên tiếp gọi hai lần, bên kia vẫn luôn là âm báo bận.

Cô biết tình huống của Phùng Thịnh cũng giống cô, đơn xin H1B nộp cho Cục Di trú vào tháng tư. Năm nay kinh tế tiêu điều, tình hình việc làm chẳng ra gì, số người nộp đơn cũng ít hơn hai năm trước rất nhiều, bọn họ đều rất thuận lợi nhận được hồi âm phê duyệt thông qua, chỉ cần tháng 10 vẫn là trạng thái tại chức bình thường, visa liền có thể chính thức có hiệu lực.

Nhưng hiện tại tình huống của Phùng Thịnh liền có chút vi diệu, H1B đã phê, lúc này có phải hay không còn có thể tìm công việc khác? Nếu không được, lại có thể hay không lui về thân phận sinh viên tốt nghiệp thực tập (OPT) vốn có? Chuyện xui xẻo như vậy, cư nhiên để anh đụng phải.

Đinh Chi Đồng hoàn toàn có thể tưởng tượng Phùng Thịnh lúc này đang làm gì, phỏng chừng không phải đang hỏi HR xem thân phận làm việc của anh có thể giữ lại đến khi nào, thì chính là đang tư vấn luật sư di trú về chuyện visa.

Sau đó, Phùng Thịnh gọi lại cho cô, nhưng lúc đó cô vừa vặn đang họp, không thể nghe máy.

Mãi cho đến sau khi tan làm buổi tối, cô trở lại căn phòng thuê ở Queens, mới lại nhớ tới gọi điện thoại cho anh.

Nhưng khác với suy đoán của cô, Phùng Thịnh nghe có vẻ còn rất nhẹ nhàng, thậm chí có loại cảm giác chứng kiến lịch sử, nói với cô cũng đều là tin tức nội bộ về việc công ty đóng cửa.

Kỳ thật, mọi người sớm biết đại sự không ổn. Tầng quản lý của L Bank ở tầng 31 tòa nhà lớn kia, tin tức từ phía trên truyền xuống, lỗ hổng rối tinh rối mù, tổ thẩm định (Due Diligence) đã tiến vào, chỉ chờ tính ra tổn thất, liền sẽ có "Bạch kỵ sĩ" (White Knight) tiếp quản.

Mà ứng cử viên "Bạch kỵ sĩ" trong dự đoán còn xa không chỉ một người, tất cả mọi người cho rằng kết quả xấu nhất bất quá chính là đổi ông chủ mà thôi, cuối năm có lẽ sẽ giảm biên chế, nhưng cũng không nhất định đến phiên mình. Rốt cuộc đây là năm bầu cử, Bộ Tài chính không có khả năng lại để một ngân hàng đầu tư lớn như vậy sụp đổ, đây chính là sự kiện sẽ thay đổi toàn bộ sinh thái Phố Wall.

Cuối tuần vừa qua, hội đồng quản trị 24 giờ đợi mệnh, phóng viên cũng chờ ở cửa nghe tin tức thâu tóm, thậm chí đều đã chuẩn bị xong cơm đặt cho buổi chiêu đãi, ngay cả champagne đều đưa đến. Nhưng cuối cùng nhận được hồi âm lại là "Bạch kỵ sĩ" không tới, một người cũng chưa tới. Bank of America thâu tóm Merrill Lynch, Barclays là muốn bọn họ, bất đắc dĩ Cục Quản lý Tài chính Anh quốc không đồng ý, sớm nhất cũng phải chờ đến thứ ba mới có thể bỏ phiếu lại. Nhưng L Bank đã không chịu nổi thứ hai.

Tất cả mọi người không ngờ tới kết quả này, ngay cả cao tầng cũng là mãi cho đến lúc này mới chấp nhận hiện thực, trong vòng mấy tiếng đồng hồ ký xong tất cả văn kiện, đuổi kịp trước khi thị trường Châu Á mở cửa tuyên bố phá sản thanh lý.

Tầng lớp quản lý và một số bộ phận hậu cần nhận được tin tức trước, tối chủ nhật cũng đã cầm đồ đạc rời đi. Nhân viên tiền sảnh và trung sảnh ngược lại là những người biết muộn nhất, sáng sớm thứ hai đi làm, mới bị thông báo mang theo đồ đạc của mình rời đi, màn hình lớn trong sảnh giao dịch còn đang chạy chữ, cửa loạn thành một đoàn.

"Liền kém một ngày như vậy?" Đinh Chi Đồng chỉ cảm thấy khó tin.

"Đúng vậy," Phùng Thịnh ở đầu dây bên kia khẽ cười một tiếng, "Liền kém một ngày như vậy."

Hai người không hẹn mà cùng lâm vào trầm mặc, giống như là thấy bánh xe lịch sử cuồn cuộn nghiền qua, đã không nói gì lại bất lực. Lại còn cảm thấy chuyện này có chút không chân thật, rốt cuộc bọn họ những thanh niên đãi vàng này, lúc trước ai mà chẳng coi bảng xếp hạng League Table của các ngân hàng đầu tư, ghi chép tổng ngạch nghiệp vụ các ngành nghề khu vực, coi tên các ngân hàng BB như thần thánh mà sùng bái? Gần một năm, ba nhà không còn, những nhà còn lại cũng chẳng khá hơn là bao.

"Vậy cậu tính sao?" Đinh Chi Đồng mở miệng hỏi trước.

Phùng Thịnh hít sâu một lần, cười trả lời: "Chờ tin tức của HR đi, hôm nay gọi điện thoại qua, bọn họ cũng chỉ một câu, đừng nhận phỏng vấn truyền thông, nhưng tôi nghe nói vài sư phụ già đã nhận lời mời viết sách của nhà xuất bản, liền chuẩn bị dựa vào cái này cuối cùng kiếm một khoản đâu."

Đinh Chi Đồng cũng cười theo, còn muốn hỏi thêm chút gì đó, lại bị Phùng Thịnh ngắt lời, hỏi ngược lại cô: "Cậu gần đây thế nào a?"

Đinh Chi Đồng có thể đoán được ngụ ý của anh, anh có lẽ đã biết cô và Cam Dương chia tay.

"Khá tốt..." Cô trả lời.

Tuy rằng trạng thái gần đây của cô rối tinh rối mù, đi làm, tăng ca, đi công tác, mỗi ngày đều đuổi theo deadline ngay trước mắt, còn lại cái gì đều không rảnh lo suy xét. Nhưng cô cũng thật lòng cảm thấy như vậy khá tốt, ít nhất không rảnh để nghĩ những chuyện không nên nghĩ.

Nói đến đây, dường như cũng nên từ biệt, nhưng Phùng Thịnh lại mở miệng nói: "Còn có..."

"Cái gì?" Đinh Chi Đồng theo bản năng hỏi, trong lúc nhất thời có chút co rúm lại. Có một số lời, cô là thật sự không muốn nghe nữa.

May mắn thay, hiện thực hoàn toàn khác với dự đoán của cô.

"Hôm nay là sinh nhật tôi." Phùng Thịnh ở đầu dây bên kia nói với cô.

Đinh Chi Đồng ngẩn ra, hồi lâu mới phản ứng lại hôm nay thật đúng là sinh nhật anh.

"Sinh nhật vui vẻ nha!" Cô cười nói.

Phùng Thịnh cũng cười rộ lên. Đinh Chi Đồng biết, anh cũng lĩnh hội được sự hài hước đen tối trong đó. Ngày 15 tháng 9 năm 2008, sinh nhật anh từ đây thành một ngày kỷ niệm viết lại lịch sử.

Tháng vừa qua, Cam Dương gần như mỗi ngày đều phát sầu vì tiền.

Ban ngày gom tiền trả lãi gia hạn nợ, ngay cả ban đêm nằm mơ cũng đang tra tài khoản ngân hàng, đếm chữ số bên trong, sáng sớm hôm sau mở mắt ra, lại bắt đầu tính tháng này có đủ chi tiêu hay không, tuần này, thậm chí ngày hôm nay dòng tiền có qua được không?

Tóm lại đầy đầu đều là tiền, cùng với làm thế nào để kiếm tiền.

Nhưng vay tiền đều phải có một cái cớ, nói cầm đi trả nợ hiển nhiên luận cứ không đủ, mở rộng sản xuất cũng là lời nói vô căn cứ. Người vùng duyên hải đều nhìn GDP từng năm từng năm tăng vọt lên, yêu cầu về phương diện bảo vệ môi trường ngày càng nghiêm khắc, phương hướng lớn đều là chuyển đổi sang ngành sản xuất cao cấp, mà giày thể thao lại lăn lộn thế nào cũng cứ như vậy.

Trong khoảng thời gian này, Long Mai thường xuyên mang theo anh đi dự tiệc rượu với những nhà đầu tư và ngân hàng.

Là anh có việc cầu người, hơn nữa lại luôn là người trẻ nhất trên bàn tiệc, tất cả mọi người có thể càng thêm thích nhìn chằm chằm anh chuốc rượu, cho dù chỉ là một tiểu khoa viên.

Mới đầu, anh còn nỗ lực kiên trì một chút, bồi uống thêm mấy chén. Sau lại, bị Long Mai nhìn ra t.ửu lượng của anh vô hạn gần bằng không, dứt khoát khuyên anh không cần cậy mạnh, nói đối phương kỳ thật căn bản không quan tâm cậu uống nhiều hay ít, mà là cậu say đến mức độ nào, bọn họ muốn nhìn thấy chính là cậu bất chấp tất cả, không sợ xấu mặt trước mặt nhau, không tiếc rượu vào lời ra, chỉ có như vậy mới coi như thể hiện đủ thành ý, cũng mới có thể giành được sự tin tưởng.

Lời này làm Cam Dương được khai sáng, anh bỗng nhiên phát hiện mình bấy lâu nay coi thường truyền thống địa phương, thế nhưng cũng có logic nội tại tương đối kín kẽ.

Vì thế, anh bắt đầu vừa lên bàn liền nói t.ửu lượng mình nát bét, hai ly liền say, chỉ tiếc vẫn là da mặt quá non, không thể diễn cảnh xấu mặt, nôn mửa, cùng với rượu vào lời ra.

Chỉ có một ngày ngoại lệ.

Đêm hôm đó, trên bàn tiệc có chủ nợ lớn của anh, là một ông lão Hoa kiều, từ những năm 80 đã mở xưởng giày tại đây, Liễu tổng còn từng làm công trong xưởng của ông. Sau này vì quyên tiền cho đại học tỉnh, lập học bổng, làm căn cứ thực tập, được cái học vị tiến sĩ danh dự. Tuy rằng chỉ là danh dự, nhưng ông lão không thích bị gọi là "Tổng" hoặc "Chủ tịch", chỉ thiên vị danh hiệu "Tiến sĩ Trần" này.

Tiến sĩ Trần rất rõ chuyện trong nhà anh, vỗ vai anh nói đùa: "Thiếu niên lang, nhân sinh hải hải (đời người mênh m.ô.n.g), sao lại luẩn quẩn trong lòng như vậy, muốn chạy về trả nợ đâu?"

Đợt đó, những chuyện tương tự nhiều không kể xiết, phá sản có, bỏ trốn cũng có, trước khi đi còn mượn một vòng tiền của họ hàng bạn bè. Nhưng người kinh doanh ở địa phương rất nhiều, đều biết làm ăn có rủi ro, mắng thì mắng, kiện thì kiện, đảo cũng không đến mức cảm thấy đương sự tội ác tày trời.

Cam Dương cũng kỳ quái, anh vì sao muốn ở lại đây đâu? Anh kỳ thật hoàn toàn có thể nghe Liễu tổng nói, vứt bỏ chuyện ở đây mặc kệ, cầm bất động sản và ủy thác đứng tên mình, thu tiền thuê nhà và tiền lãi, lại tìm một công việc không quá vất vả, mỗi ngày sáng đi chiều về, thời gian còn lại, nấu nấu cơm, chạy chạy bộ, yêu đương, cùng Đinh Chi Đồng.

Cuối cùng cái tên kia bị anh nhớ tới, tim đều đang run rẩy.

Nhưng hiện tại muốn đổi ý đã muộn, nhà Liễu tổng để lại cho anh, không thế chấp đều đã bán, có thế chấp làm thế chấp lần hai, thu được tiền ném vào cái lỗ đen này, ngay cả bọt nước đều không kích lên được, cũng đã vô tung vô ảnh. Anh bỗng nhiên bắt đầu hoài nghi, mình có phải thật sự làm sai rồi không, đem quãng đời còn lại đặt cược vào một ván bài hoàn toàn không có phần thắng.

Anh trầm mặc uống rất nhiều rượu, rồi lại thần kỳ không say quá mức, cho đến khi tiệc tàn cũng chỉ là có chút hoảng hốt.

Ra khỏi tiệm cơm, Long Mai gọi người lái xe thuê, kéo anh lên xe mình, hỏi anh hôm nay rốt cuộc làm sao vậy?

"Không làm sao cả..." Anh ngã vào ghế sau cười ha ha.

"Vậy cậu cười cái gì?" Long Mai ngồi ở ghế phụ phía trước hỏi.

"Chính là nhớ tới một chuyện cười..." Anh còn đang cười, cả người cuộn lại nằm xuống.

"Nói xem nào." Long Mai giục anh.

Anh lại cười một lúc, lúc này mới tiếp tục: "Cháu trước kia bắt người ta phải lựa chọn giữa việc ở bên cháu và kiếm tiền, hiện tại nhớ tới thật sự quá ngốc, đó chính là tiền a! Cháu dựa vào cái gì mà so với tiền?"

"Tự mình cảm giác tốt như vậy, không hổ là cậu," Long Mai cũng cười theo, cười xong im lặng hồi lâu mới lại hỏi, "Cái 'người ta' đó là bạn gái phải không?"

"Không biết cô ấy hiện tại đang làm gì..." Cam Dương hỏi một đằng trả lời một nẻo.

"Vậy cậu không gọi điện thoại cho người ta?" Long Mai quay đầu lại nhìn anh.

"Đều đã chia tay, còn gọi điện thoại cái gì?" Cam Dương xoa xoa mặt, ngồi dậy dựa vào lưng ghế, dường như đã hoàn toàn tỉnh táo, cách một lúc mới thêm một câu, "Chuyện hôm nay, dì đừng nói với Liễu tổng."

Long Mai gật gật đầu, đáp: "Dì biết."

Ngày hôm đó, Cam Dương về đến nhà, một mình ngẩn ngơ nhớ tới rất nhiều chuyện quá khứ, thậm chí bao gồm giấc mơ Đinh Chi Đồng từng kể với anh.

Giấc mơ đó là một trong những bằng chứng cô tự xưng là kẻ tham tiền, cô nói cô từ nhỏ đã thường xuyên mơ thấy nhặt tiền, đều là một đồng, hai đồng, năm đồng tiền lẻ, ngay cả mười đồng cũng rất ít thấy, trên mặt đất nhặt một tờ, khe sô pha nhặt một tờ, trong ngăn kéo cũng có, một giấc ngủ đến hừng đông có thể nhặt rất nhiều rất nhiều, hai tay đều nắm không xuể... Mỗi lần cô túng thiếu, cảm thấy mình quá nghèo, liền sẽ mơ giấc mơ như vậy.

Kết quả, nửa đêm ngủ thiếp đi, anh cũng mơ thấy nhặt tiền, nhặt a nhặt a, trong tay đều nắm không được. Anh đứng ở đó nhìn quanh, muốn tìm một dụng cụ đựng tiền, lại phát hiện phía trước có một người đang khom lưng uốn gối cũng đang nhặt ở đó.

Đinh Thẳng Ống! Anh buồn vui lẫn lộn gọi cô.

Người nọ ngẩng đầu liếc anh một cái, nói: Anh đừng nói nhảm, nhanh lên nhặt, nhặt xong chúng ta về nhà ăn cơm.

Ai! Anh đáp một tiếng, vội vàng cúi đầu tiếp tục nhặt.

Cô cũng giống vậy, giống hai kẻ thần kinh không biết mệt mỏi.

Kết quả, mới nhặt một nửa, tỉnh mộng, cơm vẫn chưa được ăn.

Sáng sớm hôm đó, Cam Dương trong ánh nắng sớm nhìn trời dần sáng, bỗng nhiên lại lạc quan lên, bọn họ vẫn còn cơ hội, chỉ cần chờ đến khi anh nhặt xong tiền.

Tuy nhiên, chỉ vài ngày sau, ngày 18 tháng 9, thị trường chứng khoán A (A-share) lao dốc không phanh, thấp nhất thấy 1802 điểm, Ủy ban Chứng khoán tuyên bố tạm dừng IPO. Khi nào khôi phục, không ai biết.

Ngay cuối tuần sau đó, Liễu tổng gọi điện thoại cho Cam Dương, nói xong chuyện sinh hoạt thường ngày, liền ở đó cảm thán, nói: "Cũng may nghe lời con, nếu không hiện tại thật không biết nên kết thúc thế nào..."

Nếu là trước kia, gặp phải chuyện như vậy, Cam Dương nhất định khoe khoang một hồi, nói mẹ xem mẹ xem, con nói đúng chưa, nhưng lúc này anh lại chỉ hỏi ngược lại: "Bảo mẹ đừng xem tin tức, sao mẹ còn xem thế?"

Liễu tổng giảo biện, nói: "Mẹ không xem a, chính là nghe đài phát thanh thấy."

Cam Dương cạn lời, đành phải bổ sung quy tắc: "Đừng xem tin tức, nghe tin tức, hoặc là tiếp xúc tin tức bằng bất kỳ hình thức nào khác."

"Được, biết rồi ——" Liễu tổng kéo dài giọng đồng ý.

Cam Dương nghe, bỗng nhiên cảm thấy vai trò giữa hai người đổi một chút, anh thành người lớn, mẹ biến thành đứa trẻ.

Tuy rằng Liễu tổng nói "may mắn có con", nhưng anh thật sự không biết mình có xứng đáng với câu nói này hay không.

Anh kỳ thật cũng không ngờ tình hình sẽ tồi tệ đến mức này, mà cái gọi là "đánh cược một phen" của Cam Khôn Lượng, hóa ra lại hoàn toàn không có phần thắng. Anh chỉ có thể may mắn mình đã trở lại, hơn nữa Long Mai nói cho anh tình hình thực tế, cũng cùng anh thuyết phục Liễu tổng. Nhưng điều này cũng chỉ cho bọn họ một cơ hội để "cấp cứu" lại một chút mà thôi, còn cứu thế nào, lại có cứu được hay không, anh căn bản không có manh mối.

Ngày hôm đó, anh bảo trợ lý nhỏ trong văn phòng đi hiệu sách mua một bao tải tiểu thuyết ngôn tình, đưa đến cho Liễu tổng giải buồn. Tác giả, đề tài, hoàn toàn không yêu cầu, nhưng kết cục cần thiết phải là loại "bọn họ vĩnh viễn hạnh phúc vui vẻ sống bên nhau".

Tháng 7 đến tháng 8 năm 2007, USD đổi RMB 7.5, chứng khoán Mỹ giảm mạnh, sau đó do Fed cắt giảm lãi suất vượt kỳ vọng nên tăng mạnh. (Đinh Chi Đồng thực tập hè)

Tháng 10 năm 2007, USD đổi RMB 7.4, chứng khoán Mỹ đạt đỉnh, sau đó do báo cáo quý 3 thua lỗ nên giảm mạnh, ngành tài chính dẫn đầu đà giảm. (Đinh Chi Đồng phỏng vấn)

Tháng 1 năm 2008, USD đổi RMB 7.18, Fed cắt giảm lãi suất, thị trường chứng khoán hơi khởi sắc. (Đinh Chi Đồng huấn luyện nhập chức)

Tháng 2 năm 2008, USD đổi RMB 7.10, xu hướng suy thoái kinh tế rõ ràng, Bear Stearns cùng 5 ngân hàng đầu tư lớn lúc bấy giờ của Mỹ: Goldman Sachs, Morgan Stanley, Merrill Lynch, Lehman Brothers và Bear Stearns lên danh sách đen kiểm soát rủi ro của các tổ chức tài chính. (Đinh Chi Đồng bắt đầu làm việc, nhóm nhỏ cùng nhau ăn cơm, Phùng Thịnh nói giao dịch khó làm, chính mình không dám báo giá)

Tháng 3, USD đổi RMB 7.01, ngày 16, JPMorgan Chase thâu tóm Bear Stearns. Ngày 17, cổ phiếu Lehman giảm hơn 50%, cuối phiên bật tăng. (Nhóm nhỏ lại cùng nhau ăn cơm, Phùng Thịnh nói nếu L Bank không xong, nhiều nhất đổi chủ nhân)

Tháng 4-6, dầu thô, nông sản và sản phẩm sơ cấp không ngừng tăng giá. (Đinh Chi Đồng tham gia dự án đầu tiên XP Năng lượng hoàn thành)

Tháng 6, USD đổi RMB 6.85, báo cáo tài chính quý 2 của Lehman, tổn thất nợ xấu lớn, vì giải trình với cổ đông, truy cứu trách nhiệm, thay đổi quản lý cấp cao, khởi động kế hoạch huy động vốn khẩn cấp.

Cuối tháng 6, IndyMac Bank bị rút tiền phá sản. (Người theo đuổi số 2 là người gửi tiền ngân hàng này, Tống Minh Mị đi like trang facebook của hắn)

Tháng 7, USD đổi RMB 6.84, chứng khoán Mỹ liên tục giảm, Bộ Tài chính tuyên bố lúc cần thiết sẽ bảo vệ hai ông lớn thế chấp (Fannie Mae và Freddie Mac), Ủy ban Chứng khoán cấm bán khống trần trụi cổ phiếu tài chính (naked short).

Tháng 8, USD đổi RMB 6.83, Cam Dương đề nghị chia tay, Đinh Chi Đồng dọn đến Queens, bà chủ nhà nói muốn giả ly hôn, vứt bỏ bất động sản sụt giá. Giáo sư hướng dẫn của Vương Di do đầu tư thất bại, đột phát nhồi m.á.u cơ tim qua đời.

Tháng 9, USD đổi RMB 6.81 (thấy đáy), ngày 9 Bộ Tài chính rót vốn 200 tỷ tiếp quản hai ông lớn thế chấp, ngày 15 Lehman phá sản.

Ngày 18, thị trường chứng khoán Trung Quốc sụt giảm thấy đáy, Ủy ban Chứng khoán tuyên bố tạm dừng IPO.

Ngày 29, phương án cứu thị trường của chính phủ bị Hạ viện phủ quyết, chứng khoán Mỹ sụp đổ.

Đến ngày 10 tháng 10 liên tục sụt giảm, thị trường lâm vào khủng hoảng tài chính, mãi cho đến ngày 13 tháng 10 chuyển biến tốt đẹp.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.