Gió Chiều Chợt Lướt Qua - Chương 8
Cập nhật lúc: 24/06/2026 09:02
Cố Yến Từ mất quá nhiều m.á.u.
Anh thoi thóp tựa trong lòng tôi.
Chưa bao giờ yên lặng đến thế.
Thế nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt của Ôn Tẫn Hàn.
Mọi tiếc nuối.
Mọi không cam lòng.
Đều tan biến như khói mây.
Anh khẽ lẩm bẩm.
Giống hệt những gì tôi từng nói năm xưa.
“Anh hiểu rồi...Anh hiểu hết rồi...”
Tôi khóc đến xé lòng xé dạ.
Còn anh lại cong môi mỉm cười:
“Khương Từ...Anh rất hạnh phúc.”
Anh giơ tay lên.
Muốn chạm vào mặt tôi.
Thế nhưng đầu ngón tay còn chưa kịp chạm tới.
Cánh tay đã vô lực buông xuống.
Hơi thở cũng ngừng lại.
Khương Từ.
Anh đi đây.
Đừng buồn vì anh.
Cũng đừng khóc.
Anh sẽ hóa thành gió, thành mưa.
Đợi em ở mọi nơi em đi qua.
Sẽ hóa thành cỏ cây nơi nhân gian.
Ngắm nhìn non sông gấm vóc mà em yêu thích.
Hóa thành núi.
Hóa thành nước.
Hóa thành từng khoảnh khắc xuất hiện trong cuộc đời em.
Ngày qua ngày.
Năm này sang năm khác.
Âm thầm bảo vệ em.
Mùa xuân năm sau.
Tôi một mình đến viếng mộ Cố Yến Từ.
Mộ anh ở rất gần.
Thế nhưng khi còn đứng từ xa nhìn thấy tấm bia không tên ấy.
Tôi đã không nhịn được mà nghẹn ngào.
Để tránh người thân bị trả thù.
Cảnh sát chìm không được khắc bia.
Không được ghi tên.
Thậm chí ngay cả thân phận cũng không thể công khai.
Đứng trước bia mộ anh.
Tôi khóc đến mức không thể bước thêm một bước.
Cẩn thận treo món quà đã chuẩn bị lên đó.
Rồi nói ra những lời đã cất giữ từ rất lâu:
“Cố Yến Từ, Ôn Tẫn Hàn đang thích nghi rất tốt với trái tim của anh, không có vấn đề gì cả.”
“Chỉ là mỗi ngày anh ấy ngủ hơi nhiều một chút.”
“Cố Yến Từ, hoa anh đào ở ngoại ô Kinh Thành nở rồi.”
“Cả một vùng rộng lớn.”
“Màu hồng nhạt rất đẹp.”
“Cố Yến Từ...”
“Anh có thể vào giấc mơ gặp em một lần được không?”
“Cố Yến Từ...”
“Anh có nghe thấy em nói không?”
Lúc ngồi xuống lau nước mắt.
Tôi nghe thấy tiếng chuông gió khe khẽ vang lên.
Cơn gió ấy.
Giống như anh đang thay tôi lau đi nước mắt.
Khi tôi hỏi:
“Anh có nghe thấy không?”
Chuông gió lại một lần nữa ngân lên.
Leng keng.
Leng keng.
Tựa như người cũ ở nơi xa đang nhẹ nhàng đáp lại:
“Xin em đừng vì anh mà đau lòng.”
10
Tôi không ngờ Trang Miêu sẽ tìm đến gặp mình.
Cô ấy ngồi trong phòng khách.
Cả người gầy gò đến mức gần như không còn hình dạng ban đầu.
Nhìn thấy tôi trở về, ánh mắt cô khẽ d.a.o động.
“Xin lỗi…Tôi cứ nghĩ chị và Cố Yến Từ vốn sắp kết hôn rồi...”
Tôi không thể nói tiếp.
Trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp c.h.ặ.t.
Trang Miêu cười nhạt đầy chua xót.
“Anh ấy kể về tôi với cô như vậy sao?”
Cô nói mình đã kết hôn rồi.
Đối tượng chính là vị sĩ quan đã chăm sóc cô suốt 7 ngày trong bệnh viện năm đó.
Nhớ lại hiểu lầm năm xưa.
Tôi cười đến đắng chát.
Mãi đến khi nghe Trang Miêu chậm rãi kể lại từng chuyện cũ.
Tôi mới thật sự hiểu ra.
Cố Yến Từ chưa từng sa ngã trong những năm đi học.
Anh lấy chính mình làm mồi nhử.
Ẩn mình trong nội bộ đối phương suốt nhiều năm.
Cuối cùng với thân phận cảnh sát chìm.
Đích thân triệt phá ổ buôn người đã bắt cóc anh trai năm ấy.
“Thật ra chưa bao giờ là anh ấy ngưỡng mộ tôi.”
Giọng Trang Miêu rất khẽ:
“Người thầm thích là tôi.”
Tôi ngẩn người.
Lồng n.g.ự.c như bị thứ gì đó va mạnh.
“Vì thế năm đó chị mới chuyển nghề làm cảnh sát sao?”
Trang Miêu gật đầu.
Trong mắt hiện lên vẻ tiếc nuối.
“Nếu tối hôm đó cô không hẹn anh ấy ra ngoài...”
“Có lẽ anh ấy sẽ không nóng lòng muốn kết thúc mọi chuyện đến vậy, cũng sẽ không bỏ sót tên cầm đầu kia.”
“Sau đó cũng sẽ không...”
Cô không nói tiếp nữa.
Nước mắt lặng lẽ trượt qua kẽ ngón tay tôi.
Tôi từng nghĩ mình đã khóc cạn hết nước mắt rồi.
Thế nhưng khi nghe đến đây.
Nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống.
Trang Miêu nhẹ nhàng dắt một bé gái ba tuổi đang rụt rè đứng bên cạnh đến trước mặt tôi.
“Đây là đứa trẻ được anh ấy cứu ra từ ổ buôn người đó.”
“Con bé không còn cha mẹ.”
“Không còn người thân.”
“Ngay cả tên của mình cũng không nhớ nữa.”
Cô khựng lại.
Giọng nói dịu xuống:
“Cố Yến Từ đã đặt cho con bé một cái tên.”
“Một cái tên rất đẹp.”
“Niệm Từ.”
“Cố Niệm Từ.”
Khoảnh khắc ấy.
Tôi bật khóc thành tiếng.
Anh chưa từng nói một câu “Anh yêu em”.
Thế nhưng hóa ra ở nơi tôi không nhìn thấy.
Anh đã nói hàng ngàn, hàng vạn lần rồi.
Tiểu A Từ cúi người xuống.
Ôm cô bé Niệm Từ bé xíu vào lòng.
Giống như năm đó.
A Từ cũng từng bế tiểu A Từ lên thật cao như vậy.
Tôi cúi đầu.
Khẽ hôn lên trán cô bé.
Cô nhóc chớp đôi mắt to tròn.
Hiếu kỳ quan sát gương mặt tôi, bờ vai tôi và cả vạt váy của tôi.
Đôi mắt ấy sáng như sao trời.
Giống hệt người trong giấc mộng năm nào.
“Mẹ ơi?”
Bỗng nhiên cô bé cất tiếng gọi.
Giọng nói non nớt trong trẻo.
Tôi sững người tại chỗ.
Đến cả hô hấp cũng quên mất.
Tôi dùng đôi tay run rẩy ôm c.h.ặ.t lấy con bé.
Vừa khóc vừa cười.
Vừa cười lại vừa khóc.
Rất lâu.
Rất lâu sau.
Cô bé nghiêng đầu.
Lại chỉ về phía Ôn Tẫn Hàn đang nằm trên giường bệnh.
Giọng trẻ con ngây thơ vang lên:
“Chú ấy là ai vậy ạ?”
Ôn Tẫn Hàn đã nằm đó tròn nửa năm.
Chưa từng mở mắt lấy một lần.
Bác sĩ nói.
Sinh mệnh của anh từ lâu đã như ngọn đèn cạn dầu.
Cho dù được thay tim.
Cũng rất khó có ngày tỉnh lại.
Tôi cố nén chua xót đang cuộn trào trong lòng.
Nhẹ giọng nói với con bé:
“Người đó à...Là một người giống như chú Cố đã cứu con vậy.”
“Đối với mẹ...Là người rất quan trọng.”
“Rất rất quan trọng.”
Cô bé vỗ tay cười khanh khách.
Như thể thật sự đã hiểu.
Con bé vui vẻ chạy tới.
Giòn tan gọi một tiếng:
“Bố ơi?”
Trên giường bệnh.
Ôn Tẫn Hàn: người đã bị kết luận là người thực vật từ rất lâu…
Ở nơi không ai nhìn thấy...
Đầu ngón tay anh...
Khẽ động đậy.
(Hết).
