Gió Xuân Chẳng Đến Chốn Én Xưa - 9
Cập nhật lúc: 24/08/2026 03:05
Lư Thanh Nghiễn đứng ở cửa, ánh mắt từ khuôn mặt nàng ta chuyển xuống chiếc rương trên bàn, rồi từ chiếc rương chuyển sang ta.
Hắn đã ra vào Thẩm phủ nhiều lần như vậy, đương nhiên rất quen thuộc đường đi lối lại.
“Hôm nay ta đến đưa lễ thêm trang.”
Lư Thanh Nghiễn lên tiếng, giọng bình thản:
“Hầu phu nhân bảo ta đưa lễ thêm trang cho nhị cô nương đến trước, tránh đến lúc hôn kỳ trùng với lúc bận rộn.”
Tổ mẫu đứng dậy tiếp lời:
“Thế t.ử có lòng rồi, lão thân thay Vân Nhu cảm tạ Hầu phu nhân.”
Lư Thanh Nghiễn gật đầu, lại nói:
“Vừa rồi ở cửa trước gặp người hầu của Vương gia. Người ấy nói hôm nay Vương gia có việc nên không thể đến, nhờ ta tiện thể mang đồ cho nhị cô nương. Bản thân ngài ấy đang ở doanh trại quân đội phía tây thành, không thể rời đi.”
Ta đứng dậy cảm tạ, nhận lấy chiếc hộp nhỏ khác mà người hầu đưa tới.
Trưởng tỷ vẫn ngồi trên ghế, vết trà trên váy loang thành một mảng sẫm màu, trông vô cùng chật vật.
Lúc này Lư Thanh Nghiễn mới quay đầu nhìn tỷ ấy.
“Đại cô nương cũng ở đây.”
Môi trưởng tỷ run rẩy, hồi lâu mới tìm lại được giọng nói:
“Ta... ta thay muội muội nhận rương...”
Lư Thanh Nghiễn gật đầu:
“Đại cô nương sắp thành thân rồi mà vẫn phải nhọc lòng như vậy, quả thật là tỷ muội tình thâm.”
Khi hắn nói bốn chữ “tỷ muội tình thâm”, giọng cực kỳ nhẹ nhưng lọt vào tai lại sắc bén hơn cả d.a.o.
Mặt trưởng tỷ lúc trắng lúc đỏ, đỏ rồi lại trắng.
Nàng ta đột ngột đứng dậy, tà váy dính đầy nước trà ướt sũng kéo lê trên mặt đất:
“Ta về phòng thay y phục.”
Không đợi bất kỳ ai trả lời, nàng ta đã chật vật lao ra ngoài.
Ta nhìn bóng lưng hoảng loạn, chạy chẳng biết đường nào của nàng ta, trong lòng không có bất kỳ cảm giác gì. Ngay cả cảm giác sảng khoái cũng không có.
Chỉ cảm thấy nàng ta đã dốc hết tâm sức bày ra một cái bẫy, vậy mà lại tan biến nhẹ nhàng như thế.
Lư Thanh Nghiễn nhìn theo nàng ta rời đi, đến lúc đó lớp khách sáo trên mặt mới hoàn toàn biến mất.
Hắn quay sang tổ mẫu, chắp tay:
“Lão phu nhân, có vài lời vãn bối vốn không nên nói, nhưng hôm nay đã tình cờ gặp phải, vẫn xin được nhắc một câu. Tính tình của Thẩm đại cô nương... Lư gia tuy dung nạp được, nhưng cũng có giới hạn.”
Tổ mẫu thở dài:
“Lão thân hiểu. Thế t.ử cứ yên tâm, trước hôn kỳ sẽ không xảy ra thêm chuyện gì nữa.”
Lư Thanh Nghiễn không nói thêm, hành lễ cáo từ.
Sau khi hắn rời đi, tổ mẫu cho tất cả người trong phòng ra ngoài, chỉ giữ lại một mình ta.
Người ngồi trên ghế, nhắm mắt điều hòa hơi thở thật lâu.
“Vân Nhu, tỷ tỷ con đã mê muội rồi.”
Ta không nói gì.
“Trước đây nó tuy tùy hứng nhưng vẫn còn biết chừng mực. Bây giờ...”
Tổ mẫu lắc đầu, đột nhiên mở mắt:
“Không thể tiếp tục dung túng nó nữa. Ba ngày nữa chính là hôn kỳ của nó, gả sang Lư gia tự nhiên sẽ có quy củ của Lư gia. Nhưng ba ngày này, ta phải trông chừng nó thật kỹ.”
Tổ mẫu nói được làm được.
Từ ngày tiết Hoa Triều, bên ngoài viện của trưởng tỷ liền có thêm bốn bà t.ử thân hình vạm vỡ canh giữ.
Đừng nói ra ngoài gặp người, ngay cả một con ruồi cũng không bay ra được.
Trưởng tỷ làm loạn hai lần, đập phá gần nửa căn phòng, đến cả màn giường cũng xé rách.
Tổ mẫu chỉ thản nhiên nói một câu:
“Cứ để nó đập, đập xong thì báo lại số lượng, trừ vào của hồi môn của nó.”
Trưởng tỷ lập tức yên ổn bởi vì của hồi môn vốn đã không tính là quá dày, nếu còn bị trừ nữa thì thật sự khó coi.
Ba ngày sau, trưởng tỷ xuất giá.
Giá y chính là bộ đã sửa đi sửa lại, tháo ra rồi thêu lại ấy, mặc lên người cũng khá chỉnh tề.
Lúc lên kiệu hoa, nàng ta khóc suốt dọc đường.
Ta đứng trong cửa nhị môn nhìn chiếc kiệu đỏ được khiêng đi. Tiếng chiêng trống náo nhiệt một hồi, rồi dần dần xa khuất.
Mẫu thân vịn khung cửa khóc hồi lâu, phụ thân thở dài than ngắn rồi trở về thư phòng.
Tổ mẫu đứng dưới hành lang, nhìn về hướng chiếc kiệu biến mất, chỉ nói một câu:
“Đã gả đi rồi, từ nay mỗi nhà tự sống cuộc đời của mình đi.”
Ta đứng bên cạnh tổ mẫu, lòng bàn tay nắm c.h.ặ.t chiếc hộp nhỏ Hoắc Minh Kỳ đưa tới mấy hôm trước.
Trong hộp là một đôi trâm hoa ngọc lan, cùng bộ với đôi hoa tai kia.
Ta nhẹ nhàng chạm vào viền cánh hoa, mỏng mà mượt, chạm vào liền cảm nhận được hơi ấm.
Còn ba ngày nữa, ta cũng nên lên kiệu hoa rồi.
12
Ngày xuất giá, trời còn chưa sáng ta đã bị đám nha hoàn đào ra khỏi chăn.
Làm lễ chỉnh diện, trang điểm, chải tóc, thay giá y, giày vò suốt hai canh giờ.
Người trong gương đồng xa lạ vô cùng. Hàng mày đôi mắt được tô vẽ tinh tế, trên môi điểm son, hai má phơn phớt sắc phấn hồng.
Đôi trâm hoa ngọc lan cài trên tóc, cành hoa khẽ rung theo từng chuyển động.
Khi tổ mẫu đẩy cửa bước vào, ta đang ngẩn người nhìn gương.
Người đi đến sau lưng ta, nhìn ta qua gương hồi lâu, đột nhiên vành mắt đỏ lên.
Trong lòng ta cũng hơi chua xót, xoay người nắm lấy tay người.
“Tổ mẫu, người đừng khóc, tôn nữ chỉ xuất giá thôi, chứ đâu phải không trở về nữa.”
Tổ mẫu lau khóe mắt, cười nói:
“Đúng, đúng, ngày đại hỷ, ta không khóc. Nào, tổ mẫu cho con thêm một thứ nữa.”
Người tháo chiếc vòng ngọc phỉ thúy đã đeo mấy chục năm trên cổ tay mình, đeo vào cổ tay ta.
“Chiếc vòng này đã theo ta bốn mươi năm, nay truyền lại cho con. Sau này ở Tây Bắc, nhìn thấy nó thì cứ coi như nhìn thấy tổ mẫu.”
Cổ họng ta nghẹn lại, muốn nói gì đó nhưng lại sợ vừa mở miệng sẽ bật khóc.
Tổ mẫu đưa tay chỉnh lại cây trâm bên tóc mai cho ta, khẽ nói:
“Đi đi, kiệu hoa đang chờ con.”
Khoảnh khắc khăn trùm đầu phủ xuống, tầm mắt ta bị che khuất bởi một màu đỏ rực.
Nha hoàn đỡ ta đi ra ngoài, rời khỏi viện, đi qua tiền đường, đến chính sảnh bái biệt trưởng bối.
Ta quỳ xuống, dập đầu ba lần.
Phụ thân chỉ nói: “Đến Tây Bắc thì sống cho tốt.”
Mẫu thân khóc gọi một tiếng: “Vân Nhu.”
Ta dập đầu xong đứng dậy, không nói gì.
Những điều muốn nói đã nói hết trong những ấm ức suốt hơn mười năm qua. Những điều không thể nói ra, giờ cũng chẳng cần nói nữa.
Rèm kiệu buông xuống, kiệu hoa lắc lư được khiêng lên.
Tiếng chiêng trống vang lên, náo nhiệt chẳng khác gì ba ngày trước lúc đưa trưởng tỷ xuất giá. Nhưng tâm trạng của ta hoàn toàn khác.
Khi ấy ta đứng trong cửa nhìn nàng ta rời đi, trong lòng trống rỗng.
