Gông Cùm - Chương 3
Cập nhật lúc: 22/08/2026 06:06
Dù sao mọi chuyện cũng đã thành ra thế này, tôi có cảm giác như muốn phá nát tất cả, tôi đẩy mạnh Lương Phi ra: "Cút đi!"
Tôi gạt đám đông ồn ào sang một bên, chạy thẳng xuống cầu thang. Đây là tầng 12, tôi như muốn trút hết mọi bức xúc, cắm đầu cắm cổ chạy.
Bầu trời xám xịt, mây đen vần vũ, những hạt mưa lất phất rơi. Gió lạnh xộc vào mũi, tôi mới như thở lại được, há hốc miệng thở dốc.
Trên đường phố xe cộ qua lại tấp nập, tốp năm tốp ba người còng lưng, hối hả tìm chỗ trú mưa.
Những chiếc xe phóng vun v.út làm nước b.ắ.n tung tóe. Tôi đứng trong màn mưa, mọi thứ trước mắt trở nên nhạt nhòa.
Sự áp bức tôi phải chịu đựng từ nhỏ đến lớn như những cơn sóng dữ cuộn trào, dần dần ăn mòn tôi. Nhưng bọn họ lại là bố mẹ ruột của tôi.
Nếu có sự lựa chọn, tôi ước gì mình chưa bao giờ tồn tại trên cõi đời này.
Nhìn dòng xe đang lao tới, tôi từ từ bước lên một bước.
Một bàn tay đột ngột giữ tôi lại, kéo mạnh tôi về phía sau.
Triệu Dục cởi áo khoác khoác lên vai tôi, ánh mắt anh hiện rõ vẻ hốt hoảng mà tôi chưa từng thấy, giọng nói cũng run rẩy: "Em làm cái gì vậy? Điên rồi sao."
Tôi ngẩng đầu nhìn mái tóc ướt sũng của anh, đưa tay vuốt ve má anh, vành mắt đỏ hoe, khẽ nói: "Triệu Dục, chúng ta chia tay đi."
Bọn họ là bố mẹ ruột của tôi, tôi không thể trốn khỏi vòng xoáy này, nhưng tôi cũng không thể kéo Triệu Dục chìm xuống cùng mình.
Tay Triệu Dục run lên, anh nhìn chằm chằm vào mắt tôi và hỏi: "Gặp chuyện là em muốn bỏ chạy sao? Anh nhớ, em đâu phải là người nhu nhược như thế."
"Em có thể làm gì? Em có thể làm được gì!" Tôi gần như gào lên, sự đè nén trong lòng như con thú dữ xổ l.ồ.ng, tôi đẩy mạnh Triệu Dục ra: "Đó là bố mẹ em, em có thể trốn đi đâu được!"
Triệu Dục đưa tay định nắm lấy tay tôi, tôi lùi lại một bước: "Ngay cả anh cũng muốn ép em sao?"
Cơn gió lạnh thổi qua, Triệu Dục đứng trong gió, im lặng hồi lâu, trong ánh mắt đầy xót xa.
Tôi từ từ nhắm mắt lại, hôn nhân không phải là một cuộc giao dịch, tôi không muốn Triệu Dục vì xót xa, thương cảm mà phải bỏ ra hai triệu kia.
Bọn họ tham lam vô độ, bây giờ đạt được mục đích, sau này sẽ còn đòi hỏi không ngừng, ép người ta đến không thở nổi, giống như loài đỉa bám c.h.ặ.t vào da thịt.
Có cách nào để thoát khỏi không?
Có!
Chỉ có cách rạch da cắt thịt, moi từng quả trứng đỉa ra, cắt bỏ phần da thịt đã hoại t.ử, mới có thể tái sinh thành công.
Sau khi tắm một trận mưa, tôi cảm thấy tỉnh táo hơn rất nhiều.
Tôi đẩy cửa bước vào, bố tôi hạch hỏi: "Mày còn biết đường về nhà, chúng tao chưa ăn tối, còn không mau đi nấu cơm."
Mẹ tôi ân cần đẩy tôi đi nghỉ, nói để bà nấu cho.
Bà lúc nào cũng thế, tỏ ra yếu đuối và bất lực, động một tí là rơi nước mắt để uy h.i.ế.p tôi, nhưng đến giờ, tôi chỉ thấy nực cười và bi đát.
Tôi nói: "Con chia tay với Triệu Dục rồi, bố mẹ về quê đi."
Lương Phi tỏ ra vô cùng kích động, bật dậy khỏi ghế sofa và nói: "Tại sao lại chia tay? Nhà nó không muốn bỏ ra hai triệu à? Hay là mày định giấu giếm, nuốt trọn hai triệu đó?"
Hai triệu, hai triệu.
Trong mắt bọn họ, tôi chính là hai triệu, là cây hái ra tiền!
Mẹ tôi ở bên cạnh không ngừng khuyên nhủ tôi, bảo tôi nói chuyện đàng hoàng với nhà
Triệu Dục, hôn nhân không phải trò đùa, sao có thể nói không cưới là không cưới.
Kết hôn?
Hừ, bọn họ muốn tôi kết hôn sao? Bọn họ chỉ muốn tiền, muốn bám lấy nhà họ Triệu.
Tôi không muốn nói thêm với bọn họ một lời nào nữa, quay lưng đi vào phòng.
Lương Phi đột nhiên tóm lấy tôi: "Mày đã ngủ với Triệu Dục chưa? Mày ngủ với nó, m.a.n.g t.h.a.i con của nó đi. Nhà họ là người có m.á.u mặt, tao không tin bọn họ dám vô trách nhiệm."
Tôi như rơi xuống hầm băng, toàn thân ớn lạnh, buốt buốt đến thấu xương.
Sao anh ta có thể thốt ra những lời như vậy?
Anh ta điên rồi sao!
Anh ta coi tôi là cái gì!
Tôi hất mạnh Lương Phi ra, lạnh lùng nói: "Nếu bố mẹ về, con sẽ gửi tiền hàng tháng. Còn nếu cố tình ở lại đây, con sẽ nhảy lầu tự t.ử, lúc đó mấy người một cắc cũng không có đâu!"
Nói xong, tôi quay lưng đi vào trong, đóng sầm cửa lại!
Ngoài cửa vang lên tiếng Lương Phi: "Muốn bọn tao về cũng được, nhưng tao nói cho mày biết, sổ hộ khẩu đang trong tay tao, không có hai triệu, mày đừng hòng lấy Triệu Dục!"
Tôi trùm chăn kín đầu, ngủ một giấc li bì.
Cho đến sáng hôm sau, khi tôi mở cửa ra thì trong nhà đã không còn ai. Trên bàn để một đĩa sủi cảo, đè lên một mảnh giấy: Mẹ đi rồi, con nhớ ăn uống đầy đủ, tự chăm sóc bản thân.
Đọc xong, dạ dày tôi lộn nhạo.
Tôi vứt luôn cả đĩa sủi cảo vào thùng rác.
Nhìn mớ hỗn độn trong phòng, tôi ngồi xuống bàn, thở hổn hển. Chuyện này như một sợi dây thòng lọng tròng vào cổ tôi, siết c.h.ặ.t từng chút một, rồi sẽ có ngày nó siết gãy cổ tôi, tôi chỉ có thể tận hưởng sự bình yên ngắn ngủi này.
Triệu Dục có đến tìm tôi, tôi không gặp anh, cũng không trả lời tin nhắn. Tôi cần tĩnh tâm.
Nhưng tôi nằm mơ cũng không ngờ, bọn họ chưa về quê, bọn họ vẫn ở lại đây.
Bọn họ tìm đến tận nhà bố mẹ Triệu Dục.
Bọn họ nói với bố mẹ Triệu Dục rằng tôi đã có thai, hỏi xem nhà họ có định chối bỏ trách nhiệm không. Bọn họ còn nói nhà họ Triệu có m.á.u mặt, không lẽ muốn bị người ta khinh bỉ.
Khi tôi chạy đến, mẹ tôi đang ngồi bệt trước cửa công ty nhà họ Triệu, gào khóc t.h.ả.m thiết.
Lương Phi chống nạnh, chỉ thẳng vào mặt bố Triệu Dục nói: "Nhà mấy người thật vô liêm sỉ, con trai ông làm em gái tôi to bụng, định quỵt tiền sính lễ rước em tôi về chắc? Thật không ngờ người giàu cũng giở cái thói lưu manh này!"
Bố Triệu Dục mặc đồ vest, gân xanh trên trán nổi cục, Triệu Dục đứng cạnh, chắc chưa bao giờ thấy loại người này, mím c.h.ặ.t môi không nói.
Những người vây quanh hóng hớt xì xầm bàn tán, châm dầu vào lửa.
Đột nhiên, bố Triệu Dục trợn trắng mắt, ngã lăn ra đất.
Hiện trường càng thêm hỗn loạn.
Triệu Dục cõng bố mình, định lao ra ngoài, Lương Phi nắm c.h.ặ.t lấy anh: "Các người định chuồn à, định giả bệnh bỏ trốn đúng không, mấy người có tiền cũng hay giở trò này!"
Như thế này chẳng khác nào muốn lấy mạng bố Triệu Dục.
Triệu Dục đành phải gọi bảo vệ kéo Lương Phi ra, rồi lao nhanh ra ngoài.
Anh lướt qua tôi, ánh mắt hai chúng tôi chạm nhau. Khoảnh khắc ấy, tôi như rơi vào hầm băng, toàn thân run rẩy vì lạnh.
Tôi lao tới, tóm c.h.ặ.t lấy Lương Phi đang làm loạn: "Quậy đủ chưa! Đủ chưa, các người định ép tôi c.h.ế.t mới vừa lòng hả!"
Lương Phi không hề cho rằng đây là sai trái, tiếp tục gầm lên: "Đồng Đồng, bọn tao làm vậy là vì mày, mày không thể để thằng nhãi nhà họ Triệu ngủ chùa được, dù có chia tay thì cũng phải có phí chia tay chứ! Tao là anh trai mày, tao hại mày được sao!"
Còn chưa hại tôi sao?
Nếu nói tôi vẫn còn chút hy vọng mỏng manh nào vào cái thứ gọi là tình m.á.u mủ này, thì ngay khoảnh khắc ấy, hy vọng đó đã hoàn toàn tan biến.
Chỉ còn lại sự hận thù!
Bộ mặt giả tạo đã bị vạch trần, còn diễn kịch nữa có ích gì?
Tôi liếc nhìn những người đang xem kịch, những chiếc camera lấp lánh, cười khẩy một tiếng, quyết định phá bỏ mọi thứ: "Các người không phải chỉ muốn tiền thôi sao? Thấy nhà họ Triệu có tiền nên muốn bán tôi cho họ để lấy tiền sính lễ cao ngất ngưỡng đúng không? Tôi là cái gì? Một món hàng sao? Tôi nói cho các người biết, dù có c.h.ế.t tôi cũng không lấy!"
Chát!
Bố tôi giơ tay tát tôi một cái tát trời giáng: "Mày do tao sinh ra, tao nuôi lớn, nếu không có bọn tao, mày có thể đi học, có được ngày hôm nay? Có thể trèo cao bám cành cao nhà họ Triệu? Mày đủ lông đủ cánh rồi, không thèm nhận bố mẹ đẻ nữa sao? Ăn cây táo rào cây sung à?"
"Tôi đi học đại học có tốn đồng nào của các người không? Từ nhỏ đến lớn tôi trong cái nhà này ăn cơm thừa canh cặn, mặc quần áo rách nát, tiền tôi đưa các người trả cho các người chưa đủ sao!"
"Chưa đủ!" Bố tôi gầm lên: "Mạng sống của mày là do tao cho, mày sống ngày nào thì phải nuôi tao ngày đó!"
Mạng!
Tôi có quyền lựa chọn sao?
Tôi có thể không sinh ra trên thế giới này không?
Tôi gần như ngạt thở, tôi biết bọn họ muốn gì: "Mấy người về trước đi, tôi còn 5 vạn tệ (khoảng hơn 170 triệu VNĐ) trong tay, lát nữa sẽ đưa cho."
Lương Phi lúc này mới hài lòng bế Lương Hà đi ra ngoài, lầm bầm rằng anh ta biết tôi vẫn còn giấu tiền không đưa cho bọn họ, không ép một chút thì làm sao tôi chịu nhả tiền ra.
Nhìn theo bóng lưng bọn họ, tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y lại.
Tôi đến bệnh viện, đứng ở cửa cẩn thận nhìn vào trong.
Bố Triệu Dục bị tăng huyết áp, giờ đã tỉnh, đang nằm trên giường truyền nước.
Mẹ Triệu Dục đang đút cháo cho ông, bà lạnh lùng, nghiêm khắc cảnh cáo Triệu Dục rằng, dù thế nào họ cũng không cho phép Triệu Dục kết hôn với tôi.
Bà nói gia đình tôi giống như ma cà rồng, đáng sợ và không có điểm dừng. Hôm nay bày ra chuyện không có thực này để gây rối, sau này chắc chắn sẽ làm ra những chuyện vô đạo đức hơn.
Gia đình họ Triệu cả đời thanh bạch, không giống như nhà tôi, trơ trẽn và thô bỉ.
Tôi lùi lại một bước, quay người rời đi.
Tôi rất xin lỗi về chuyện hôm nay, nhưng tôi biết, nếu tôi xuất hiện trước mặt họ, sẽ chỉ kích động họ thêm!
Ngay trong đêm, tôi trả phòng chuyển nhà, và xin nghỉ phép năm ở công ty.
Cũng may là năng lực làm việc của tôi khá tốt, công ty không nỡ để tôi đi, chắc hẳn ông chủ
đã đọc được những tin tức trên mạng nên đã phê duyệt cho tôi nghỉ một tháng.
Một tháng, đủ rồi.
Trốn trong căn nhà mới, tôi ngâm mình trong bồn tắm, từ từ nhắm mắt chìm xuống.
Làn nước ấm áp ôm trọn lấy tôi, nước ngập qua mũi, qua mắt. Cảm giác ngạt thở chân thực gặm nhấm tôi từng chút một.
Cảm giác bất lực vô bờ bến ấy, cảm giác muốn vùng vẫy nhưng không thoát ra được, hơi thở trở nên dồn dập, nuốt chửng lấy tôi. Những ký ức đau khổ ùa về mãnh liệt, như những con thú hoang giang nanh múa vuốt, kéo tôi chìm sâu xuống đáy.
Ào!
Trước khi ngạt thở, tôi ngoi lên mặt nước. Đã đến thế giới này rồi, tại sao lại chọn cách tự kết liễu đời mình?
Tất cả những chuyện này đâu phải lỗi của tôi!
Nếu có một người phải xuống địa ngục, đó chắc chắn không phải là tôi!
Vào ngày thứ 7 tôi trốn trong phòng, chuông cửa vang lên.
"Ai đó!"
"Giao đồ ăn."
Tôi nhìn qua lỗ nhìn trộm trên cửa, một người đàn ông mặc đồng phục giao đồ ăn, đội mũ lưỡi trai cầm hộp đồ ăn đứng trước cửa.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, từ từ mở cửa.
Người đó bất ngờ lao vào ôm chầm lấy tôi. Nỗi sợ hãi trào dâng, tôi dùng tay bóp c.h.ặ.t lấy cổ anh ta.
"Lương Đồng, em điên rồi à?" Triệu Dục ngẩng phắt đầu lên vùng vẫy một chút, ánh mắt cụp xuống nhìn tôi, đầy vẻ lo lắng.
Tôi vội vàng buông tay, hít một hơi thật sâu: "Là anh! Làm sao anh tìm được em?"
Triệu Dục đắc ý lắc chiếc điện thoại trong tay: "Em quên rồi sao, chúng ta chia sẻ vị trí cho nhau mà."
Tôi im lặng một lúc, không nói gì.
Triệu Dục cười một tiếng: "Lương Đồng, cả hai ta đều không phải người dễ dàng bỏ cuộc, em cũng không phải người bất cẩn. Anh đã cho em thời gian bình tĩnh, em suy nghĩ kỹ chưa?"
"Hả?" Tôi giả vờ không hiểu, từ từ ngẩng đầu nhìn Triệu Dục.
Triệu Dục tiến lại gần, cái bóng cao lớn của anh bao trùm lấy tôi, anh gằn từng chữ: "Đã chuẩn bị sẵn sàng để thoát khỏi đó chưa?"
Tôi nhìn chằm chằm người trước mặt, tim đập thình thịch. Triệu Dục, từ lúc chúng tôi quen nhau, anh ấy đã đặc biệt hiểu tôi.
Tiến một bước là ánh sáng, lùi một bước là vực sâu!
Nhưng tại sao tôi phải rơi xuống vực sâu?
Tôi nhào vào vòng tay Triệu Dục, ôm c.h.ặ.t lấy eo anh, hít hà mùi hương quen thuộc trên người anh: "Cho em một chút thời gian."
"Được, anh đợi em." Ánh mắt xót xa của Triệu Dục như muốn tràn ra ngoài. Tôi nhón gót hôn lên môi anh như một lời an ủi.
Tôi lại nhận được điện thoại của mẹ, bà nói bố ốm phải nhập viện, muốn tôi đến thăm.
Tôi hỏi bà có chuyện gì xảy ra không.
Bà khóc lóc, ấp úng không dám nói.
Tôi gặng hỏi thêm một lần nữa, bà mới nói là hết tiền rồi.
