Gió Chiều Chợt Lướt Qua - Chương 3

Cập nhật lúc: 24/06/2026 09:01

Tôi khẽ cong môi.

Không nói gì.

“Cô bé à, cháu may mắn thật đấy. Máu dự trữ của bệnh viện lúc đó đã dùng hết rồi, nếu không phải...”

Một người bên cạnh vội nháy mắt ra hiệu.

Nữ y tá ho khan một tiếng.

“Nếu không phải vừa hay có một đợt m.á.u mới được chuyển tới, thì tình hình của cháu khó mà nói trước được.”

Tôi nhìn chiếc ghế chăm sóc bệnh nhân trống không bên cạnh.

Môi khẽ động.

Nhưng lại phát hiện mình chẳng thể nói nổi lời nào.

Tôi nằm viện 7 ngày.

Cố Yến Từ cũng ở đầu bên kia bệnh viện chăm sóc Trang Miêu suốt 7 ngày.

Ngày xuất viện.

Tôi chống gậy, tập tễnh đi về phía cổng.

Đi một lúc, chẳng biết từ khi nào lại đến khu bệnh phòng dành cho cảnh sát.

Nghe người qua đường trò chuyện.

“Vị nữ cảnh sát Trang vừa xuất viện đúng là có phúc thật đấy. Bạn trai cô ấy ở bên cạnh chăm sóc suốt 7 ngày, nửa bước cũng không rời.”

“Còn phải nói sao. Nghe nói hai người họ sắp có chuyện vui rồi. Tốt nghiệp xong sẽ đính hôn đấy.”

Gió thổi tới.

Rồi lại thổi đi.

Hoa hòe rơi lả tả trên vai tôi.

Tựa như một cơn mưa nhỏ kéo dài mãi không dứt.

Chúng tôi tốt nghiệp rồi.

Tin Cố Yến Từ trở về nước nhận chức.

Anh nói với tất cả mọi người.

Chỉ giấu riêng mình tôi.

“Khương Từ à? Báo cho cô ấy làm gì. Cô ấy giống như một con ch.ó vậy, ngửi thấy mùi là tự mò tới.”

Tôi chỉ muốn xác nhận lần cuối rằng anh vẫn bình an.

Nên giả vờ như chưa từng nghe thấy câu đó.

Ngày hôm sau liền tất tả trở về Kinh Thành.

Lúc này đây.

Ngay lúc tôi đồng ý gả cho vị thái t.ử gia kia.

Nhìn tin nhắn vừa hiện lên trên màn hình điện thoại:

“Chỉ là kết hôn thôi mà. Cùng lắm cưới xong rồi ly hôn.”

“Không vui thì quay về. Anh nuôi em.”

Có thứ gì đó nóng hổi lăn xuống từ hốc mắt.

Tôi vội cúi đầu.

Dùng tay áo lau bừa đi.

“Cảm ơn anh, em đã tìm được nơi thuộc về mình rồi.”

Ngày tôi kết hôn với Ôn Tẫn Hàn.

Hôn lễ vô cùng long trọng.

Gần một nửa giới quyền quý ở Kinh Thành đều có mặt.

Nhưng tôi gọi điện cho Cố Yến Từ.

Điện thoại anh vẫn luôn trong trạng thái tắt máy.

Những năm qua anh thường xuyên bị thương.

Nhưng chưa từng cho tôi nhìn thấy.

Cũng thường xuyên đột ngột mất liên lạc.

Có khi mười ngày nửa tháng.

Có khi hai ba tháng.

Nhưng giữa chừng, lần nào anh cũng sẽ dùng một số lạ gửi cho tôi một tin nhắn.

[Chưa c.h.ế.t.]

Khi ấy tôi vẫn chưa hiểu trọng lượng của hai chữ đó.

Tôi chỉ biết rằng.

Sau khi tôi kết hôn với Ôn Tẫn Hàn.

Những tin nhắn ấy cũng biến mất.

Tôi vốn nghĩ ngày gặp lại anh sẽ xa vời vô tận.

Không ngờ lại gặp anh trong tuần trăng mật.

Ở một hòn đảo thuộc New Zealand nằm bên kia bán cầu.

Ôn Tẫn Hàn mắc chứng mộng du rất nghiêm trọng.

Tối nay bệnh lại tái phát.

Anh ngồi xổm trước một tảng đá.

Bờ vai run lên từng đợt.

Tiếng nói vang lên giữa màn đêm trống trải nghe đặc biệt thê lương.

Lúc đầu tôi còn bị dọa tỉnh giấc giữa đêm.

Giờ thì đã quen từ lâu.

Không ngờ phía sau lưng lại xuất hiện một bóng người cao lớn chìm trong bóng tối.

Tôi còn chưa kịp quay đầu.

Giọng nói lạnh lẽo đến cực điểm đã vang lên:

“Đây chính là cái mà em gọi là bến đỗ tốt đẹp sao?”

4

Anh đứng phía sau tôi.

Ánh trăng kéo chiếc bóng của anh dài thật dài.

Một phần bóng đổ chồng lên bóng của tôi, trông như đôi tình nhân đang thân mật tựa vào nhau.

Anh nhìn thấy điều đó.

Anh không tránh đi.

Người tránh là tôi.

Hơi thở phía sau bỗng khựng lại.

Rồi rất nhanh trở về bình thường.

“Ừm.”

Tôi khẽ đáp một tiếng, rồi khoác áo ngoài lên người Ôn Tẫn Hàn đang ngủ say.

“Có lẽ bây giờ anh vẫn chưa thể hiểu được hạnh phúc của em. Nhưng sau này anh sẽ hiểu thôi.”

Đợi đến khi anh nhìn thấy gương mặt của Ôn Tẫn Hàn, gương mặt giống hệt anh trai nhà họ Cố, anh cũng sẽ buông bỏ được.

Dưới chân vang lên tiếng sỏi đá bị nghiền nát ken két.

“Hiểu cái khỉ.”

“Nếu sớm biết hắn là một tên ngốc, tôi thà rằng...”

Lời còn chưa dứt.

Nhìn thấy mấy vệ sĩ cách đó không xa đang cầm s.ú.n.g tiến lại gần, anh lập tức biến mất như một cơn gió.

Ở bên cạnh Ôn Tẫn Hàn, điều không cần lo lắng nhất chính là vấn đề an toàn.

Từ nhỏ anh đã yếu ớt bệnh tật.

Khi những đứa trẻ khác chạy nhảy khắp sân, anh lại nằm trên giường bệnh đếm từng giọt dịch truyền.

Khi những đứa trẻ khác chơi bóng rổ, đá bóng.

Anh chỉ có thể uống những bát t.h.u.ố.c Đông y đắng đến tê cả đầu lưỡi.

Thậm chí bác sĩ từng khẳng định.

Anh không thể sống qua tuổi 18.

Nhưng người nhà họ Ôn không tin số mệnh.

Họ lật xem khắp thiên hạ những cuốn y thư.

Tìm gặp hết danh y bốn phương.

Dùng đủ mọi loại t.h.u.ố.c quý trên đời.

Cách nào có thể thử thì đều thử.

Ngay cả những cách không nên thử cũng thử qua.

Cuối cùng mới giữ được anh sống đến ngày hôm nay.

Tôi ra hiệu cho vệ sĩ cõng anh trở về.

Cũng không nghĩ đến nửa câu còn dang dở mà Cố Yến Từ chưa kịp nói là lời tốt đẹp gì.

Sáng sớm hôm sau.

Ôn Tẫn Hàn tỉnh dậy.

Đôi mắt màu hổ phách trong veo như một hồ lưu ly tan chảy.

Nhìn thấy cát đất bám dưới chân mình, anh khẽ cúi đầu.

“Tối qua... có phải tôi lại gây rắc rối cho em rồi không?”

Cả giới thượng lưu Bắc Kinh đều biết vị thái t.ử gia này tính tình kỳ quái, hỉ nộ thất thường.

Nhưng anh biết bản thân lại mộng du, lại gây phiền phức cho tôi.

Ánh mắt anh giống như một chú cún nhỏ bị dầm mưa.

Biết mình làm sai chuyện, dè dặt chờ chủ nhân phán xét.

Không ai biết.

Sự kỳ quái của Ôn Tẫn Hàn thực chất là chứng sạch sẽ cực kỳ nghiêm trọng.

Anh ghét điện thoại.

Bất kỳ ai muốn đến gần anh đều không được mang theo thiết bị liên lạc.

Chỉ duy nhất tôi là ngoại lệ.

Anh bài xích sự tiếp xúc của người khác.

Lúc nào cũng mang dáng vẻ xa cách lạnh nhạt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.