Hạ Vãn Chiếu - Chương 9
Cập nhật lúc: 24/08/2026 17:05
Sau đó.
Tôi cải tạo lại cả căn biệt thự.
Dẫn Tam Thiên trở về.
Cuối cùng cũng được sống trong ngôi nhà năm xưa mẹ tự tay thiết kế.
Tôi có thể chọn phòng ngủ chính ở tầng ba.
Nơi có ánh nắng đẹp nhất.
Không còn phải ở căn phòng nhỏ gần giống phòng người giúp việc dưới tầng một.
Tam Thiên vui vẻ chạy khắp biệt thự.
Nó chạy một vòng thật lớn.
Cuối cùng vẫn quay trở lại bên tôi.
Về sau.
Có lần xe đi ngang khu biệt thự nhà họ Thẩm.
Tôi nhìn thấy Kem.
Toàn thân nó bẩn thỉu.
Lông rối tung.
Nó vừa nhìn thấy tôi đã lập tức chạy tới.
Dùng người cọ liên tục vào chân.
Thân thiết tới mức trước đây chưa từng có.
Tại sao yêu thương luôn chỉ xuất hiện sau khi đã mất?
Tôi ghét những viên kẹo đã quá hạn.
Tôi bảo người đưa Kem về nhà họ Thẩm.
Nó vùng vẫy rất dữ.
Nhưng cuối cùng vẫn bị ôm đi.
Còn tôi.
Sẽ tiếp tục bước về phía tương lai sáng sủa hơn.
(Ngoại truyện)
1
Góc nhìn của Thẩm Trì
Tôi từng hứa sẽ bảo vệ một cô gái.
Nhưng cuối cùng lại phụ lòng cô ấy.
Tôi quên sạch lời hứa năm nào.
Thậm chí còn yêu con gái của kẻ thù cô ấy.
Cô ấy tránh tôi suốt bảy năm.
Cho tới sau khi tốt nghiệp đại học.
Một buổi sáng.
Tôi tỉnh dậy.
Nhìn thấy cô ấy nằm cạnh.
Hai người đều không có quần áo.
Tôi lập tức cho rằng cô ấy đã bỏ t.h.u.ố.c.
Muốn ép tôi rời xa Niên Niên.
Muốn buộc tôi cưới cô ấy.
Một người phụ nữ có tâm cơ tới vậy.
Làm sao tôi có thể yêu?
Nhưng cô ấy lại luôn dịu dàng.
Dịu dàng tới mức có đôi lúc tôi thật sự d.a.o động.
Tôi liên tục tự nhắc:
“Thẩm Trì, đừng quên Hạ Vãn Chiêu đã dùng thủ đoạn gì để cưới được cậu.
“Cô ấy tính toán từng bước.
“Nếu cậu yêu cô ấy, chẳng khác nào phản bội Niên Niên.”
Tôi không cho phép bản thân yêu cô ấy.
Muốn làm tê liệt cảm xúc.
Tôi cố tình tạo scandal với rất nhiều nữ minh tinh.
Nhưng mỗi lần thật sự phải bước tới gần.
Tôi lại không thể.
Tôi không chấp nhận nổi việc thân mật với họ.
Nhưng tôi vẫn muốn trừng phạt Hạ Vãn Chiêu.
Tôi rất nhiều lần ép cô ấy ly hôn.
Vậy tại sao.
Ngày cô ấy thật sự đồng ý.
Ngực tôi lại đau tới vậy?
Cô ấy mở tủ lạnh.
Lấy một gói bánh mì.
Ngồi ở góc sofa gặm từng miếng nhỏ.
Dáng vẻ đó…
Tôi cảm giác như đã từng thấy ở đâu.
Nhưng tại sao mãi không nhớ nổi?
Ngực tôi vô cùng khó chịu.
Chắc chỉ vì tức giận.
Tức vì cô ấy ép tôi phải lựa chọn.
Cho nên.
Tôi đã giành con mèo của cô ấy.
Lần đầu tiên.
Tôi thấy cô ấy khóc.
Theo lý tôi phải cảm thấy vui.
Nhưng trong lòng lại nghẹn tới khó thở.
Lần tiếp theo nhìn thấy tin về Hạ Vãn Chiêu.
Cô ấy đã giành được quyền kiểm soát tập đoàn Hạ thị.
Sau đó nữa.
Là từng sự thật được bóc ra.
Hóa ra.
Người bỏ t.h.u.ố.c thật sự không phải cô ấy.
Tất cả đều là kế hoạch của Hạ Niên Niên.
Tôi nhìn Hạ Niên Niên.
Không còn tìm được chút rung động năm xưa.
Chỉ còn sự tức giận vì bị lừa.
Tới lúc ấy tôi mới hiểu.
Yêu và hận thật sự có thể đảo chiều.
Điều tôi không muốn thừa nhận suốt bao năm.
Cuối cùng lại là sự thật không thể chối bỏ.
Tôi đã yêu Hạ Vãn Chiêu từ rất lâu.
Số phận thật sự quá biết trêu người.
Vậy năm năm hiểu lầm kia tính là gì?
Nếu tôi là cô ấy.
Có lẽ tôi cũng sẽ hận c.h.ế.t chính mình.
Quả nhiên.
Cô ấy không tha thứ.
Ngay cả Kem cũng không cần nữa.
Cô ấy đã có một con mèo khác.
Một con mèo nhìn cô ấy bằng ánh mắt dịu dàng từ đầu đến cuối.
Trong khi thiếu gia Thẩm vẫn tiếp tục bị truyền thông gắn với hết nữ minh tinh này tới nữ minh tinh khác.
Chỉ có tôi biết.
Mình vẫn mắc kẹt trong ký ức.
Ngày nào Kem cũng làm loạn.
Muốn ra ngoài tìm cô ấy.
Lúc đó tôi mới nhận ra.
Hình phạt năm ấy tôi cố tình dành cho Hạ Vãn Chiêu.
Từ lâu đã quay ngược lại.
Trở thành thứ t.r.a t.ấ.n chính tôi.
Mỗi lần nhìn vào mắt Kem.
Tôi lại nhớ tới cô ấy.
Rồi nhớ lại chính mình lúc nhỏ.
Nắm c.h.ặ.t t.a.y cô bé ấy.
Nói:
“Vãn Chiêu, đừng sợ, tớ sẽ bảo vệ cậu.”
2
Góc nhìn của Tam Thiên
Sau khi mẹ tôi qua đời.
Ba đã bỏ rơi tôi.
Tôi từng nghĩ đời này sẽ không còn có nhà.
Nhưng rồi tôi gặp một cô dì rất xinh đẹp.
Cô ấy bế tôi lúc chân đã gãy tới bệnh viện.
Khi tôi nằm trong phòng phẫu thuật.
Mẹ tới báo mộng.
Mẹ nói:
“Tam Thiên, đừng nhớ tên đàn ông cặn bã kia nữa.
“Mẹ đã tìm cho con một cô gái tốt nhất trên đời để làm mẹ mới.
“Từ giờ phải ngoan ngoãn, phải yêu mẹ mới thật nhiều nhé.”
Mẹ mới cũng gọi tôi là “Tam Thiên”.
Thật tốt.
Tam Thiên lại có mẹ rồi.
End.
