Gió Xuân Chẳng Đến Chốn Én Xưa - 8
Cập nhật lúc: 24/08/2026 03:05
Có một lần, hắn đột nhiên nói:
“Đợi đến Tây Bắc, ta đưa nàng lên núi phía sau xem hoa thạch trúc dại.”
“Hoa thạch trúc dại là gì?”
“Là loài hoa nở trên sa mạc, có màu hồng, màu trắng, nở thành từng mảng từng mảng lớn. Nhìn từ xa giống như tuyết.”
Khi nói những lời này, khóe môi hắn cong lên, đáy mắt ánh lên tia sáng, như thể đã vẽ cả biển hoa ấy cho ta xem.
Ta bỗng cảm thấy, chuyện phải gả đi xa đến Tây Bắc dường như cũng không đáng sợ đến thế. Thậm chí còn có một chút mong đợi.
11
Hôn kỳ càng ngày càng gần, tổ mẫu gần như ngày nào cũng giữ ta ở bên cạnh.
Người nói sau khi thành gia, chuyện phải ứng phó nhiều vô kể, có thể dạy thêm được bao nhiêu thì dạy bấy nhiêu.
Ban ngày ta học xem sổ sách, kiểm kê kho hàng, sắp xếp nhân sự; ban đêm nghe tổ mẫu kể những chuyện cũ của Tấn Vương phủ ở Tây Bắc.
Lão Tấn Vương quản gia như thế nào, lão phu nhân có tính tình ra sao, trong phủ có mấy vị ma ma lâu năm, mỗi người có lai lịch thế nào.
Tổ mẫu không bỏ sót một chuyện nào, lần lượt kể cho ta nghe.
Ta dùng b.út ghi kín một quyển dày, đến tối trước khi đi ngủ còn phải lật lại xem một lượt.
Mẫu thân thỉnh thoảng đến thăm ta, đứng ở cửa muốn nói lại thôi, thấy tổ mẫu ở đó thì lại rời đi.
Ta biết bà muốn nói gì.
Gần đây trưởng tỷ càng thêm nóng nảy.
Hôn kỳ Lư gia định vào tháng Ba, sớm hơn ta nửa tháng. Thế nhưng giá y của nàng ta đã thêu hơn nửa năm vẫn chưa xong.
Mỗi lần tú nương mang mẫu đến cho nàng ta xem, nàng ta đều soi mói đủ điều, sửa rồi lại không hài lòng, tháo ra làm lại, lặp đi lặp lại mấy lần.
Mẫu thân sốt ruột đến mức nổi cả mụn nước trên môi, khuyên nàng ta cứ tạm dùng trước.
Trưởng tỷ liền đập vỡ chén trà, nói mẫu thân không thương nàng ta, chỉ làm qua loa cho xong chuyện.
Mấy hôm trước, ta đến thỉnh an tổ mẫu, đi ngang qua bên ngoài viện của trưởng tỷ thì nghe thấy nàng ta đang mắng nha hoàn bên trong.
“Đây là thêu cái gì vậy? Xiêu xiêu vẹo vẹo thế này, mang ra ngoài chẳng phải làm mất mặt Thẩm gia sao? Tháo ra! Thêu lại!”
Nha hoàn vừa khóc vừa cầu xin, trưởng tỷ lại đập vỡ một chiếc bình hoa.
Bước chân ta không hề dừng lại, cứ thế đi thẳng qua.
Chuyện giá y chẳng qua chỉ là một cái cớ, trong lòng nàng ta không vui, chuyện gì cũng có thể đem ra trút giận.
Lần cuối Hoắc Minh Kỳ đến phủ, lệnh cấm túc của trưởng tỷ đã được nới lỏng khá nhiều.
Phụ thân nghĩ đến hôn kỳ đã cận kề, rốt cuộc không nỡ khiến nàng ta quá mất mặt nên đã nhượng bộ, cho phép tỷ ấy đi lại trong phủ, chỉ không cho ra ngoài gặp khách.
Nhưng nàng ta đi lại trong phủ, chẳng lẽ lại không thể đi đến trước mặt Hoắc Minh Kỳ sao?
Tổ mẫu đã sớm có sắp xếp.
Mỗi lần Hoắc Minh Kỳ đến, hắn chỉ ngồi một lát ở tiền sảnh rồi rời đi, tuyệt đối không một mình vào hậu viện.
Tổ mẫu còn sai ma ma bên cạnh canh ở cửa nguyệt môn của hậu viện, nói là phải trông chừng cẩn thận, đừng để người không phận sự va chạm với quý khách.
Người không phận sự ấy là ai, trên dưới toàn phủ đều ngầm hiểu trong lòng.
Nhưng phòng trước phòng sau, trưởng tỷ vẫn tìm được một kẽ hở.
Hôm đó là ngày mười hai tháng Hai, tiết Hoa Triều.
Tổ mẫu dẫn ta ra khỏi thành đến am Quan Âm dâng hương cầu phúc, cầu một điềm lành cho hôn sự của ta.
Mẫu thân cũng đi theo, để lại trưởng tỷ một mình trong phủ.
Hôm đó Hoắc Minh Kỳ không nói sẽ đến, nhưng lại đột nhiên sai người đưa một rương đồ đến Thẩm phủ.
Là mấy tấm gấm vóc dệt từ Tây Bắc, nói là để làm áo xuân cho ta.
Người hầu thân cận đưa đồ đến cửa trước, theo quy củ phải giao cho quản sự đăng ký vào sổ.
Không biết trưởng tỷ nhận được tin tức bằng cách nào, nhân lúc quản sự không để ý, liền chặn lấy chiếc rương.
Nàng ta tự mình ôm rương vào gian khách viện nơi Hoắc Minh Kỳ từng ngồi mấy lần trước, rồi nhốt mình trong căn phòng ấy nửa canh giờ.
Đến khi tổ mẫu và ta từ am Quan Âm trở về, trưởng tỷ đã ngồi ngay ngắn trong sảnh khách viện.
Nàng ta thay một bộ y phục cực kỳ bắt mắt.
Áo bối t.ử màu hạnh nhân thêu hoa đoàn, phối với một chiếc váy màu vàng nhạt rắc hoa, bên tóc cài một đôi trâm bướm bằng vàng đỏ khảm thúy.
Trang điểm cũng vô cùng tinh tế, hàng mày được vẽ dài và cong, trên môi điểm son, sắc mặt rạng rỡ.
Trông chẳng khác nào một thợ săn đang ngồi ôm cây đợi thỏ.
Nhìn thấy tổ mẫu bước vào, nàng ta đứng dậy hành lễ, cười tươi nói:
“Vương gia đưa đồ đến, tôn nữ thay muội muội nhận lấy, không dám chậm trễ, đặc biệt ở đây chờ để giao lại.”
Tổ mẫu nhìn nàng ta một cái, lại nhìn chiếc rương đặt trên bàn, sắc mặt lập tức trầm xuống.
“Con đã ở đây đợi bao lâu rồi?”
Trưởng tỷ nói: “Chẳng qua mới được một tuần hương. Vừa rồi người hầu của Vương gia nói Vương gia đang ở gần đây, lát nữa còn phải đến lấy một món đồ.”
Tổ mẫu không đáp.
Ta đứng sau lưng tổ mẫu, nhìn thấy ngón tay trưởng tỷ khẽ co lại trong tay áo, các khớp ngón tay trắng bệch.
Nàng ta đang căng thẳng.
Nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ, thản nhiên đến vậy, khiến bất kỳ ai nhìn vào cũng sẽ cảm thấy nàng ta chẳng qua chỉ thay muội muội nhận một chiếc rương, đứng ở đây chờ giao lại mà thôi.
Nhưng trong lòng ta hiểu rõ nàng ta đang đợi Hoắc Minh Kỳ đến.
Nàng ta ăn diện thành thế này, ngồi trong khách viện nơi Hoắc Minh Kỳ từng ở, chính là muốn để người đến nhìn thấy nàng ta và vị hôn phu của ta ở chung một phòng.
Chuyện này truyền ra ngoài, muốn bịa thành lời gì cũng được.
Ta nhìn về phía tổ mẫu, người bình tĩnh gật đầu.
Sau đó người ngồi xuống ghế bên dưới, cầm chén trà chậm rãi uống.
Ta cũng tìm một chiếc ghế ngồi xuống, ngay đối diện trưởng tỷ, lặng lẽ chờ đợi.
Trưởng tỷ nhìn ta một cái, nụ cười hơi cứng lại.
“Vân Nhu, muội ngồi đây làm gì?”
Ta cười đáp: “Tỷ ngồi chờ, muội cũng ngồi chờ. Dù sao cũng phải đợi Vương gia đến lấy đồ, muội chờ vị hôn phu của mình, hợp tình hợp lý.”
Sắc mặt trưởng tỷ thay đổi đôi chút, rồi lại nở nụ cười:
“Nhìn muội căng thẳng kìa, chẳng lẽ ta còn có thể ăn thịt Vương gia hay sao?”
Ta không đáp.
Khoảng chừng hai khắc sau, bên ngoài quả nhiên truyền đến tiếng bước chân.
Trưởng tỷ lập tức ngồi thẳng người, nâng chén trà nhấp một ngụm, đưa tay chỉnh lại trâm bướm bên tóc mai.
Rèm cửa được vén lên, người bước vào lại không phải Hoắc Minh Kỳ mà là Lư Thanh Nghiễn.
Chén trà trong tay trưởng tỷ “bốp” một tiếng rơi xuống bàn, nước trà văng ướt hơn nửa tà váy.
