Gió Xuân Chẳng Đến Chốn Én Xưa - 7

Cập nhật lúc: 24/08/2026 03:05

9

Nhưng ta không ngờ, trưởng tỷ lại có thể làm đến bước ấy.

Lần thứ ba Hoắc Minh Kỳ đến Thẩm phủ, trưởng tỷ đã “vô tình” gặp hắn hai lần trong viện.

Một lần là ở phía sau hòn giả sơn trong hoa viên, một lần là tại hành lang bên ngoài thư phòng.

Lần nào nàng ta cũng nói là trùng hợp, nhưng trên đời nào có chuyện trùng hợp đến vậy.

Mẫu thân nhìn thấy hết nhưng chẳng nói gì.

Tổ mẫu cũng nhìn thấy hết. Hôm ấy sau khi ăn cơm xong, người liền gọi trưởng tỷ đến trong viện.

Cách một bức tường, ta nghe thấy giọng tổ mẫu mang theo ý cảnh cáo:

“Vân Hy, con đã đính hôn rồi. Lễ vật Lư gia đã nhận, hôn kỳ cũng đã định, con nên thu tâm lại đi.”

Giọng trưởng tỷ mang theo vẻ tủi thân:

“Tổ mẫu, tôn nữ chỉ là tận tình nghĩa của chủ nhà thôi mà.”

Tổ mẫu nói: “Tấn Vương không cần con tận tình nghĩa chủ nhà. Ngài ấy đến để xem mắt Vân Nhu, con tránh xa ngài ấy một chút.”

Trưởng tỷ không nói gì nữa nhưng chưa được hai ngày, bên ngoài đột nhiên lại nổi lên lời đồn.

Lần này còn độc địa hơn lần trước.

Người ta nói Thẩm nhị cô nương hôm đó đến phủ An Quốc Công, lén lút gặp nam nhân bên ngoài trong hoa viên, nhận đồ của người ta, hành vi phóng đãng, không biết xấu hổ.

Lời đồn truyền đi sinh động như thật, đến cả chuyện dưới gốc ngọc lan hôm ấy cũng bị bịa ra.

Mẫu thân sốt ruột muốn đi điều tra nhưng bị tổ mẫu ngăn lại.

“Điều tra gì chứ? Càng điều tra càng rối.”

Hiếm khi mẫu thân lại sốt ruột thay ta:

“Nhưng rõ ràng là có người đang hãm hại Vân Nhu! Chuyện hôm đó chỉ có người của phủ An Quốc Công biết, ai lại đem chuyện này truyền ra ngoài…”

Tổ mẫu liếc về phía viện của trưởng tỷ.

Mẫu thân thuận theo ánh mắt người nhìn sang, sắc mặt lập tức biến đổi, môi run lên hồi lâu không nói được lời nào.

“Không thể nào... Vân Hy, con bé sẽ không...”

Tổ mẫu không tiếp lời ấy, chỉ nói với phụ thân:

“Con đi điều tra. Nếu không tra ra là ai truyền những lời này, sau này cái nhà này đừng mong được yên ổn.”

Phụ thân cúi đầu, im lặng đi ra.

Ba ngày sau, phụ thân trở về với sắc mặt xanh mét.

Ông không nói gì trước mặt ta nhưng đêm hôm ấy, từ chính phòng truyền ra tiếng quát giận dữ của phụ thân và tiếng khóc nức nở của mẫu thân.

“Bà nuôi được nữ nhi tốt quá nhỉ!”

Giọng phụ thân chấn động đến mức giấy dán cửa sổ cũng rung lên.

“Nó mới bao nhiêu tuổi, vậy mà đã biết dùng thủ đoạn hạ lưu thế này để đối phó với muội muội ruột!”

“Vân Hy nó... có lẽ nó chỉ vô tình thôi...”

“Vô tình? Nó sai đại nha hoàn bên cạnh đi tung tin đồn, từng thỏi bạc một ném ra ngoài, thế mà gọi là vô tình sao? Bà còn bênh vực nó!”

Mẫu thân chỉ biết khóc.

Ta ngồi trong phòng mình, lau đi lau lại đôi hoa tai Hoắc Minh Kỳ tặng.

Chút tâm niệm dịu dàng còn sót lại trong lòng ta, thứ tình cảm mềm mại thuộc về hai chữ muội muội, vào khoảnh khắc này đã hoàn toàn lạnh ngắt.

Ngày hôm sau, trưởng tỷ bị cấm túc. Tổ mẫu đã lên tiếng, nói trước ngày thành hôn không cho nàng ta bước ra khỏi viện nửa bước.

Mẫu thân mắt đỏ hoe đến tìm ta, muốn thay trưởng tỷ cầu tình.

Ta nhìn người, chỉ hỏi một câu:

“Mẫu thân, chuyện ở phủ An Quốc Công hôm đó, con chỉ kể với người. Tỷ tỷ làm sao biết được?”

Sắc mặt mẫu thân trắng bệch.

Hôm từ phủ An Quốc Công trở về, mẫu thân kéo ta lại hỏi kỹ chuyện trong yến xuân.

Ta nói rằng trong hoa viên ta gặp một vị công t.ử, hai người nói với nhau vài câu, đối phương tặng ta một gói bánh quế hoa.

Ta chỉ nói chuyện đó với mẫu thân, tỷ tỷ làm sao lại biết rõ đến vậy?

Mẫu thân hé miệng nhưng một chữ cũng không nói nên lời.

Ta thay người nói nốt: “Mẫu thân đã đem những lời con nói, coi như chuyện phiếm kể cho tỷ tỷ nghe, đúng không?”

“Vân Nhu, ta... ta chỉ thuận miệng...”

Ta chỉ lạnh lùng nhìn người.

“Mẫu thân thuận miệng kể chuyện riêng của nữ nhi mình cho tỷ tỷ nghe, tỷ tỷ quay đầu đã đem nó đi bịa đặt lời đồn, hủy hoại thanh danh của con.”

Ta đứng dậy, nhìn mẫu thân.

“Trước đây tỷ tỷ cướp kẹo của con, cướp mèo của con, cướp đồ thêu của con, người nói con hẹp hòi, thích so đo. Bây giờ tỷ ấy hủy hoại thanh danh của con, phá hỏng hôn sự của con, người vẫn còn muốn con thông cảm cho nỗi khổ của tỷ ấy sao?”

Mẫu thân cuối cùng cũng khóc.

Lần này là khóc thật sự, nước mắt nước mũi nhòe cả khuôn mặt.

“Vân Nhu, mẫu thân sai rồi, mẫu thân thật sự sai rồi...”

Ta nhìn người, lòng bình lặng như một vũng nước c.h.ế.t.

“Mẫu thân về đi. Sau này chuyện của con, người không cần hỏi đến nữa.”

10

Hoắc Minh Kỳ biết chuyện lời đồn, ngày hôm sau liền đến phủ.

Hắn không tức giận, cũng không truy hỏi, chỉ ở trước mặt tổ mẫu, phụ thân và mẫu thân, nói với ta một câu:

“Thẩm nhị cô nương, hôm nay bổn vương đến phủ là muốn định hôn sự trước. Nếu nàng bằng lòng, ngày mai bổn vương sẽ nhờ bà mối đến dâng sính lễ.”

Cả sảnh đường đều kinh ngạc.

Tay tổ mẫu run lên một chút, phụ thân đột nhiên ngẩng đầu, mẫu thân đưa tay che miệng.

Ta nhìn hắn, trong mắt hắn có ánh sáng, vững vàng, khiến người ta an tâm.

“Vương gia không hỏi về những lời đồn kia sao?”

“Lời đồn thật hay giả, bổn vương có mắt. Hôm đó ở phủ An Quốc Công, bổn vương vẫn luôn ở phía sau hòn giả sơn. Nàng ngắm hoa lâu như vậy, ngay cả đầu cũng chẳng ngoảnh lại. Nếu thật sự có người lén lút gặp gỡ, chẳng lẽ ngay cả đối phương trông thế nào nàng cũng không thèm nhìn?”

Ta bỗng muốn cười, lại có chút muốn khóc.

Hóa ra ngày hôm đó hắn vẫn luôn ở đó.

Hắn nhìn ta đứng dưới gốc ngọc lan, nhìn ta bị người ta bàn tán sau lưng, nhìn ta không kiêu ngạo không siểm nịnh mà đáp trả, nhìn ta một mình lặng lẽ ngắm hoa rất lâu. Cho nên hắn mới đưa bánh quế hoa cho ta.

Ta hít hít mũi, gật đầu: “Ta bằng lòng.”

Tổ mẫu ngồi trên ghế chủ vị bật cười, cười đến rơi nước mắt.

Hoắc Minh Kỳ làm việc cực kỳ nhanh ch.óng. Ngày hôm sau bà mối đã đến cửa, tam thư lục lễ tiến hành không nhanh không chậm, mọi thứ đều chu toàn.

Ngày sính lễ được đưa đến Thẩm phủ, một đoàn dài lụa đỏ xếp từ đầu phố đến tận cuối ngõ, khiến hơn nửa thành đều kéo đến xem náo nhiệt.

Trưởng tỷ bị cấm túc trong viện, nhưng tiếng chiêng trống bên ngoài nàng ta vẫn nghe thấy.

Chiều hôm đó, ta đi ngang qua bên ngoài viện của nàng ta, nghe thấy bên trong truyền ra tiếng đập phá đồ đạc.

Đồ sứ vỡ đầy đất, nàng ta khóc đến xé ruột xé gan.

Mẫu thân ở bên trong cùng khóc, vừa khóc vừa khuyên nhủ.

Ta đứng ngoài tường nghe một lúc, rồi xoay người rời đi.

Người và chuyện trong viện ấy, từ nay về sau đều không còn liên quan đến ta nữa.

Hôn kỳ được định vào đầu xuân năm sau, vẫn còn hơn nửa năm.

Tổ mẫu nói như vậy vừa hay, để ta yên ổn ở nhà chờ gả, nên học gì thì học nấy, nên chuẩn bị gì thì chuẩn bị nấy.

Người đem những ghi chép về việc quản lý gia đình đã tích góp qua nhiều năm cho ta xem, còn đưa cả sổ sách của mấy cửa hàng hồi trước làm của hồi môn cho ta.

“Gả đến vương phủ, sau này con chính là chủ mẫu trong nhà, những thứ này đều phải tự mình nắm lấy.”

Ta lật từng trang từng trang, ghi nhớ thật kỹ những điều tổ mẫu dạy.

Cứ nửa tháng Hoắc Minh Kỳ lại đến một lần.

Có khi hắn cùng ta ra ngoài thành du xuân, có khi chỉ ngồi trong viện của ta uống một chén trà.

Hắn không nói nhiều, nhưng chỉ cần hắn ngồi ở đó, ta liền cảm thấy căn phòng không còn trống trải đến vậy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.