Gió Chiều Chợt Lướt Qua - Chương 4
Cập nhật lúc: 24/06/2026 09:01
Thế nhưng trong những cơn mộng mị, anh lại không ngừng lẩm bẩm:
“Không được động vào...Không được làm cô ấy bị thương...”
Anh dùng ý chí đáng kinh ngạc để khống chế bản thân.
Mặc cho tôi từng chút một lau sạch bùn đất trên người anh.
Anh không thích chụp ảnh.
Bên ngoài gần như không ai biết dung mạo thật của anh.
Nhưng khi biết có người bằng lòng gả cho mình.
Anh lập tức gửi toàn bộ thông tin cá nhân chi tiết sang.
“Tôi không thể ở bên em đến già.”
“Em chắc chắn mình bằng lòng ở cạnh một người đã không còn nhớ quá khứ, cho đến ngày c.h.ế.t sao?”
Tôi nhìn chằm chằm vào hàng chữ ấy.
Nét chữ thanh thoát, tao nhã.
Giữa từng nét b.út đều thấp thoáng khí chất của một người quân t.ử.
Thế nhưng lại mang theo vài phần gượng gạo.
Đầu b.út run run.
Nước mắt từng giọt lớn rơi xuống cánh tay tôi.
Trước khi bị bắt cóc.
Anh vốn là thần đồng thư pháp nổi danh khắp nơi.
Nếu không vì tôi.
Đáng lẽ anh sẽ sống một đời bình an, trường thọ.
Tỏa sáng rực rỡ trong thế giới b.út mực.
Nhưng bây giờ...
Ngay cả việc viết chữ cũng trở nên khó khăn đến vậy.
“Tiểu A Từ, nếu em hối hận vì đã kết hôn với tôi, em có thể rời đi bất cứ lúc nào. Tôi sẽ chia cho em một nửa tài sản, để nửa đời sau của em...”
“Anh vừa gọi em là gì?”
Tôi kinh ngạc nhìn anh.
Cứ ngỡ anh đã nhớ ra điều gì đó.
Nhưng anh chỉ ngơ ngác nhìn tôi.
“... Tiểu A Từ mà. Nếu em không thích, tôi... tôi đổi cách gọi ngay.”
Càng nói giọng anh càng nhỏ.
Còn tôi lại nín thở, kích động ôm chầm lấy anh.
“Không.”
“Em rất thích.”
“Cứ gọi em là Tiểu A Từ đi. Sau này cũng gọi em như vậy được không?”
Tôi và hai anh em nhà họ Cố lớn lên cùng nhau từ nhỏ.
Cố Yến Từ tên là A Từ.
Mà tên tôi lại là A Từ.
Ngày ấy, anh trai nhà họ Cố còn nhỏ đã đau đầu vì chuyện đó.
Cào đầu gãi tai suy nghĩ rất lâu.
Cuối cùng mới nghĩ ra được một cách.
Anh gọi tôi là Tiểu A Từ.
“Em xem, như vậy anh sẽ không gọi nhầm em nữa.”
Anh chưa từng gọi nhầm.
Nhưng sau này.
Tôi lại vì gọi anh một lần...
Mà hối hận cả đời.
5
Năm ấy tôi còn quá nhỏ.
Nhỏ đến mức không phân biệt được người tốt hay kẻ xấu.
Hôm đó, ở đầu ngõ, tôi gặp một người chú lạ mặt.
Ông ta cười rất hiền lành, bảo sẽ dẫn tôi đi mua kẹo.
Tôi không biết đó chính là tên buôn người đáng sợ mà người lớn vẫn thường nhắc đến.
Bởi chẳng ai từng dạy tôi rằng...
Trên mặt kẻ xấu sẽ không viết sẵn hai chữ “người xấu”.
Ông ta nói:
“Cháu giúp chú gọi hai anh trai kia ra đây nhé, nói là chú có kẹo muốn chia cho họ.”
Tôi không biết ông ta muốn bắt cóc anh em nhà họ Cố.
Tôi không biết họ đang trốn.
Tôi chẳng biết gì cả.
Thế nên tôi đã đi.
“Anh trai nhà họ Cố ơi…”
Tôi đứng ngoài cửa, cất giọng non nớt gọi lớn.
Cánh cửa mở ra.
Anh trai nhà họ Cố ló đầu ra ngoài.
Nhìn thấy tôi, anh mỉm cười.
Rồi bước tới, xoa đầu tôi.
Ngay sau đó.
Tên buôn người từ phía sau lao tới, bịt miệng anh lại.
Cảnh tượng ấy.
Cả đời này tôi cũng không thể quên.
Là tôi gọi anh.
Là tôi đã gọi anh ra ngoài.
Đôi tay từng xoa đầu tôi ấy.
Sau này bị người ta dùng dây thừng trói c.h.ặ.t.
Chàng thiếu niên từng mỉm cười với tôi ấy.
Sau này bị nhét vào một chiếc xe tải nhỏ.
Rồi không bao giờ trở về nữa.
Tôi từng nghĩ cả đời này mình sẽ không thể vượt qua được.
Liều mạng ở bên cạnh Cố Yến Từ để chuộc tội.
Cho đến khi gặp được Ôn Tẫn Hàn.
Khoảnh khắc ấy.
Gánh nặng áy náy đè lên tôi suốt bao năm qua bỗng nhẹ đi rất nhiều.
Anh trai nhà họ Cố đã trưởng thành rồi.
Anh được nhà họ Ôn nhận nuôi.
Bây giờ mang tên Ôn Tẫn Hàn.
Lúc này, Ôn Tẫn Hàn chăm chú nhìn tôi.
Đôi mắt đẹp chớp chớp.
Trong mắt lấp lánh thứ ánh sáng không thể tin nổi.
Sau đó anh gật đầu thật mạnh.
“Ừm.”
“Sau này sẽ luôn gọi em là Tiểu A Từ.”
Di chứng của vụ bắt cóc năm ấy khiến anh mắc chứng mất trí nhớ do sang chấn.
Anh quên tuổi thơ.
Quên bố mẹ.
Thế nhưng trớ trêu thay, anh lại gặp được tôi.
Và vẫn không quên lời hẹn năm nào giữa chúng tôi.
Tôi bắt đầu tin vào số mệnh.
Tin rằng ông trời đã mở mắt.
Cho tôi thêm một cơ hội để chuộc tội.
Tôi dốc hết lòng đối xử tốt với Ôn Tẫn Hàn.
Chuyển tất cả những điều tốt đẹp từng dành cho Cố Yến Từ sang cho anh.
Mỗi ngày đều ở bên cạnh chăm sóc anh, nửa bước cũng không rời.
Thế nhưng Cố Yến Từ lại xuất hiện ngày càng nhiều.
Nhiều hơn bất kỳ thời điểm nào trước đây.
Hôm ấy tôi đi chọn quà sinh nhật cho Ôn Tẫn Hàn.
Không ngờ lại trùng hợp gặp phải Cố Yến Từ.
Anh ngẩn người nhìn tôi.
Dường như có rất nhiều điều muốn nói.
Anh khẽ gọi:
“Khương Từ...”
Tôi giả vờ như không nghe thấy.
Thanh toán món quà sinh nhật cho Ôn Tẫn Hàn xong, tôi đi ngang qua anh.
“Làm phiền nhường đường.”
Khoảnh khắc lướt qua nhau.
Những ngón tay anh khẽ siết lấy vạt áo.
Các khớp xương trắng bệch.
Đôi mắt mỏng như cánh ve ấy tối dần.
Rồi lại tối hơn nữa.
Tôi cùng Ôn Tẫn Hàn tham dự một buổi tiệc từ thiện.
Cố Yến Từ chặn tôi trước cửa nhà vệ sinh.
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt rất nhẹ.
Nhẹ đến mức như sợ chỉ cần nặng thêm một chút sẽ khiến tôi bỏ chạy.
“Khương Từ, em đang tránh mặt anh.”
Động tác rửa tay của tôi khựng lại.
Hàng mi khẽ run.
“Giữ khoảng cách với người đàn ông khác là phép lịch sự cơ bản của một người phụ nữ đã kết hôn.”
“Người đàn ông khác...”
Sống lưng vốn thẳng tắp của anh bỗng căng cứng.
Giống như có thứ gì đó vừa đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c.
Ngay cả nhịp thở cũng chậm đi nửa nhịp.
“Chúng ta... đến cả bạn bè cũng không phải nữa sao?”
