Hạ Hạ - Chương 1
Cập nhật lúc: 05/08/2026 19:00
Tôi đang yêu một người từng là kẻ bắt nạt tôi trong những năm đi học.
Ba năm trước, tôi từng khóc lóc cầu xin anh ta tha cho mình, nhưng anh ta chỉ giẫm lên tay tôi, đứng từ trên cao nhìn xuống, mắng tôi là thứ rác rưởi.
Ba năm sau, anh ta quỳ trước mặt tôi, nước mắt rơi không ngừng, van xin tôi đừng bỏ anh ta lại. Còn tôi, tôi trả lại cho anh ta nguyên vẹn câu nói năm xưa.
1.
Bị đám côn đồ trong trường dồn vào góc tường, tôi gửi tin nhắn cuối cùng cho người bạn trai quen qua mạng — không ngờ, điện thoại của hắn lại vang lên.
Khi Kỷ Lăng Nhiên lấy điện thoại ra, sự lạnh lẽo trong đáy mắt hắn lập tức tan đi, thay vào đó là vẻ dịu dàng mềm mại.
[Hạ Hạ ngoan, anh đang bận, chờ anh một chút nhé.]
Tin nhắn vừa gửi đi, điện thoại tôi khẽ rung lên.
Đó chính là âm báo đặc biệt của bạn trai tôi.
Tôi kinh ngạc nhìn sang. Dưới ánh đèn đường, đường nét gương mặt nghiêng hoàn hảo và ngũ quan thanh tú lạnh lùng của hắn giống hệt “Nhiên Nhiên” mà tôi vẫn quen thuộc.
Nhưng điếu t.h.u.ố.c ngậm trên môi, cùng ánh mắt âm u dữ tợn kia, lại hoàn toàn khác với chàng trai ôn hòa, nhã nhặn trong ảnh.
Khoảnh khắc ấy, tôi không phân biệt nổi người trước mặt rốt cuộc là “Nhiên Nhiên” ngoan ngoãn của tôi, hay là Kỷ Lăng Nhiên — bạn trai của Văn Lệ Lệ, tên côn đồ khét tiếng trong trường.
“Anh Lăng, chính con tiện nhân này đã rạch hỏng túi của em! Không mua nổi thì ghen tị, thứ nghèo mạt chỉ biết phá hoại!” Văn Lệ Lệ chỉ thẳng vào tôi, giọng đầy căm tức, ánh mắt lại lộ vẻ đắc ý.
“Tôi không có…”
Tôi thật sự không làm hỏng túi của cô ta.
Hôm đó, Văn Lệ Lệ vô cớ tát tôi một cái, sau đó còn định tát tiếp. Tôi né được, cô ta hụt tay ngã nhào, tự làm rách chiếc túi mới mua trị giá hai trăm nghìn của mình.
Cô ta la hét bắt tôi bồi thường, nhưng tôi không có tiền. Thế là cô ta đe dọa, bảo tôi cứ chờ đó — bạn trai cô ta, Kỷ Lăng Nhiên, sẽ tới “xử lý” tôi.
Tôi từng nghe về Kỷ Lăng Nhiên. Hắn xuất thân giàu có, gia đình làm ăn lớn, nghe nói còn có quan hệ với giới xã hội. Đánh nhau thì tàn nhẫn, lạnh m.á.u, không sợ c.h.ế.t. Người trong trường vừa sợ vừa ghét, lén gọi hắn là “ác quỷ”.
Nhưng tôi chưa từng nghĩ, “Nhiên Nhiên” dịu dàng của tôi và con ác quỷ kia lại là cùng một người.
Kỷ Lăng Nhiên đứng dậy, từng bước đi về phía tôi. Ánh đèn vàng ấm rơi xuống người hắn, nhưng đáy mắt hắn lại lạnh đến không có chút nhiệt độ. Thân hình cao lớn ép sát trước mặt tôi.
Tôi vô thức siết c.h.ặ.t ngón tay, chỉ nghe hắn lạnh lùng nói:
“Cho mày hai lựa chọn: một là đền tiền, hai là quỳ xuống xin lỗi.”
Sự khinh miệt và lạnh nhạt ấy khác hẳn giọng nói dịu dàng, ấm áp qua điện thoại.
Tôi không biết trong lòng mình lúc đó là cảm giác gì, chỉ thấy đầu óc tê dại. Không cam lòng, tôi nhìn thẳng vào mắt hắn:
“Nếu tôi nói tôi không làm hỏng túi cô ta, anh có tin không?”
Kỷ Lăng Nhiên nhìn tôi một lát, sau đó khẽ bật cười đầy khinh thường:
“Không biết điều.”
Hắn quay lưng đi, giọng mất kiên nhẫn:
“Vậy dạy cho nó một bài học nhớ đời.”
Máu trong người tôi như đông lại, tai cũng ù đi.
Đám đàn em ép tôi quỳ xuống, liên tục tát vào mặt tôi, xé quần áo tôi, đá vào bụng tôi. Tôi đau đến mức không thể phát ra tiếng.
Kỷ Lăng Nhiên chỉ thờ ơ dựa vào bức tường bên cạnh, ánh mắt dịu dàng nhìn màn hình điện thoại, giống như đang chờ tin nhắn của ai đó.
Tôi co người chịu đựng những cú đ.á.n.h, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.
Bị mấy gã đàn ông trưởng thành đ.á.n.h đập, hậu quả là nửa ngày tôi không thể đứng dậy, hai chiếc răng bị gãy, m.á.u nôn ra nhuộm đỏ cổ áo.
Tôi nằm như con cá c.h.ế.t trên nền đất suốt ba tiếng, cuối cùng mới đủ sức bò về nhà. Tôi không dám kể với bố mẹ. Họ là người nông thôn chất phác, lên thành phố A làm việc vất vả, vậy mà vẫn chỉ miễn cưỡng sống qua ngày.
Nghĩ lại, tôi bị bắt nạt chỉ vì mình là dân quê. Những câu như “đồ nhà quê”, “nghèo hèn bẩn thỉu”, “bán mày đi cũng không đủ tiền đền”… từng nhát từng nhát cứa sâu vào tim tôi. Từ đó tôi hiểu, nghèo thì ngay cả tư cách giữ lòng tự trọng cũng không có, chỉ có thể bị người ta giẫm xuống bùn.
“Khà…”
Tôi lặng lẽ tự bôi t.h.u.ố.c cho mình.
Đau thật.
Điện thoại liên tục vang lên âm báo đặc biệt — tất cả đều là tin nhắn từ “Nhiên Nhiên ngoan” của tôi.
[Hạ Hạ bảo bối, về nhà chưa?]
[Giờ này chắc em về rồi chứ, sao vẫn chưa trả lời anh~]
[Có phải Nhiên Nhiên làm gì khiến bảo bối giận rồi không…]
Giọng điệu rõ ràng vẫn dịu dàng thân mật như vậy, nhưng tôi chỉ thấy lạnh sống lưng.
Tôi gõ rồi lại xóa, xóa rồi lại gõ, cuối cùng chỉ gửi đi một câu —
[Tối nay anh chỉ đến thư viện thôi sao?]
Bên kia im lặng một chút, rồi nhanh ch.óng trả lời.
02
[Đúng vậy, hôm nay anh cũng chăm chỉ học bài mà!]
Như để chứng minh, anh còn gửi kèm một bức ảnh chụp trong thư viện.
Trong ảnh, chàng trai mặc sơ mi trắng, khóe mắt đuôi mày đều là nụ cười rạng rỡ. Anh đứng bên giá sách, trông nho nhã, lịch thiệp, sáng trong như gió xuân.
Nhưng tất cả đều là giả.
Tôi may mắn vì mình chưa từng gửi ảnh cho anh ta, may mắn vì anh ta chưa nhận ra tôi, để tôi còn có cơ hội tận mắt nhìn thấy bộ mặt thật của hắn.
