Hắc Nguyệt Quang Của Tổng Tài Bệnh Kiều Trở Về Rồi - Chương 71: Chị Em

Cập nhật lúc: 21/03/2026 08:03

Đường Tri Ức thu hết phản ứng của cô vào mắt, khẽ nở một nụ cười không tiếng động.

"Vậy giờ, đi đâu đây?"

Tô Cầm Cầm nhìn Lý Lộ An, Lý Lộ An suy nghĩ một chút rồi nói: "Đến nhà thi đấu đi, bây giờ quay lại chắc vẫn kịp xem hiệp hai."

"Được."

Mấy người quay lại nhà thi đấu, lúc đến nơi thì hiệp hai vừa vặn bắt đầu. Vì không có chỗ ngồi sắp xếp trước, họ đành trực tiếp vào hậu trường xem livestream.

Người lên sân khấu đầu tiên của hiệp hai lại chính là chàng trai mà Đường Tri Ức từng chỉ điểm trong phòng tập lần trước.

Chàng trai trông trắng trẻo, hơi gầy, mặc áo sơ mi kẻ sọc và quần túi hộp, ra dáng một cậu sinh viên ngoan ngoãn.

Cậu đứng trên sân khấu, cầm micro cất lời, khi cười còn lộ ra hai lúm đồng tiền nông.

Đường Tri Ức nhìn lúm đồng tiền của cậu, lần trước gặp cô không để ý, lần này nhìn kỹ, sao càng nhìn càng thấy có chút quen mắt. Người này khi cười lên, quả thực có nét giống với một người bạn học nào đó của cô...

Theo tiếng nhạc dạo đầu, giọng hát đầy hơi thở thiếu niên vang lên khiến người nghe như lập tức được đắm mình trong ánh nắng sớm mai chiếu rọi lên tòa nhà giảng đường.

Một tiếng chuông vào lớp vang lên, những học sinh trẻ tuổi chạy về phía lớp học, rượt đuổi, nô đùa.

Tuyến âm đầy cảm xúc kết hợp với ánh đèn bầu không khí vừa vặn, khiến khán giả không ai không bắt đầu hoài niệm về cuộc sống thanh xuân vườn trường của mình.

Đó là tuổi trẻ của họ.

Nhưng vẻ đẹp ngắn ngủi qua đi, nhân vật chính bắt đầu trưởng thành, bạn bè không còn cười đùa, ca từ có sự nỗ lực, có cả những cay đắng và cuối cùng cậu đã vấp ngã.

Cậu tưởng mình rất nhếch nhác, bị thương rất nặng nên cậu không dám bò dậy.

Thế nhưng nếu không bò dậy, cậu sẽ mãi mãi không thể đuổi kịp giấc mơ của mình. Cậu nằm tại chỗ, bị sự không cam lòng và nỗi sợ hãi va đập hết lần này đến lần khác.

Cậu không muốn chấp nhận một bản thân vô năng và nhu nhược như thế. Cuối cùng cậu cũng bò dậy, mới phát hiện ra đầu gối chỉ bị trầy da một chút, trên người chỉ dính chút bụi bẩn.

Thế là cậu lại tiếp tục xuất phát chạy về phía ánh sáng của mình.

Mặt trời cuối cùng rồi sẽ lặn, nhưng trái tim thiếu niên mãi mãi chân thành và nồng cháy, vĩnh viễn không chịu khuất phục!

Câu hát cuối cùng kết thúc, thiếu niên cúi người chào hạ màn. Ánh đèn tối đi, nhưng cậu dường như vẫn đang đứng trong vầng sáng.

Dưới sân khấu vang lên tiếng vỗ tay, ngay cả các thí sinh đang xem livestream ở hậu trường cũng không nhịn được mà vỗ tay theo.

Các giám khảo trên ghế nóng không ngừng gật đầu, đều đưa ra những số điểm không thấp.

Người dẫn chương trình lên sân khấu phát biểu: "Cảm ơn phần trình diễn của thí sinh Hà Gia Lạc, tiếp theo xin mời thí sinh tiếp theo..."

Đường Tri Ức ngẫm nghĩ cái tên này, không khỏi nhớ tới người bạn học cũ cũng họ Hà lại liên tưởng đến "cậu em trai", "trẹo chân", "tập dượt" mà người bạn đó từng nhắc đến…

Không lẽ nào...

Trong lòng Đường Tri Ức nảy ra một phỏng đoán. Cô nhìn chàng trai đã xuống sân khấu trên màn hình, nói với Lý Lộ An và những người khác một câu: "Tôi ra ngoài một lát, mọi người cứ xem đi."

Sau đó cô bước ra ngoài, đi thẳng về phía hành lang dành cho thí sinh sau khi biểu diễn xong.

Từ đằng xa, cô đã nhìn thấy một bóng dáng đang kích động ôm chầm lấy Hà Gia Lạc, giọng điệu mang theo sự hưng phấn không thể kìm nén: "Nhóc con, khá lắm! Chị đứng dưới sân khấu nghe mà không nhịn được hoài nghi đây có còn là thằng em bất tài của chị không nữa!"

Hà Gia Lạc có chút cạn lời: "Chị, chị muốn khen thì khen cho t.ử tế được không. Với lại em bất tài bao giờ?"

"Sao, mới thế đã định bay bổng rồi à?"

Hai chị em đang đấu khẩu, hoàn toàn không chú ý đến có người đang tiến lại gần phía sau.

Cho đến khi giọng nói không mang theo cảm xúc của Đường Tri Ức đột ngột vang lên sau lưng, gọi thẳng tên cô ấy: "Hà... Hiểu... Hiểu."

Hà Hiểu Hiểu giật mình quay phắt lại: "Ai đấy?"

Kết quả nhìn thấy là Đường Tri Ức, miệng cô ấy lập tức há hốc kinh ngạc đến mức có thể nhét vừa một quả trứng gà: "Sao lại là cậu? Sao cậu lại ở đây!"

Đường Tri Ức còn chưa kịp mở lời, Hà Gia Lạc đã reo lên đầy kinh ngạc và vui sướng: "Đại thần!"

Ngay sau đó, hai chị em ăn ý liếc nhìn nhau một cái, đồng thanh hỏi:

"Chị, chị quen chị ấy à?"

"Em, em quen cậu ấy à?"

Đường Tri Ức ôm mặt đúng là chị em ruột thịt...

Sau một hồi im lặng, Hà Hiểu Hiểu giải thích trước: "À thì, đây là bạn học cũ kiêm bạn tốt của chị, Đường Tri Ức... em cũng nên gọi một tiếng chị."

Hà Gia Lạc ngoan ngoãn gọi một tiếng chị, sau đó giải thích với Hà Hiểu Hiểu: "Chị, hai hôm trước lúc em đang tập luyện, chính là nhờ vị đại thần này chỉ điểm mà em mới cải biên được bản nhạc hôm nay đấy."

Hà Hiểu Hiểu "ồ" một tiếng rồi ôm chầm lấy Đường Tri Ức, vẻ mặt đầy tự hào: "Hóa ra là vậy. Chị đã bảo sao tự dưng em lại lợi hại thế, ra là cậu ấy dạy thì không có gì lạ rồi. Khả năng âm nhạc của Tiểu Khê nhà chúng ta đỉnh lắm."

Cô ấy quay sang giơ ngón tay cái với Đường Tri Ức, ánh mắt viết rõ: Cảm ơn nhé bạn hiền.

Đường Tri Ức mỉm cười tùy ý: Chuyện nhỏ.

Kết quả, Hà Gia Lạc nghe xong lời cô ấy thì đờ người ra, ngây ngốc hỏi: "Chị... chị vừa gọi chị ấy là gì?"

Hà Hiểu Hiểu phản ứng lại một chút rồi giải thích: "À, Tiểu Khê, đó là tên thân mật của cậu ấy, chỉ người thân thiết mới được gọi thôi, em muốn gọi thì phải hỏi ý kiến cậu ấy đã..."

Hà Gia Lạc hỏi lại như để xác nhận: "Chữ 'Tiểu' trong nhỏ bé, chữ 'Khê' trong dòng suối?"

Hà Hiểu Hiểu không hiểu nổi phản ứng của cậu em, gật gật đầu. Cô ấy còn chưa kịp nói gì, Hà Gia Lạc đột nhiên bùng nổ một tiếng hét như sóc đất: "A a a a! Chị! Chị thế mà lại có mối quan hệ này! Sao không bảo em sớm hả!!!"

Hà Hiểu Hiểu kinh hãi nhìn cậu em.

Vội vàng bịt miệng cậu lại vì thấy quá mất mặt, bịt xong còn căng thẳng nhìn quanh quất. May mà chỗ này gần sân khấu vốn dĩ đã khá ồn ào nên không nhiều người chú ý đến họ.

Hà Gia Lạc gỡ tay chị mình ra khỏi miệng, ra hiệu bằng mắt: "Ư ư ư ư..."

Hà Hiểu Hiểu dặn dò: "Chị buông tay ra rồi nhóc phải nói chuyện cho t.ử tế đấy nhé."

Hà Gia Lạc gật đầu lia lịa. Hà Hiểu Hiểu buông tay, Hà Gia Lạc lập tức không giấu nổi sự kích động nói với Đường Tri Ức: "Đại thần, em ngưỡng mộ chị lâu lắm rồi, chị..."

Hà Hiểu Hiểu lại bịt miệng cậu lần nữa: "Cái thằng này nói năng cho hẳn hoi, cậu ấy là người để nhóc ngưỡng mộ kiểu đó à?"

Hà Gia Lạc cạn lời giải thích: "Ưm ưm ưm..."

Hà Hiểu Hiểu tuy không nghe hiểu nhưng vẫn buông tay, rồi lấy tay quẹt quẹt vào áo cậu: "Eo ơi~ nước miếng, tởm quá..."

Hà Gia Lạc giải thích rõ ràng một lượt: “Chị, ý em không phải thế. Chị không ở trong giới nên không biết, trong giới tụi em có một biên khúc tên là Tiểu Khê cực kỳ lợi hại, chỉ trong vài tháng ngắn ngủi đã sáng tác ra bao nhiêu bản nhạc siêu đỉnh, bài nào cũng hot nổ trời!”

"Chị ấy đã rất nổi tiếng trong giới rồi, ngay cả Thiên vương Tần Ngôn cũng rất tán thưởng chị ấy đấy!"

Lúc này Hà Hiểu Hiểu mới vỡ lẽ, nhìn Đường Tri Ức nói: "Cậu chỉ bảo với tớ là cậu bắt đầu chạm tay vào âm nhạc trở lại, không ngờ lại lợi hại đến thế! Sao không nói cho tớ biết!"

Đường Tri Ức khẽ cười: "Trước đó tớ cũng đâu biết đây là em trai cậu, vả lại..."

Hà Hiểu Hiểu cười: "Tớ hiểu rồi, dã tâm của cậu lớn lắm, chút danh lợi này đối với cậu chắc chẳng đáng nhắc tới nhỉ?"

Người ngoài nói câu này nghe có vẻ mỉa mai nhưng Đường Tri Ức biết cô ấy thực sự hiểu mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.