Gông Cùm - Chương 4
Cập nhật lúc: 22/08/2026 06:06
Mới nửa tháng mà tóc mẹ tôi đã bạc trắng, dáng lưng còng xuống như một bà lão bảy mươi tuổi. Bà dắt tay Lương Hà đứng trước mặt tôi, khóc lóc cầu xin tôi cứu bố tôi.
Trong đại sảnh bệnh viện đông đúc người qua lại, bà nước mắt giàn giụa. Đây chính là cách bà ép buộc tôi.
Nhưng hôm nay, tôi thực sự hết cách rồi, tôi nói: "Tôi đã đưa cho bà 30 vạn tệ (hơn 1 tỷ VNĐ) ít ỏi còn lại, tôi hết tiền rồi."
Mẹ mở to mắt trừng trừng nhìn tôi: "Mày, mày mượn Triệu Dục một ít đi, mẹ xin mày."
Tôi bật cười. Bọn họ làm ầm ĩ lên đến mức đó rồi, tôi làm sao mở miệng mượn tiền Triệu Dục được, buồn cười thật.
Tôi hỏi bà, 30 vạn đó tiêu hết rồi sao?
Mẹ tôi ấp úng không dám nói.
Lại là Lương Hà nắm lấy tay tôi: "Cô ơi, bố tìm được mẹ mới rồi, bố lấy hết tiền bảo để cưới mẹ mới!"
Tôi im lặng một lát, cúi đầu nhìn mẹ.
Hóa ra, ngay ngày hôm sau Lương Phi làm loạn, anh ta đã gặp một người phụ nữ trong quán bar. Người phụ nữ này tự xưng là nhà giàu, là phú nhị đại, còn dẫn Lương Phi đi xem biệt thự của mình.
Lương Phi tin sái cổ.
Người phụ nữ đó còn ngỏ ý muốn ở bên Lương Phi, nếu gia đình Lương Phi có điều kiện, cô ta sẵn sàng gắn bó với anh ta.
Đứng trước một người phụ nữ xinh đẹp, trắng trẻo như vậy, đàn ông nào chẳng xiêu lòng.
Hơn nữa, Lương Phi lại lớn lên trong sự bao bọc của bố mẹ.
Thế là Lương Phi không những đòi mẹ 30 vạn, mà còn cuỗm sạch tiền trong nhà để mua sắm đồ hiệu đ.á.n.h bóng bản thân, dẫn người phụ nữ kia đi dạo trung tâm thương mại, ra vào nhà hàng sang trọng, tặng quà cho cô ta.
Mẹ tôi cũng tin sái cổ, cho rằng Lương Phi dựa vào khuôn mặt điển trai đó có thể trở thành con rể nhà giàu.
Bà lấy bức ảnh của người phụ nữ kia cho tôi xem, cười đầy tự hào, bà nói: "Con nhìn xem, đây là cô gái đó, xinh đẹp không, con gái nhà giàu có khác."
Cô gái mặc chiếc váy dạ hội, làm tóc uốn lọn lớn, thanh lịch và xinh đẹp, khiến người ta không thể rời mắt.
Tôi dửng dưng liếc nhìn bức ảnh rồi quay đi.
Mẹ tôi kéo áo tôi nói: "Đồng Đồng, con đóng tiền viện phí đi, nể tình bố mẹ đã cho con mạng sống này."
Nhìn xem, mấy chục vạn đưa hết cho con trai phá phách, chút tiền viện phí cỏn con cũng bắt tôi phải trả.
Tôi không từ chối, lấy tiền đóng viện phí, rồi cho bà thêm một ngàn tệ (khoảng hơn 3 triệu VNĐ), bảo đây là tiền sinh hoạt, sau đó dứt khoát quay người rời đi.
Mười ngày sau, Lương Phi gọi điện đòi tiền, anh ta nói bố tái phát bệnh, cần mười vạn để chữa bệnh.
Tôi từ chối, tôi nói tôi không có tiền. Dưới những lời c.h.ử.i bới của anh ta, tôi dập máy.
Anh ta liên tục nhắn tin, nói nếu tôi không đưa tiền, tìm được tôi, anh ta sẽ g.i.ế.c tôi.
Anh ta nói, nếu không đưa tiền, anh ta sẽ đến công ty nhà họ Triệu quậy phá.
Anh ta nói, nếu không đưa tiền, anh ta sẽ để bố c.h.ế.t trong bệnh viện.
Tôi nhắn lại, tôi hết tiền rồi, bản thân tôi còn không sống nổi thì lo gì đến sự sống c.h.ế.t của người khác!
Triệu Dục đang nấu ăn, điện thoại liên tục đổ chuông.
Tôi nhìn màn hình điện thoại không nói gì. Anh lau tay dính nước đi ra nghe điện thoại, tôi từ từ bước vào bếp.
Dù không bật loa ngoài, nhưng những âm thanh ch.ói tai vẫn truyền ra từ điện thoại.
Tôi nghe thấy Triệu Dục nói: "Cho anh 20 vạn, mang sổ hộ khẩu đến đổi."
Động tác thái rau của tôi khựng lại. Tôi im lặng nhìn chằm chằm mớ rau trên thớt, trong lòng trào dâng vô vàn cảm xúc, như một mớ bòng bong.
Triệu Dục ôm chầm lấy tôi từ phía sau, hôn nhẹ lên má tôi: "Em yên tâm, anh sẽ đứng phía sau em, kéo em ra khỏi đó."
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, không nói lời nào.
Có lẽ ánh mắt bình thản của tôi khiến Triệu Dục có chút lo lắng. Anh nói: "Anh sẽ không làm điều gì có lỗi với em, em yên tâm, anh lấy nhân cách của mình ra đảm bảo."
Tôi bật cười thành tiếng. Có lẽ cuộc đời không bi đát đến thế.
Không lâu sau, tôi nhận được cuộc gọi video từ mẹ tôi. Bà vẫn như mọi khi, khóc lóc t.h.ả.m thiết, cầu xin tôi cứu bố, nói bố tôi thực sự không qua khỏi rồi.
Tất nhiên, nếu tôi không nhìn thấy cảnh bố tôi đang ôm Lương Hà đút cơm thì tôi đã tin rồi.
Tôi nói tôi hết tiền rồi, một đồng cũng không còn.
Mẹ tôi bỗng nhiên nổi đóa, kề d.a.o lên cổ, dùng giọng điệu cay nghiệt nhất đe dọa tôi: "Lương Đồng, có phải mày muốn ép mẹ c.h.ế.t không? Nếu mày không đưa tiền, mẹ sẽ c.h.ế.t ngay trước mặt mày!"
Ánh mắt sắc lẹm, tàn nhẫn, như một mũi tên xuyên thẳng vào tim tôi.
Nhưng tôi đã sớm chai lỳ, bình thản nhìn bà, dường như ngay cả khi bà c.h.ế.t ngay trước mặt tôi lúc này, tôi cũng chẳng hề d.a.o động.
Thấy tôi bình tĩnh như vậy, bà thay đổi vẻ nhu mì thường ngày, gầm lên: "Mày có phải muốn nhìn cả nhà mình c.h.ế.t hết không, Lương Đồng, mày không có trái tim sao! Nếu mày không đưa tiền cho tao, tao sẽ..."
Triệu Dục đột ngột lấy điện thoại từ phía sau tôi, anh tắt loa ngoài, không biết đã nói gì với mẹ tôi, một lúc sau anh quay lại đưa điện thoại cho tôi.
Anh mỉm cười như không có chuyện gì xảy ra, hỏi tôi: "Tối nay Đồng Đồng muốn ăn gì?"
"Để em nấu cho." Tôi đứng lên: "Dù sao mấy ngày nay em cũng chẳng có việc gì làm."
"Được." Triệu Dục không từ chối, mở laptop ngồi trên sofa làm việc.
