Gió Xuân Qua Ngõ, Đâu Chờ Người Xưa - 1
Cập nhật lúc: 14/08/2026 05:03
Thẩm Mão vốn sâu sắc nên đã tốn không ít tâm sức.
Nàng ta có vẻ nghe không rõ, vẫn cứ lải nhải nói tiếp:
"Ta biết ngươi không muốn nhường hôn sự của Tạ Liễm thế nào rồi."
Nàng ta như nắm được thóp của ta, đắc ý nói:
"Tuy nói cha mẹ ngươi vì cứu Tạ lão thái công mà mất mạng, nhưng đời nào lại bắt Tạ Liễm phải dùng cả đời để đền bù chứ."
Ta ngắt lời nàng ta, giọng hiếm hoi lớn hơn bình thường, từng chữ rành mạch nói: "Ta nhường."
Thấy ta đồng ý.
Nàng ta ngược lại ngẩn người, hồi lâu mới rặn ra một câu:
"Khương Nghi, ta cũng đâu có làm ủy quất ngươi, ngươi chỉ là một kẻ cô nhi, ta đem mối nhân duyên tốt thế này nhường hết cho ngươi rồi còn gì."
"Hơn nữa tính tình ngươi và Tạ Liễm vốn dĩ không hợp, ta cũng là vì muốn tốt cho ngươi."
Lời nàng ta nói cũng chẳng sai.
Tạ Liễm thích náo nhiệt, luôn chê ta tẻ nhạt.
Ta thuận theo lời nàng ta gật đầu.
Có lẽ vì ta gật đầu, cây trâm cài trên đầu ta khẽ lay động trước mắt nàng ta.
Thẩm Mão lại để ý tới.
"Khương Nghi, cây trâm cài trên đầu ngươi cũng nhường cho ta luôn được không?"
Ta vươn tay sờ sờ, trong lòng có chút không nỡ.
Cây trâm này là sinh nhật ta năm nay Tạ Liễm tặng.
Hắn cũng tốn không ít tâm sức, kiểu dáng là hắn tự tay vẽ, rồi đặt làm ở người thợ giỏi nhất kinh thành.
Hôm đó Tạ Liễm làm một chiếc trâm cài, một chiếc vòng tay.
Nhưng khi đem tặng ta, Thẩm Mão lại có mặt ở đó.
Nàng ta đòi Tạ Liễm.
Tạ Liễm miệng thì trách Thẩm Mão bá đạo, đến quà sinh nhật của ta cũng cướp mất.
Nhưng cuối cùng vẫn mặc kệ nàng ta chọn trước một món, nàng ta cầm trâm lại hối hận không lấy vòng tay, cầm vòng tay lại hối hận không lấy trâm, hết lần này tới lần khác đổi với ta.
Tạ Liễm đứng bên cạnh cũng chẳng cản, chỉ cười nhìn nàng ta chọn lựa.
Cuối cùng nàng ta chọn lấy chiếc vòng tay.
Ta trơ mắt nhìn nàng ta đeo vòng lên tay.
Cũng chẳng biết nói sao, bởi vì đây là quà tặng ta, nhưng lại không phải của ta.
Thẩm Mão thấy sắc mặt ta, cười với Tạ Liễm: "Nhìn cái vẻ bủn xỉn của nàng ta kìa, chung quy vẫn là kẻ tầm nhìn hạn hẹp."
Tạ Liễm chẳng buồn để tâm, hình như còn thấy buồn cười: "Tiểu Nghi, ngươi so đo làm gì, năm sau ta lại mua thêm một chiếc vòng bù cho ngươi là được chứ gì."
Đến người còn nhường được, vật thì có gì mà không nỡ chứ?
Ta gỡ cây trâm trên đầu xuống, nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay Thẩm Mão.
Dưới ánh hoàng hôn, cây trâm lóe lên thứ ánh sáng rực rỡ linh động.
Nàng ta siết lấy cây trâm, nhét vào trong tay áo mình.
Ánh sáng kia biến mất không tăm tích, trong lòng ta dâng lên chút trống vắng hụt hẫng.
Thẩm Mão thấy ta có vẻ ủ rũ, dỗ dành ta vài câu, rồi bước về phía tiểu viện:
"Khương Nghi, ngươi thật tốt."
"Ngươi mau sửa soạn đi, lát nữa ta bảo Tạ Liễm dẫn ngươi đi xem đèn hội."
Đúng rồi, hôm nay là Tết Nguyên Tiêu.
Sáng sớm lúc thức dậy, Tạ Liễm đã nhắc đi nhắc lại mấy lần, bảo ta sửa soạn cho đàng hoàng để dẫn ta đi xem đèn hội.
Nỗi buồn bã trong lòng lại vơi đi ít nhiều.
Đèn hội vừa đẹp vừa náo nhiệt.
Năm nào ta cũng ngóng chờ ngày này.
Vào phòng tùy ý dặm chút phấn son, rồi ra trước sảnh đợi hắn tới đón.
Tiết trời mùa đông vẫn còn vương chút giá lạnh, gió bấc thổi ào ào khiến ta lạnh đến run rẩy.
Nhìn trời đã qua giờ tuất, ta bắt đầu thấy nôn nóng, cứ ngóng cổ nhìn mãi ra ngoài cổng.
Tạ bá mẫu từ trong nhà đi ra, thấy ta thế này liền tò mò hỏi: "Tiểu Nghi, con đang ngóng cái gì thế?"
Ta vốn nói năng chậm chạp, hễ nói nhanh là lại hay vấp:
"C-con đang đợi Tạ Liễm đi xem đèn hội ạ."
Tạ bá mẫu nhíu mày: "Nhưng ban nãy ta đi xem đèn hội có chạm mặt Liễm nhi cơ mà."
Hèn chi ta đợi hoài không thấy.
Hóa ra, bọn họ đã đi rồi.
Ta sợ vì chuyện của mình lại khiến Tạ bá mẫu khó xử.
Thế là ngẩng đầu cười trừ với Tạ bá mẫu: "Là con, con nhớ nhầm giờ mất."
Chỉ là chút tiếc nuối trong lòng, làm sao đè nén thế nào cũng không xuống nổi.
Uổng công bỏ lỡ thời điểm đèn hội náo nhiệt nhất.
Chỉ trách bản thân sao lại nhẹ dạ tin lời Tạ Liễm.
Rõ ràng từ ba năm trước khi Thẩm Mão chuyển đến đây, Tạ Liễm luôn là người bỏ lại ta phía sau.
…
Đêm đã về khuya.
Tiếng náo nhiệt ngoài phố cũng dần lắng xuống.
Ta đang thiu thiu ngủ thì ngoài cửa viện vang lên mấy tiếng gõ cửa.
Khoác vác áo vào, nương qua khe cửa nhìn ra.
Là Tạ Liễm đến.
Trong tay hắn đang xách một chiếc đèn cá nhỏ. Coi như đến để tạ tội với ta.
Tạ Liễm nói: "Xin lỗi nhé, Tiểu Nghi."
"Cũng tại Thẩm Mão, cái con hổ cái nói năng không kiêng nể gì ấy, cứ nằng nặc bảo đi nửa đường không cho ta quay lại tìm ngươi."
"Tiểu Nghi, năm sau ta sẽ đi xem riêng với ngươi."
Chiếc đèn cá bị Tạ Liễm xách trên tay lắc lư qua lại, giống như đang cúi đầu chắp tay xin lỗi ta.
Từ khi nhà họ Thẩm chuyển đến con phố này ba năm trước, ta vẫn thường xuyên nhận được những lời tạ lỗi kiểu này.
Thẩm Mão tính tình lanh chanh, luôn có vô số ý tưởng mới lạ.
