Giữa Thế Gian Thành Kiến - 5
Cập nhật lúc: 13/08/2026 11:04
“Cứ truyền nguyên lời.”
“Nếu hắn nổi giận thì bảo hắn tự tới đây đ.á.n.h ta.”
Tiểu thái giám bị ta nhìn đến chẳng còn đường lui, đành ôm đầu đi truyền lời.
Lúc trở lại, sắc mặt hắn trắng bệch.
“Đốc công nói… nếu phu nhân sợ người khác cười nhạo đến thế thì cứ đi nhảy giếng, người cần mặt mũi của người.”
Nhìn vẻ sợ hãi của tên tiểu thái giám, ta đoán Trình Tụ vừa rồi chắc chắn nổi trận lôi đình.
Cái miệng của tên thái giám c.h.ế.t tiệt này đúng là chẳng dễ nghe chút nào.
Ta vẫn bình thản đáp: “Vậy ngươi nói lại với hắn, nếu hắn sợ Lương gia thì có thể không đi, ta không ép.”
“Phu nhân!”
Tiểu thái giám sợ đến quỳ phịch xuống đất.
“Lời này tiểu nhân thật sự không dám truyền nữa!”
Thấy hắn đáng thương như vậy, ta đành tự tay viết một tấm thiếp khác.
“Đốc công muốn để cả thiên hạ biết ngài không hài lòng với cuộc hôn nhân này sao?”
“Hay ngài thật sự không dám cùng ta về Lương gia?”
“Nam nhi đại trượng phu, đến nhà mẹ đẻ của phu nhân còn không dám bước vào, chẳng phải quá mất mặt sao?”
“Lỡ thiên hạ cười ta không được phu quân sủng ái, lại cười Đốc công chướng mắt ta, vậy lòng ta chắc tan nát mất.”
“Ta mà đau lòng, chẳng lẽ ngài không đau lòng theo sao?”
Ta viết liền một mạch rồi đưa tấm thiếp cho tiểu thái giám.
“Cứ mang cái này đi.”
“Có gì không vừa lòng thì bảo hắn tự đến nói với ta, khỏi làm khó ngươi.”
Trước khi người đi, ta còn bổ sung thêm một câu.
“Bảo hắn ta đang đợi đến mức cả ngày chưa ăn gì.”
Thật ra là vì ăn vặt quá nhiều nên bụng chẳng chứa nổi bữa tối.
Nhưng suy cho cùng cũng đều là chưa ăn cơm, nghĩa cũng chẳng khác nhau bao nhiêu.
Không bao lâu sau, tiểu thái giám lại một mình chạy về, vừa tới nơi đã quỳ xuống.
“Đốc công xem thư xong nói, phu nhân muốn đau lòng thế nào thì cứ việc đau lòng.”
“Người còn bảo tốt nhất phu nhân đừng ăn cơm cả đời, c.h.ế.t đói càng thanh tĩnh.”
Ta nghe xong chỉ ỉu xìu gật đầu.
“Được thôi.”
Hắn không chịu đi thì thôi, ta cũng chẳng thể vác người về Lương gia.
Ta quay vào phòng, ngủ một mạch đến sáng.
Ta vốn ham ngủ, bình thường mấy người cùng gọi cũng chưa chắc lay được dậy.
Cuối cùng vẫn là Trúc Linh và Đỗ Nhược, hai nha hoàn theo ta từ nhà mẹ đẻ sang, hợp sức kéo ta khỏi chăn rồi giúp rửa mặt chải đầu.
Ta còn ngái ngủ, vừa bước ra khỏi viện đã nhìn thấy một nam t.ử mặc trường bào đỏ sẫm đứng ở cổng.
Hắn đứng thẳng dưới ánh sớm, dáng người cao gầy mà đoan chính, thoạt nhìn quả thật có phong thái như lan chi ngọc thụ.
Nếu không mang thân phận thái giám, với bộ dạng ấy chẳng biết sẽ khiến bao nhiêu cô nương động lòng.
Ta dụi mắt mấy lần.
Đây chẳng phải vị phu quân Đốc công miệng độc lòng đen, động một chút là phát điên của ta sao.
Ta vốn tưởng hắn nhất quyết không tới, cho nên lúc thật sự nhìn thấy người, trong lòng lại vui hơn dự liệu.
Ta lập tức chạy tới, thân mật khoác lấy cánh tay hắn.
“Đốc công, ngài thật sự tới rồi sao?”
Trình Tụ rút tay về ngay như bị bỏng.
Vẻ thản nhiên lạnh nhạt ban nãy lập tức biến mất, để lộ tính tình hẹp hòi quen thuộc.
“Ngươi có biết xấu hổ không?”
Tâm trạng ta đang tốt nên chẳng thèm chấp.
Ta sửa lại b.úi tóc rồi ung dung đáp: “Ta khoác tay phu quân mình thì có gì phải xấu hổ?”
“Chẳng lẽ ngài thích ta bỏ tay ngài ra rồi đi khoác tay nam nhân khác hơn sao?”
Sắc mặt Trình Tụ lập tức sa xuống.
Da hắn vốn trắng, con ngươi lại đen, lúc nhìn người bằng vẻ âm trầm càng giống một con quỷ đẹp mã vừa bước ra từ bóng tối.
Hắn cười mà chẳng có chút vui vẻ nào.
“Ngươi cứ việc đi, ta có gì mà không vui.”
Trên mặt hắn rõ ràng viết đầy hai chữ không vui, vậy mà miệng vẫn còn cứng.
Ta không vạch trần, chỉ rũ mi, lập tức đổi sang dáng vẻ tiểu tức phụ bị lạnh nhạt.
“Đốc công cứ đẩy ta ra ngoài, ta còn biết làm sao.”
“Trong lòng ta chỉ có một mình Đốc công, vậy mà Đốc công đến chạm cũng không chịu chạm vào ta…”
Ta còn chưa nói hết, hắn đã vội vàng đưa tay bịt miệng ta.
Khuôn mặt trắng trẻo kia lúc đỏ lúc tái, cuối cùng hắn nghiến răng hỏi: “Ngươi đang nói nhảm gì vậy?”
“Ai dạy ngươi những lời này?”
Ta ngoan ngoãn chớp mắt nhìn hắn.
Trong lòng thì thầm nhủ, ta vô tội lại đáng yêu như vậy, ai còn nổi giận với ta thì nhất định là đầu óc người đó có vấn đề.
Có lẽ hắn thật sự bị ánh mắt ta làm cho nghẹn lời, cuối cùng chỉ hậm hực buông tay.
Ta thấy vậy liền thuận thế khoác tay hắn lần nữa.
“Đốc công đừng chần chừ nữa, nếu không lát nữa sẽ muộn.”
Lần này hắn không đẩy ta đi, nhưng vừa nghe chữ chần chừ đã lập tức nổi cáu.
“Ai chần chừ?”
“Mặt trời đã lên cao ba sào mà ngươi còn chưa chịu dậy, giờ lại biết đổ ngược lên đầu ta?”
Ta thản nhiên đáp: “Tối qua ta đau lòng nên ngủ muộn.”
“Ngài nhìn xem, mắt ta còn sưng đây này.”
Mắt ta đúng là đang sưng thật.
Chỉ có điều nguyên nhân là ngủ quá nhiều, lại vừa mới tỉnh không bao lâu, khóe mắt còn đỏ ửng, nhìn qua rất dễ khiến người ta tưởng ta đã khóc cả đêm.
Vốn còn lo lát nữa không biết nên giải thích với mẹ thế nào, bây giờ xem ra đôi mắt này còn có tác dụng khác.
Trình Tụ chỉ liếc một cái đã cười khẩy.
“Chẳng phải do ngủ nhiều quá nên sưng sao?”
Ta lập tức buông cánh tay hắn.
Người này suy nghĩ âm u quá mức, nói thêm vài câu thật sự dễ bị hắn nhìn thấu.
Ta bèn đi nhanh lên trước mấy bước, giả vờ giận.
“Không thèm để ý Đốc công nữa.”
