Hạ Vãn Chiếu - Chương 8
Cập nhật lúc: 24/08/2026 17:05
Phía dưới video còn đăng đầy đủ dòng thời gian cùng ảnh chụp các đoạn trò chuyện cũ trong nhóm bạn.
Cuối cùng.
Người tiết lộ nói thêm một câu:
[Hạ Niên Niên, đừng trách tôi trở mặt. Ai bảo cô đi quyến rũ chồng tôi.]
Một viên đá rơi xuống.
Lập tức khuấy động cả mặt hồ.
Dư luận lần nữa đảo chiều hoàn toàn.
Sự thương cảm dành cho tôi lan khắp nơi.
Giang Miên vui vẻ chạy tới tìm.
“Bọn họ tự c.ắ.n nhau, không ngờ lại vô tình giúp cậu rửa sạch oan.”
“Nhưng tớ vẫn thấy kỳ lạ. Hạ Niên Niên đã có Thẩm Trì chống lưng rồi, sao còn đi chọc vào chồng người khác?”
Tôi tắt màn hình.
Ngẩng đầu.
Bình tĩnh nói:
“Không phải vô tình.”
“Người quyến rũ chồng của bạn thân Hạ Niên Niên là Tô Nhuận Nhuận.”
Chính tôi cầm bản xét nghiệm chứng minh quan hệ cha con giữa Tô Nhuận Nhuận và em trai mẹ kế.
Dùng nó ép Tô Nhuận Nhuận tiếp cận chồng của người bạn thân kia.
Sau đó.
Tôi thuê người chụp ảnh.
Chỉ chọn những góc khiến Tô Nhuận Nhuận trông giống Hạ Niên Niên nhất.
Cũng chỉ chọn những bức có tư thế hai người thân mật nhất.
Rồi gửi toàn bộ cho người bạn ấy.
Tôi đã đoán từ trước.
Bọn họ nhất định sẽ trở mặt.
17
Thẩm Trì từng tới tìm tôi.
Anh đứng trước mặt tôi giống một đứa trẻ vừa gây lỗi.
Có chút lúng túng.
Có chút mất tự nhiên.
Anh nói:
“Xin lỗi, anh đã hiểu lầm em suốt nhiều năm.”
Tôi đã chờ câu xin lỗi này năm năm.
Gần hai nghìn ngày đêm.
Tôi vẫn luôn nhớ rõ ngày hôm đó.
Khi mở mắt ra.
Tôi hoàn toàn không biết chuyện gì vừa xảy ra.
Nhưng Thẩm Trì đã chỉ thẳng vào tôi mà mắng:
“Hạ Vãn Chiêu, sao em lại không biết xấu hổ tới mức này!”
Tôi cực kỳ tủi thân.
Nhưng anh hoàn toàn không chịu nghe giải thích.
Sau đó paparazzi xuất hiện.
Hôn lễ trở thành chuyện không thể thay đổi.
Lúc ấy tôi còn nghĩ.
Có lẽ cũng không quá tệ.
Ngày trước chúng tôi đứng quá xa nhau.
Bây giờ khoảng cách gần như vậy.
Chỉ cần ôm một chút.
Có lẽ trái tim sẽ lại ấm.
Tôi đi tìm chứng cứ.
Rất nghiêm túc giải thích với Thẩm Trì.
Tôi vẫn nghĩ.
Rồi sẽ có ngày hai người hòa giải.
Nhưng không hiểu sao.
Chúng tôi càng đi càng xa.
Anh bắt đầu uống rượu.
Đi bar.
Qua đêm bên ngoài.
Sau đó là vô số scandal với phụ nữ khác.
Bây giờ.
Tôi đột nhiên chẳng biết phải nói gì với anh nữa.
Tôi nhìn gương mặt Thẩm Trì.
Vẫn đẹp trai.
Nhưng xa lạ.
Không còn tìm thấy bóng dáng cậu thiếu niên năm nào trong ký ức.
Tôi đứng ngay cửa phòng.
Ánh sáng từ phía sau chiếu tới.
Thẩm Trì nhìn thấy căn hộ cũ kỹ bên trong.
Ánh mắt lộ rõ đau lòng.
“Sao em lại chọn sống ở chỗ thế này?
“Nơi này không an toàn.
“Về với anh đi.
“Coi như cho anh một cơ hội bù đắp.
“Chúng ta bắt đầu lại.”
Làm sao bắt đầu lại được?
Tôi đã tủi thân quá lâu.
Tủi thân tới mức rất nhiều đêm phải một mình rơi nước mắt.
Sau đó tự an ủi:
“Rồi sẽ ổn thôi. Sẽ có ngày mọi chuyện sáng tỏ. Đến lúc đó nhất định phải làm cao một chút, bắt anh ấy dỗ mình thật lâu.”
Nhưng tôi đã chờ quá lâu.
Đến mức ý định ban đầu đã hoàn toàn thay đổi.
Tôi nói:
“Không quay lại được nữa.”
Thẩm Trì không chịu rời đi.
Cuối cùng tôi phải gọi ban quản lý tòa nhà.
Mới đuổi được anh.
Một tuần sau.
Tôi nhận được tin nhắn từ một người bạn chung.
[Hạ Vãn Chiêu, Kem mất tích rồi.]
Là Thẩm Trì mượn điện thoại của người ấy nhắn cho tôi.
Tôi đột nhiên nhớ tới lúc mới mua Kem.
Nó khi ấy nhỏ xíu.
Được tôi nuôi lớn từng chút.
Nhưng cuối cùng.
Nó lại kiên quyết chọn một người khác.
Tôi đ.á.n.h rất nhiều chữ.
Xóa rất nhiều lần.
Cuối cùng chỉ gửi:
[Thẩm Trì, chúng ta đã ly hôn rồi. Những chuyện thế này sau này đừng tìm tôi nữa.]
Thẩm Trì hỏi:
[Không cần Kem nữa sao?]
Tôi trả lời:
[Không cần.]
Rất lâu sau.
Anh lại nhắn:
[Không cần Kem, cũng không cần anh nữa sao?]
Không cần nữa.
Tôi còn vô số chuyện quan trọng hơn tình yêu.
Món nợ của tôi.
Vẫn chưa tính xong.
18
Mất đi chồng cũ cùng sự che chở của Thẩm Trì.
Lại bị nhóm bạn thân quay lưng.
Hạ Niên Niên lúc này chẳng khác nào con kiến mặc người giẫm lên.
Cô ta từng tìm tới cầu xin tôi buông tha.
Tôi đã giao toàn bộ bằng chứng cho những nạn nhân từng bị cô ta bạo lực học đường năm ấy.
Tôi nói với Hạ Niên Niên:
“Tôi có rất nhiều tiền.
“Đủ để hỗ trợ tất cả những cô gái đó kiện cô về hành vi cố ý gây thương tích năm xưa.
“Đủ để bắt cô trả giá.”
Ngày càng nhiều người lên tiếng tố cáo.
Tôi yêu cầu đội luật sư ghi lại từng vụ thật đầy đủ.
Những chứng cứ tốt như vậy.
Đương nhiên không thể lãng phí.
Ba tôi và đứa em trai cùng cha khác mẹ gần như bị tuyên án cùng thời điểm.
Tôi đích thân mang tin tới cho mẹ kế.
Đứng trước bà ta bằng tư thế của người chiến thắng.
Tôi hỏi:
“Cảm giác bao nhiêu năm tính toán cuối cùng công cốc thế nào?”
Mẹ kế lập tức gào lên, lao về phía tôi.
Nhưng bị bảo vệ ngăn lại.
Sau đó được đưa tới bệnh viện tâm thần.
Dù sao tên của chúng tôi vẫn còn trong cùng một sổ hộ khẩu.
Về mặt pháp lý.
Tôi cũng được xem là một người “con gái” có quyền ký tên.
Vậy thì cứ để bà ta ở đó.
Tôi còn thuê người đem toàn bộ đồ đạc thuộc về ba, mẹ kế cùng các con của họ trong biệt thự nhà họ Hạ bán sạch.
Toàn bộ tiền thu được đều quyên góp cho tổ chức từ thiện.
