Gió Xuân Qua Ngõ, Đâu Chờ Người Xưa - 4

Cập nhật lúc: 14/08/2026 05:04

Ta nghe vậy, tay cầm chiếc túi thêu khựng lại trong giây lát.

Xuống xe ngựa, bọn họ đi rất nhanh, chạy nhảy nô đùa ở đằng trước.

Ta chạy theo sau nhỏ nhẹ bước cũng không bắt kịp, ngược lại bản thân lại vã ra một lớp mồ hôi mỏng.

Mấy người hẹn trước đã đứng chờ sẵn bên bờ sông Nhị, ngóng cổ đợi ta.

Trong lòng ta bỗng thấy nôn nóng.

Càng vội lại càng bị vạt váy vấp ngã.

Sợ người khác đợi lâu mất kiên nhẫn, ta đành nén đau đứng phắt dậy.

Từ xa nhìn thấy mấy người chụm lại với nhau cười cợt.

Tạ Liễm tuy nhíu mày nhưng vẫn qua đỡ ta.

Hắn hỏi ta: "Ngã có đau không?"

Ta bấm bụng gật đầu bảo đau.

Đợi khi đám đông xung quanh tản ra, Thẩm Mão lớn tiếng cười nhạo Tạ Liễm: "Tạ Liễm, sao ngày nào ngươi cũng cõng theo một con b.úp bê sứ ra cửa thế."

Những người xung quanh nhìn về phía ta, cũng hùa theo cười cợt.

Khiến ta xấu hổ cúi gầm mặt, mình đau mà mặt cũng nóng ran.

Ánh mắt liếc qua chỉ thấy nam nhân đứng bên cạnh ta dáng hình vẫn đứng yên, hình như không hề cười cợt.

Tạ Liễm khựng lại một nhịp, bàn tay đang đỡ ta buông thõng xuống.

Tay ta bỗng nhiên hụt hẫng, thân hình lảo đảo.

Nam nhân bên cạnh khéo léo dịch sang một bên, để ta dựa vào người hắn, không đến nỗi lại mất mặt thêm lần nữa.

Tạ Liễm quay đầu đẩy mạnh Thẩm Mão một cái:

"Cứ làm như ai cũng giống như ngươi không bằng."

Thẩm Mão không đề phòng, ngã kịch một cái xuống bãi cỏ.

Nàng ta cũng chẳng vội, hì hì cười đứng dậy, bất thình lình cũng đẩy ngã Tạ Liễm luôn.

Mấy người đùa giỡn với nhau, chẳng còn ai nhớ đến chuyện của ta nữa.

Tạ Liễm cũng quên bén mất việc ta nói đau.

Tiết Thượng Ty trời quang mây tạnh.

Thiếu niên thiếu nữ cùng nhau thả diều.

Ta ngồi một bên nhìn ngắm, khẽ khàng nghịch mấy ngọn cỏ đóa hoa bên tay.

Thấy cách đó không xa cũng có một nam nhân đang ngồi, nhìn y phục thì chính là người ban nãy không cười nhạo ta.

Hắn có vẻ chính là vị Dung Hạo ca mà Thẩm Mão vẫn chê bai trong miệng.

Bóng lưng lẻ loi trơ trọi.

Trông hơi đáng thương.

Chắc cũng bị cô lập ngầm hoặc công khai.

Ta biết rõ cái vị trí ấy, đắng cay chẳng khác nào ngậm bồ hòn làm ngọt.

Nghĩ ngợi thế nào, ta nén nỗi đau ở chân bước đến gần, cất lời: "Diều thì có gì mà hay chứ, chi bằng ngồi đây phơi nắng còn hơn."

Dung Hạo "ừ" một tiếng.

Ta lo rằng kỳ thực hắn cũng muốn thả.

Chỉ là sợ thả rồi diều lại bị vứt xó một góc.

Dù sao thì vào những lúc mọi người đều náo nhiệt, kẻ phải chịu cảnh cô đơn càng dễ thấy cô đơn hơn.

Ta lại nói: "Nhưng lát nữa nếu huynh muốn thả diều, ta có thể cùng thả với huynh."

Xong ta cam đoan với hắn: "Ta sẽ không bỏ mặc huynh đâu."

Hắn gật đầu bảo: "Được."

Ta sợ lát nữa hắn tìm ta thả diều mà chẳng thấy bóng dáng đâu, bèn dứt khoát ngồi phịch xuống bên cạnh hắn, câu được câu chăng trò chuyện cùng hắn.

Dung Hạo hoàn toàn không tẻ nhạt như lời Thẩm Mão nói, cũng chẳng phải là cái bầu trống rỗng.

Cách nói chuyện của hắn không ồn ào cũng chẳng tĩnh mịch, giọng nói dịu dàng ấm áp, tựa như ánh dương ngày xuân.

Hắn cũng chẳng chê ta nói năng chậm chạp.

Hai chúng ta từ chuyện hoa cỏ sơn xuyên trò chuyện sang cả chuyện quái dị kỳ văn.

Tự nhiên cũng chẳng để ý tới, vẫn luôn có một ánh mắt nhìn về phía này, hết lần này đến lần khác, mang theo sự ghen tuông chẳng rõ đầu đuôi.

Đã lâu lắm rồi ta không trò chuyện nhiều như thế với ai, trò chuyện đến cuối cùng miệng lưỡi khô khốc.

Mặt trời ngả về tây.

Tiểu đồng bên cạnh Dung Hạo bưng một con diều đi tới.

Hắn mỉm cười đón lấy rồi rủ ta cùng đi thả diều.

Chân ta hãy còn đau, khẽ c.ắ.n môi đứng dậy, cử động không tránh khỏi có phần cứng nhắc.

Dung Hạo đưa con diều trong tay cho tiểu đồng: "Khương cô nương, chúng ta đi y quán trước đã."

Ta xua xua tay: "Không sao đâu, lát nữa ta còn phải cùng huynh thả diều cơ mà."

Tuy đau, nhưng vẫn có thể c.ắ.n răng chịu đựng.

Cảm giác hy vọng rơi vào khoảng không còn khó chịu hơn nhiều.

Nhưng cuối cùng vẫn không cãi lại được Dung Hạo, đành phải tới y quán.

Trong y quán có một cô nương nọ, ngón tay bị dây diều cắt trúng, đang làm nũng với cha mẹ kêu đau.

Mẫu thân ở bên nhỏ lệ rưng rưng, phụ thân hoảng hốt chạy ra ngoài mua kẹo hồ lô.

Lang trung cắt vạt áo ta ra, chỗ áo dính đầy m.á.u đã dính c.h.ặ.t vào miệng vết thương.

Lang trung vừa sát trùng, vừa đắp một lớp t.h.u.ố.c dày lên.

Ta đau đến mức mồ hôi lạnh túa ra, hít một hơi thật sâu, thế nhưng không khóc cũng chẳng kêu.

Thế nhưng Dung Hạo lại giống như thấy vậy, lấy từ trong n.g.ự.c ra mấy viên kẹo đưa cho ta, bảo ta ráng chịu đựng một chút.

Dung Hạo nghe tiếng khóc lóc ở bên cạnh, dịu dàng nhìn về phía ta: "Đau thì cứ kêu lên chứ."

Gần như sát nút ngay sau đó, Tạ Liễm vội vã chạy đến.

Hắn hành lễ với Dung Hạo: "Đã mạo phạm điện hạ rồi."

Sau khi Bùi Dung Hạo đi khỏi, Tạ Liễm nhíu mày trách móc ta: "Sao ngươi không nói với ta một tiếng?"

Có lẽ hắn từng nói, chỉ là lúc đó hắn chẳng để tâm vào tai.

Tạ Liễm lại lái câu chuyện đi chỗ khác:

"Lại còn để cho một kẻ ngoài không liên quan đến chăm sóc ngươi."

"Ta đi dò hỏi khắp nơi mới biết ngươi đến y quán đấy."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Gió Xuân Qua Ngõ, Đâu Chờ Người Xưa - Chương 4: 4 | MonkeyD