Hắc Nguyệt Quang Của Tổng Tài Bệnh Kiều Trở Về Rồi - Chương 70: Phản Kế. ( Tiêu Đề Nghe Hơi Kì Nhưng Phản Ở Đây Là Phản Bội Cũng Có Thể Là Phản Kháng Nen Mình Không Rõ Nhé)

Cập nhật lúc: 21/03/2026 08:02

Đường Tri Ức hỏi ngược lại: "Cô chắc hẳn phải hiểu rõ bọn họ hơn tôi chứ, những chuyện này còn cần tôi phải nói cho cô biết sao?"

Đinh Kỳ ngày càng tuyệt vọng, cô ta căn bản không còn đường sống...

Nhưng đúng lúc này, Đường Tri Ức lại nói: "Thế nên bây giờ tôi cho cô một cơ hội."

"Cô muốn bị đẩy ra làm kẻ thế mạng, một mình gánh chịu mọi sự phỉ nhổ, hay là phản công một ván, kéo tất cả bọn họ xuống nước, để bọn họ c.ắ.n xé lẫn nhau?"

Đinh Kỳ đột nhiên ngẩng đầu: "Cô có cách gì?"

Đường Tri Ức như thể đã an bài xong xuôi tất cả: "Chỉ cần cô nghe lời tôi, tôi có thể bảo đảm sẽ khiến bọn họ đều phải trả giá xứng đáng."

Đinh Kỳ vẫn còn do dự: "Dựa vào cái gì tôi phải tin cô?"

Đường Tri Ức lại tỏ vẻ chẳng mấy quan tâm: "Tin hay không là chuyện của cô. Chỉ có điều, video đang ở trong tay tôi, và tôi đang trao cho cô cơ hội."

"Thế nào, nghĩ kỹ chưa?"

Đinh Kỳ: "Tôi, tôi..."

Đường Tri Ức đợi hai giây.

"Không sao, cô có thể suy nghĩ thêm cho kỹ."

Cô lấy ra một mảnh giấy có viết số điện thoại của mình đặt vào tay Đinh Kỳ: "Tuy nhiên, tôi chỉ cho cô thời gian một ngày. Nghĩ kỹ rồi thì cho tôi câu trả lời. Sau một ngày nếu không nhận được hồi âm, tôi sẽ dùng cách riêng của mình để minh oan cho Lý Lộ An."

Nói xong, cô trực tiếp đẩy cánh cửa sau lưng Đinh Kỳ ra, không thèm ngoảnh đầu lại mà bước thẳng ra ngoài. Đinh Kỳ nhìn mảnh giấy trong tay, dần dần siết c.h.ặ.t.

"Đi thôi."

Đường Tri Ức đi đến sau lưng Lý Lộ An, đẩy cô về phía Tô Cầm Cầm.

Lý Lộ An tò mò hỏi: "Hai người ở bên trong đã nói gì thế? Đinh Kỳ thế mà lại để chị đi?"

Đường Tri Ức vừa đi vừa giải thích: "Chỉ dựa vào một cái video thì lực lượng minh oan vẫn chưa đủ. Thế nên, tôi đang dạy cô ta phản kế (thuyết phục phản bội)."

Lý Lộ An kinh ngạc: "Còn... còn có thể như vậy sao? Cô ta sao có thể nghe lời chị?"

Đường Tri Ức mỉm cười nhẹ nhàng: "Cô ta cũng đang do dự, cứ đợi tin của cô ta đi."

Sau khi cả hai hội ngộ với Tô Cầm Cầm ở cửa thang máy, họ cùng nhau rời khỏi Tinh Nghệ.

Trên đường đi, Tô Cầm Cầm lén nhìn Đường Tri Ức mấy lần nhưng cứ hễ nghĩ đến việc Đường Tri Ức từng nói ghét mình, cô lại thấy sợ hãi trong lòng, chỉ đành trò chuyện với Lý Lộ An.

"Lúc nãy ở bên trong xảy ra chuyện gì thế? Tớ đứng ngoài chẳng nghe thấy gì cả."

Lý Lộ An giải thích đơn giản cho cô bạn.

Tô Cầm Cầm nghe xong liền kinh hô: "Các cậu đã quay được video rồi? Vậy chúng ta không thể trực tiếp tung video lên để minh oan sao?"

Lý Lộ An lắc đầu: "Chỉ một video thì chưa đủ." Cô nhìn Đường Tri Ức, đột nhiên gọi: "Tiền bối."

Đường Tri Ức cúi đầu nhìn cô: “?”

Sau đó nhàn nhạt lên tiếng: "Xét về thời gian vào nghề, tôi vào sau cô."

Lý Lộ An lại mỉm cười: "Nghề nghiệp của chúng ta khác nhau, không cần tính theo thời gian vào nghề đâu. Chị tuy vào nghề muộn nhưng trình độ sáng tác rất cao, tôi luôn rất khâm phục chị. Hơn nữa chị còn là biên khúc đã ký hợp đồng với thầy Mộ, dù xét về phương diện nào, tiếng 'tiền bối' này chị cũng xứng đáng nhận."

Đường Tri Ức cũng lười đôi co: "Tùy cô."

Lý Lộ An mỉm cười lặng lẽ, một lúc sau mới hỏi: "Tiền bối, hôm nay rốt cuộc tại sao chị lại đến Tinh Nghệ vậy?"

"Nếu nói là để giúp tôi... nhưng chúng ta cũng mới chỉ gặp nhau một lần mà thôi."

Đối mặt với tình hình nghiêm trọng như hiện nay, ngay cả những người bạn chí cốt trước đây cũng chưa chắc dám tận tâm tận lực giúp đỡ mình như vậy.

Lý Lộ An thực sự không nghĩ thông suốt được Đường Tri Ức làm tất cả những điều này là vì cái gì.

Đường Tri Ức âm thầm liếc nhìn Tô Cầm Cầm, tùy tiện tìm một cái cớ: "Tôi thấy cô thuận mắt, cũng cảm thấy cô là một cô gái tốt, chắc chắn bị oan. Tôi thấy cô không nên phải chịu đựng bạo lực mạng nghiêm trọng như vậy nên muốn giúp cô một tay."

Lý Lộ An ngập ngừng hỏi: "Nhưng... tôi thấy tính cách tiền bối không giống kiểu người thích lo chuyện bao đồng."

Hỏi xong, cô cảm thấy mình nói vậy có chút bất lịch sự định nói vài câu chữa thẹn thì thấy Đường Tri Ức đột nhiên thở dài một tiếng.

"Thật ra." Ánh mắt Đường Tri Ức nhuốm màu u buồn: "Tôi từng có một người bạn rất tốt, cô ấy là một ngôi sao lớn. Nhưng sau đó vì bị người ta vu khống gặp phải bạo lực mạng rất khủng khiếp. Cô ấy đã gồng mình chống chọi rất lâu, rất lâu nhưng cuối cùng vẫn không chịu nổi mà tự sát..."

Lý Lộ An và Tô Cầm Cầm đều hít vào một ngụm khí lạnh, không ngờ nguyên nhân lại là như vậy.

Đường Tri Ức tiếp tục diễn vẻ thương tâm: "Cho nên, khi nhìn thấy cô, tôi không kìm được mà nhớ đến người bạn đó. Tôi thực sự không muốn thấy ai đi vào vết xe đổ của cô ấy nữa."

“Ngày hôm đó trong phòng trang điểm, tôi đã thấy những gì Lâm Hinh muốn làm với cô, nên tôi tin cô vô tội.”

"Ngày hôm qua tôi biết tin cô bị cấm thi vì chuyện trên mạng, tôi đoán cô sẽ đến Tinh Nghệ tìm các thành viên cũ để tìm sự thật. Tôi muốn cùng cô tìm ra chân tướng nên đã tìm cách lấy được ba tấm thẻ thông hành..."

Đường Tri Ức nhân tiện giải thích luôn toàn bộ tiền căn hậu quả.

"Những kẻ bạo lực mạng kẻ khác sẽ không bao giờ biết người bị hại tuyệt vọng đến nhường nào. Tôi thực sự muốn giúp cô mà... Cô không tin tôi sao?"

Lời đã nói đến nước này, hai người kia đâu còn dám nghi ngờ bậy bạ nữa, ai nấy đều vội vàng xin lỗi.

"Là em quá nhạy cảm, thực sự xin lỗi chị."

"Xin lỗi vì đã khiến chị phải gợi lại chuyện buồn."

Tô Cầm Cầm thậm chí còn bắt đầu cảm thấy đau buồn thay cho người bạn đã tự sát kia.

Một sinh mạng tươi trẻ như thế... bọn anh hùng bàn phím thật đáng hận!

Đau lòng xong, cô lại thấy có gì đó sai sai, hình như lần trước gặp mình Đường Tri Ức cũng nói mình rất giống một người bạn cũ…

Bạn cũ của chị ấy có vẻ hơi nhiều nhỉ.

Mấy người đi ra khỏi cổng lớn Tinh Nghệ, Đường Tri Ức đẩy Lý Lộ An ra ngoài tòa nhà rồi hỏi: "Xe của tôi đỗ ở đằng kia, có cần tôi chở hai người một đoạn không?"

Tô Cầm Cầm kinh ngạc: "Chị trẻ thế này đã có xe riêng rồi sao? Giỏi quá!"

Đường Tri Ức lắc đầu, thản nhiên đáp: "Của bạn trai tôi."

Lần này, cả hai đều sững sờ.

"Chị đã có bạn trai rồi sao?" Tô Cầm Cầm hỏi xong mới nhận ra mình hỏi một câu ngớ ngẩn.

Người ta đã tốt nghiệp đại học đi làm rồi, chẳng lẽ không được yêu đương?

Huống hồ chị ấy xinh đẹp thế này, có bạn trai cũng chẳng có gì lạ.

Lý Lộ An lại không tự chủ được mà nhớ đến khung cảnh nhìn thấy trong phòng tập hai ngày trước. Ngày hôm đó sắc mặt Đường Tri Ức không tốt, Mộ Triều Tịch đã ngay lập tức đến quan tâm chị ấy.

Kể cả khi cô hỏi về thân phận của Đường Tri Ức, thái độ của Mộ Triều Tịch đối với chị ấy cũng rất thân thiết, tự nhiên một cách không giống như chỉ là đồng nghiệp…

Hai người họ trông có vẻ quan hệ rất tốt.

Ánh mắt Lý Lộ An tối đi một chút, cô có chút thử dò xét hỏi: "Bạn trai của tiền bối... là người trong giới sao?"

Ngay cả chính cô cũng không nhận ra ngón tay mình đang run rẩy, tim cũng như treo ngược lên tận cổ họng. Thời gian chờ đợi câu trả lời dường như trở nên dài dằng dặc.

Cho đến khi cô ngẩng đầu lên, thấy đôi môi Đường Tri Ức mấp máy, thốt ra hai chữ: "Không phải."

Cô lập tức thở phào nhẹ nhõm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hắc Nguyệt Quang Của Tổng Tài Bệnh Kiều Trở Về Rồi - Chương 69: Chương 70: Phản Kế. ( Tiêu Đề Nghe Hơi Kì Nhưng Phản Ở Đây Là Phản Bội Cũng Có Thể Là Phản Kháng Nen Mình Không Rõ Nhé) | MonkeyD