Hạ Hạ - Chương 2

Cập nhật lúc: 05/08/2026 19:00

Sợ việc học tụt lại, tôi không dám xin nghỉ.

Tiết tự học buổi sáng vừa kết thúc, tôi đã bị Văn Lệ Lệ kéo vào nhà vệ sinh nữ.

Cô ta dẫn theo một nhóm con gái, dồn tôi đến trước bồn rửa tay.

“Hạ Châu, mày còn dám đến trường à? Chậc chậc, chẳng lẽ tối qua đ.á.n.h vẫn chưa đủ mạnh?”

“Ha ha, chắc tại loại hạ tiện thì da mặt dày. Con này vừa quê mùa vừa xấu xí, da mặt không dày thì đã c.h.ế.t từ lâu rồi!”

“Bảo sao tên là Hạ Châu, Hạ Heo, da dày thịt thô như heo ấy!”

Đám con gái đứng bên cạnh tuôn ra đủ lời sỉ nhục khó nghe, rồi hắt cả gáo nước bẩn từ bồn cầu lên đầu tôi.

Nước bẩn chảy từ tóc xuống cổ áo, mùi hôi tanh ẩm ướt khiến tôi buồn nôn.

“Chậc chậc, Hạ Châu, mày đúng là bẩn thỉu xấu xí y như heo!”

Cô ta túm tóc tôi, tát mạnh hai cái, sau đó còn ghét bỏ vì bẩn mà đi rửa tay, rồi mới rời khỏi nhà vệ sinh.

Tôi trượt dọc theo bức tường, ngồi bệt xuống đất, vùi mặt vào đầu gối, cố không để nước mắt rơi ra.

Văn Lệ Lệ nhốt tôi trong nhà vệ sinh suốt cả buổi sáng, đến tận trưa tan học mới có người mở cửa cho tôi ra ngoài.

Tôi cứ tưởng chuyện đã kết thúc.

Nhưng Văn Lệ Lệ không hề dừng tay.

Những ngày sau đó, bàn học của tôi liên tục bị lục tung, bài tập thường xuyên biến mất không rõ nguyên nhân. Vài lần như vậy, thầy cô bắt đầu không còn tin lời tôi nữa.

Văn Lệ Lệ cứ xuất hiện ở mọi nơi tôi đi qua, xem việc khiến tôi mất mặt là trò tiêu khiển.

Buổi tối, tôi cố ý ở lại thư viện học thật lâu mới chuẩn bị về, chỉ để tránh gặp cô ta.

Nhưng Văn Lệ Lệ không về. Cô ta còn dẫn theo một đám người chặn tôi ngay ngoài cửa.

Cô ta hất đổ cốc của tôi. “Bốp” một tiếng, ly cà phê tôi mua để giữ tỉnh táo b.ắ.n tung tóe lên chân.

Chiếc quần trắng vừa thay lập tức dính bẩn.

Tôi tức giận nhìn cô ta, vừa định mở miệng thì bắt gặp ánh mắt cảnh cáo của Kỷ Lăng Nhiên.

Hắn đứng cạnh cô ta, ngậm t.h.u.ố.c lá, ánh mắt tràn đầy khinh miệt.

“Chậc, Hạ Châu, mày không phục à?” Văn Lệ Lệ đẩy mạnh một cái, khiến tôi ngã ngồi xuống nền đất đầy cà phê vương vãi.

Mùi đất tanh hòa cùng mùi cà phê khiến tôi buồn nôn.

Đám đàn em của cô ta phá lên cười, chế giễu tôi như một con heo đang húp cặn rửa nồi.

Bọn họ thậm chí còn ép tôi cúi xuống uống thứ cà phê đã đổ trên nền nhà.

Khi mặt tôi chỉ còn cách mặt đất vài centimet, người quản lý thư viện đến khóa cửa vừa hay nhìn thấy cảnh ấy.

“Mấy em đang làm gì vậy!”

Văn Lệ Lệ và một đứa đàn em lúc này mới chịu buông tôi ra, vội vàng nở nụ cười giả lả: “Bọn em chơi thật lòng thật dám với Hạ Châu thôi mà!”

“Đúng đó thầy, Hạ Châu thua nên phải uống cà phê dưới đất!”

“Không phải đâu.” Tôi vội lắc đầu, dùng ánh mắt cầu cứu nhìn người quản lý. “Thầy ơi, là các bạn ấy ép em.”

Người quản lý cau mày, vừa định nói gì đó thì Văn Lệ Lệ đã cướp lời, cười nịnh nọt: “Thầy đừng để ý cô ta, cô ta chỉ muốn trốn phạt nên mới nói vậy thôi!”

“Hạ Châu, chơi thì phải chịu, thua là thua, sao còn đi méc thầy!”

Văn Lệ Lệ cố ý đảo trắng thay đen, đổ hết lỗi lên đầu tôi.

Đám đàn em của cô ta cũng lập tức hùa theo.

“Đúng đó, Hạ Châu, mày nhỏ nhen quá rồi.”

“Chỉ là trò chơi thôi mà, không muốn chịu phạt thì cũng đâu cần méc thầy!”

Người đông, lời nói lại thống nhất, bọn họ dễ dàng lấn át tôi.

Quả nhiên, người quản lý tin lời bọn họ, mặt sa sầm nhìn tôi một cái, sau đó quay sang Văn Lệ Lệ: “Thôi, ở trường thì lo học hành cho đàng hoàng, đừng bày ra mấy trò vô bổ này nữa!”

Ông ta bỏ đi, rõ ràng không muốn dính líu vào chuyện này.

Văn Lệ Lệ cúi đầu nhìn tôi, giọng đầy đắc ý: “Thấy chưa, ai cũng đứng về phía tao. Sẽ chẳng có ai tin mày đâu.”

“Mày có méc thầy cũng vô dụng. Tao có cả trăm cách để không bị phạt, còn mày thì… không may mắn như vậy đâu!”

03

Tôi hoàn toàn tuyệt vọng. Phía sau bọn họ còn nói gì nữa, tôi đã không nghe rõ.

Tôi ngồi thẫn thờ ở cửa thư viện rất lâu, lâu đến mức đèn trong khuôn viên trường đều lần lượt tắt hết.

Mãi đến khi chú bảo vệ đi tuần gọi tên tôi mấy lần, tôi mới sực tỉnh, nhận ra mình đã ngồi trên nền gạch lạnh lẽo, người ướt sũng cà phê, ngẩn ngơ suốt một khoảng thời gian dài.

Tôi lảo đảo trở về nhà, thấy mẹ đang rửa bát, vừa làm vừa càu nhàu:

“Lớn tướng rồi mà không biết giữ gìn, làm bẩn hết cả bộ đồ. Mẹ làm gì có tiền mua đồ mới cho mày.”

“Không chịu học hành t.ử tế, còn bày đặt đi học vẽ cho tốn tiền, phải tốn gấp đôi tiền nuôi mày! Đúng là khổ thân tao, sao mày không học theo con chị ở quê, người ta chăm chỉ hiểu chuyện biết bao.”

Những lời trách móc của mẹ, tôi đã nghe đến quen tai, lòng cũng sớm chai lì.

Nhưng hôm nay, tôi lại muốn khóc.

Tôi không đáp lại, chỉ đi vào phòng, khóa trái cửa.

Điện thoại rung không ngừng — tất cả đều là tin nhắn từ Kỷ Lăng Nhiên.

[Hạ Hạ, tan học buổi tối chưa?]

[Mau trả lời anh đi!]

[Bảo bối, có phải anh làm sai gì không, sao mấy hôm nay em lạnh nhạt với anh thế?]

[Đừng im lặng mà, anh sẽ buồn lắm.]

Anh sẽ buồn sao?

Đúng rồi.

Anh sẽ buồn.

Dù tôi và Kỷ Lăng Nhiên chỉ yêu qua mạng, nhưng tôi biết rõ anh ta rất phụ thuộc vào tôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hạ Hạ - Chương 1: Chương 2 | MonkeyD