
Gió Xuân Qua Ngõ, Đâu Chờ Người Xưa
Ở nhờ phủ họ Tạ bảy năm.
Thanh mai trúc mã Tạ Liễm mở miệng nói chuyện với ta nhiều nhất, chẳng qua cũng chỉ là bảo ta nhường nhịn Thẩm cô nương một chút.
Thẩm cô nương ham chơi lại vụng về, bài vở kém chót bảng là khóc không dứt nước mắt.
Tạ Liễm sợ Thẩm cô nương không thèm chơi cùng mình, lại sợ nàng khóc nhè, nên lúc nào cũng nài nỉ ta ra tay giúp đỡ.
Giờ thủ công Thẩm cô nương không sao tự dán nổi đèn lồng, Tạ Liễm liền cầm chiếc đèn lồng do chính tay ta dán đưa cho nàng để mang đi nộp phạt cho xong chuyện.
Trước kỳ tiểu khảo lại bảo ta cố tình làm bài sai để gánh đáy thay cho Thẩm cô nương, khiến ta bữa nào cũng bị thầy giáo đánh vào lòng bàn tay.
Lần nào ta cũng phải nhường nàng.
Nhường mãi thành quen.
Đến trước ngày làm lễ cưới với Tạ Liễm, Thẩm cô nương lại đến hỏi ta rốt cuộc có muốn nhường cả mối hôn sự với Tạ Liễm cho nàng ta luôn hay không.
Thấy ta hơi ngập ngừng khó xử.
Nàng liền bảo: "Ta chịu đem cả hôn sự với Tam hoàng tử ra để đổi lấy với ngươi."
Ta bèn nghĩ tới Tam hoàng tử, người tuấn tú lịch sự lại ôn hòa ngay thẳng.
Rồi lại nghĩ đến những lời Tạ Liễm từng dặn dò ta trước kia, ta chậm rãi gật đầu đáp: "Vậy cũng được."










![Nữ Phụ Có Đao Dài Bốn Mươi Mét [thập Niên 70]](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F698c704e8e2c26e8e8581378.jpg%3Ftime%3D1770811470297&w=3840&q=75)

