Hạ Hạ - Chương 4
Cập nhật lúc: 05/08/2026 19:01
Giọng Kỷ Lăng Nhiên lại trở nên nhẹ nhàng: [Hạ Hạ là tốt nhất. Hạ Hạ, anh muốn sớm gặp em, anh đến tìm em nhé?]
Tôi và Kỷ Lăng Nhiên đã hẹn sau kỳ thi đại học mới gặp mặt, nhưng rõ ràng bây giờ anh ta không thể chờ được nữa.
Có lẽ… anh ta cảm nhận được tôi đang ngày càng rời xa mình.
[Hạ Hạ?]
[Em từng nói sẽ mãi ở bên anh, em sẽ không nuốt lời đúng không?]
Tôi nghe ra trong giọng anh ta có sự dè dặt, bất an và nỗi sợ bị bỏ lại.
Trong lòng tôi dâng lên chút chua xót. Rõ ràng tôi đã quyết tâm khiến anh ta đau khổ, vậy mà vẫn không tránh khỏi một khoảnh khắc d.a.o động.
Tôi hỏi anh: [Nhiên Nhiên, anh từng nói sẽ vì em mà dần trở nên tốt hơn, đúng không?]
[Đúng vậy Hạ Hạ, anh vẫn luôn cố gắng.]
Anh trả lời rất dứt khoát, như thể kẻ bắt nạt tàn bạo kia không hề là anh.
Đúng là anh ta có hai gương mặt.
[Vậy anh nhất định phải trở thành một người chính trực, lương thiện, ít nhất đừng làm chuyện xấu.] — tôi nhắn lại.
Kỷ Lăng Nhiên, tôi đã cho anh cơ hội rồi.
Anh phải… nói được làm được đấy.
Nhưng Văn Lệ Lệ vẫn chưa chịu buông tha tôi.
Để ép tôi xin lỗi, cô ta bắt đầu lợi dụng dư luận.
Cô ta đăng chuyện tôi làm hỏng túi lên diễn đàn trường. Chỉ trong nháy mắt, từ một kẻ gây chuyện, cô ta biến thành “người bị hại”.
Cô ta tỏ ra đáng thương, nói mình chỉ cần tôi xin lỗi.
Cô ta đứng trên lập trường “công lý” để chỉ trích tôi — nói nhà tôi nghèo thì đừng mơ tưởng đến đồ xa xỉ của người khác, rằng lòng hư vinh sẽ chỉ khiến cha mẹ thêm gánh nặng, rằng tôi không biết điều, không biết thương cho gia đình…
Dáng vẻ “chính nghĩa và lương thiện” ấy nhanh ch.óng đổi lấy sự đồng tình. Trên mạng lập tức tràn ngập những lời mắng c.h.ử.i tôi.
“Nghèo thì đừng bày trò!”
“Không có được thì phá hoại, độc ác thật sự, con Hạ Châu này ghê tởm quá!”
“Đúng vậy, đồ Hạ tiện mau cút khỏi trường đi!”
“Nghe nói mấy hôm trước bạn trai của Lệ Lệ là Kỷ Lăng Nhiên đã đ.á.n.h cô ta đấy.”
“Đánh hay lắm, bị đ.á.n.h một trận mà đền được hai trăm nghìn, tôi cũng chịu!”
“Hạ Châu phải xin lỗi!”
Ngay dưới bài viết công kích tôi dữ dội nhất, tôi đăng đoạn video Văn Lệ Lệ tự ngã, tự làm rách túi rồi vu oan cho tôi.
Những người đang c.h.ử.i tôi lập tức im bặt.
Tôi vốn đã định đăng video này vào hôm nay. Việc Văn Lệ Lệ tự đẩy mình lên chỉ cho tôi thêm một cơ hội để tát thẳng vào mặt cô ta.
Đăng xong, tôi yên tâm đến trường.
06
Không ít bạn học đến an ủi tôi, có người còn xin lỗi:
“Xin lỗi nhé Hạ Châu, mình chưa tìm hiểu rõ đã vội mắng bạn trên diễn đàn. Không ngờ bạn thật sự bị vu oan.”
Trên diễn đàn, những lời c.h.ử.i bới bắt đầu chuyển hướng sang Văn Lệ Lệ.
Người đứng về phía công lý lúc nào cũng chiếm số đông. Chẳng bao lâu, Văn Lệ Lệ trở thành mục tiêu bị mọi người chỉ trích, gần như ai cũng lên án cô ta.
Cô ta mất sạch mặt mũi.
Tôi biết cô ta chắc chắn sẽ không bỏ qua dễ dàng.
Chỉ là… lần này, Kỷ Lăng Nhiên còn giúp cô ta nữa không?
Anh ta đã hứa với tôi sẽ trở thành một người lương thiện, chính trực. Anh ta đã hứa sẽ không làm chuyện xấu nữa.
Tôi không dám chắc anh ta có thể làm được.
Và khi Kỷ Lăng Nhiên lại dẫn người chặn tôi ở đầu ngõ, tôi đã có được câu trả lời.
Văn Lệ Lệ đứng bên cạnh anh ta, chỉ thẳng vào tôi mắng c.h.ử.i:
“Hạ Châu, mày muốn c.h.ế.t phải không, dám chơi tao!”
“Con tiện nhân, hôm nay không xử c.h.ế.t mày thì tao không mang họ Văn!”
Tôi không để ý đến vẻ hung hăng của cô ta, chỉ nhìn chằm chằm Kỷ Lăng Nhiên.
“Kỷ Lăng Nhiên, video trên mạng anh xem rồi chứ, tôi vô tội.”
Tôi sợ anh không biết, sợ anh bị Văn Lệ Lệ lừa, nên trước đó đã cố tình gửi riêng video kia cho anh, đảm bảo anh sẽ nhìn thấy.
Anh không nhìn tôi, chỉ tiện tay ném điếu t.h.u.ố.c xuống, hờ hững nói: “Thấy thì sao. Tao chỉ biết mày không làm theo lời tao bảo.”
Những lời lạnh như băng ấy giống như mang theo gai nhọn, cắm thẳng vào tim tôi.
Tôi bật cười, suýt nữa cười đến rơi nước mắt.
Tôi không nên đặt hy vọng vào anh.
Kỷ Lăng Nhiên chưa từng là chàng trai rạng rỡ đứng bên giá sách kia. Ngay từ đầu, anh đã là kẻ u ám, ích kỷ, m.á.u lạnh. Sao tôi lại quên mất điều đó?
Anh nói anh đã thay đổi, tất cả chỉ là lớp vỏ ngụy trang được dựng lên vì tôi.
Tôi sao có thể tin đó là thật?
“Hạ Châu, mày còn mơ anh Kỷ giúp mày à? Nằm mơ đi!”
“Anh Kỷ, giúp em dạy con tiện này một bài học!”
Không biết ai đã đẩy tôi một cái, tôi ngã ngồi xuống đất.
Những cú đ.ấ.m, cú đá liên tục trút xuống người tôi. Rất đau, nhưng tôi đã chuẩn bị sẵn đường lui: tôi mang theo hai chiếc điện thoại dự phòng, vừa ghi âm vừa quay video, rồi lập tức gửi đi.
Bọn họ vừa đ.á.n.h vừa c.h.ử.i. Tôi không ngờ chúng còn cố tình nhắm vào tay tôi.
“Tay này là tay để vẽ đúng không, tiếc thật đấy.”
“Dù mày có thi đỗ đại học, nhà mày cũng nuôi không nổi đâu. Hay để bọn tao phế luôn cho xong, ha ha ha!”
Không!
Vẽ tranh là ước mơ của tôi!
Là ước mơ tôi giữ suốt bao năm!
Khoảnh khắc ấy, tôi thật sự hoảng sợ, vừa khóc vừa cầu xin gọi tên Kỷ Lăng Nhiên.
“Kỷ Lăng Nhiên, anh tha cho em, em xin anh tha cho em!”
Kỷ Lăng Nhiên quay đầu lại.
Anh nhìn tôi một cái.
