
Giữa Thế Gian Thành Kiến
Hỏng rồi.
Đời này của ta xem như gặp đại nạn.
Bình thường ta tuyệt đối không tùy tiện nằm cùng một nam tử, càng khỏi nói tới hạng người giết người không chớp mắt như kẻ trước mặt.
Trình Tụ nhìn ta không nói, còn ta thì chỉ muốn khóc.
Nói cho công bằng, dung mạo hắn không tệ, chỉ là làn da trắng đến quá mức, còn trắng hơn cả ta, thoạt nhìn có phần giống một vị cô nương thanh tú.
Thế nhưng thân trên để trần lại săn chắc, vai rộng eo gọn, nhìn qua khá vừa mắt ta.
Ta cúi xuống nhìn cánh tay mình, tự thấy bản thân cũng chẳng yếu ớt gì.
Hắn trắng hơn ta, thân hình cũng rắn rỏi hơn ta, nhưng ta đẹp hơn hắn.
Xem như vẫn thắng được một ván.
Khoan đã.
Bây giờ nào phải lúc so bì những chuyện này.
Trình Tụ vẫn nhìn ta bằng ánh mắt âm u, khóe môi lại cong lên thành một nụ cười chẳng có chút thiện ý nào.
“Lương Tứ cô nương đừng khóc nữa, phải nằm cùng một hoạn quan như ta, quả thật đã làm cô nương chịu thiệt rồi.”












