Hai Anh Chồng Từ Địa Phủ - Chương 39
Cập nhật lúc: 09/01/2026 06:09
Đoàn gia
Đoàn Vũ Hải, người cầm lái của Đoàn gia đang lặng lễ nhìn đứa con gái của mình. Điếu t.h.u.ố.c trong tay hắn đã cháy gần hết, những tàn t.h.u.ố.c rơi xuống quần áo khiến cho bộ vest mới đắt tiền bị bẩn.
"Cha, con không có làm á" Đoàn Ngọc Vân khẽ nói, nàng thật sự không có ra lệnh cho người đi ám sát Dương Lệ á.
Chiều nay đi học về cô đã bị Đoàn Vũ Hải gọi đến hỏi việc này, cô cũng rất bất ngờ khi mà có người đi ám sát Dương Lệ.
Dù Đoàn Ngọc Vân có phát điên cũng không nghĩ đến việc điên cuồng vậy. Dù sao ám sát hội chủ Huyết Phủ hội không phải nhỏ, nhất là khi Đoàn gia lại là người phát thiệp mời cho Dương Lệ
Chủ nhà đi g.i.ế.c khách mời? Cái tội danh này Đoàn gia không gánh được, Đoàn Ngọc Vân cũng không gánh nổi.
"Thật sự không phải con làm sao?" Đoàn Vũ Hải trầm giọng hỏi.
Hắn cũng không phải không tin con gái, nhưng việc này không đơn giản như vậy. Nếu thật sự là Đoàn gia làm thì rắc rối không nhỏ rồi, vì đó mà khai chiến với Huyết Phủ hội thì đúng là phiền phức lớn.
Vậy lên hắn vẫn phải hỏi lại cẩn thận!
Vì hiện tại chỉ có Đoàn Ngọc Vân là có mâu thuẫn với Dương Lệ.
"Con thật sự không làm mà, cha nghĩ con ngốc sao mà điên đến nỗi ám sát chị ta" Đoàn Ngọc Vân giận dỗi nói, thật không hiểu sao cha không tin cô nữa.
Đoàn Vũ Hải chỉ đành tạm tin mà bảo con gái về phòng, hắn sau đó cho người gọi hai người con trai lớn đến.
Đoàn gia nhất mạch đơn truyền, bao nhiêu năm qua chỉ có một con nối dõi. Nhưng đến đời Đoàn Vũ Hải, hắn lại có được hai người con trai vô cùng tài giỏi, đều là trụ cột Đoàn gia cùng hắn phát triển gia tộc.
Con trai cả Đoàn Khang, hiện đang là người chịu trách nhiệm cho việc buôn bán v.ũ k.h.í của Đoàn gia. Là đứa con đầu tiên và ưu tú nhất của Đoàn Vũ Hải, năm nay hai mươi bảy tuổi đã thay cha quản lý thị trường của gia tộc.
Có thể nói Đoàn Khang là cánh tay chủ lực kiếm tiền của Đoàn gia. Tương lai ngồi vào cái ghế gia chủ là chắc chắn.
Con thứ hai là Đoàn Thanh Văn, năm nay hai mươi năm tuổi. Hiện tại đang đứng đầu quân Đoàn gia, là người chỉ huy của một vạn bốn nghìn quân tinh nhuệ bảo vệ gia tộc.
Nếu nói Đoàn Khang là cánh tay kiếm tiền thì Đoàn Thanh Văn là thanh kiếm và tấm khiên của Đoàn gia!
Hai anh em kết hợp lại chính là sức mạnh bất bại của Đoàn gia tại Thương Minh thành.
"Cha, người cho gọi bọn con có việc gì vậy ạ?"
Đoàn Thanh Văn hỏi, bình thường Đoàn Vũ Hải rất ít khi cho gọi hai người á.
"Chuyện là hôm nay ta nhận được tin tức Dương Lệ bị sát thủ tấn công, ta lo lắng Huyết Phủ hội sẽ lấy đó làm cớ để khai chiến với Đoàn gia chúng ta" Đoàn Vũ Hải nói.
Đoàn Khang ngạc nhiên, hắn có nghe nói về Dương Lệ và Huyết Phủ hội. Dù chỉ là một thế lực mới nổi nhưng lại nhanh ch.óng trở thành 1 trong 5 cự đầu của Thương Minh thành.
Sở gia chính là bị cô gái này tiêu diệt.
Đoàn gia so với Sở gia mạnh hơn mấy lần, hơn nữa lại thuộc tập đoàn Thiên Vũ. Vậy lên xét tổng thể thì không phải dạng thế lực mà Huyết Phủ hội có thể nói khai chiến là khai chiến được.
Hơn nữa Sở gia bị diệt là do Sở Quân và Sở Hùng c.h.ế.t, Sở gia quân lại tổn thất nặng khi đ.á.n.h với Thiên Vân hội. Cuối cùng tiện nghi Dương Lệ, ai cũng nhìn ra đây là mưu kế do cô gái này dựng lên.
Nhưng Đoàn gia lại khác!
Đoàn gia không có giao sản nghiệp vào tay một người mà là ba người. Coi như Đoàn Vũ Hải c.h.ế.t thì vẫn còn hắn và Đoàn Thanh Văn.
Dương Lệ có thể cùng lúc g.i.ế.c cả ba người họ sao?
Đương nhiên không thể.
"Cha không cần lo lắng quá, con nghĩ Dương Lệ sẽ không ngu ngốc vậy đâu, dù sao Huyết Phủ hội vẫn chưa đủ sức đối đầu chúng ta á" Đoàn Khang nói.
Đoàn Vũ Hải đương nhiên biết, nhưng không đủ sức với không dám là hai khái niệm khác nhau á.
"Hai con xem thế nào sai người đến nói rõ là không phải chúng ta làm đi, ngoài ra mang ít quà sang biếu cho Dương Lệ" Đoàn Vũ Hải nói.
Đoàn Khang gật đầu, việc này cũng không có tốn kém gì. Nhưng Đoàn Thanh Văn lại phản đối, hắn không chấp nhận việc Đoàn gia phải hạ mình như vậy.
"Cha, chúng ta không làm có gì phải sợ, hơn nữa Đoàn gia quân của ta không ăn chay, nếu Dương Lệ dám đến thì con sẽ cho cô ta không về luôn" Đoàn Thanh Văn nói.
Đoàn Vũ Hải nhíu mày, hắn thấy lời con trai thứ nói cũng có lý. Đang suy nghĩ xem lên làm gì thì có thuộc hạ vào báo có khách tới gặp.
"Tạm gác chuyện này sang một bên khi nào bàn tiếp, giờ ta phải đi gặp khách rồi" Đoàn Vũ Hải nói.
Hai người Đoàn Khang và Đoàn Thanh Văn đành chào cha rồi ra ngoài. Lúc ra thì thấy vị khách kia, đó là một người phương Tây.
Đoàn Thanh Văn hừ lạnh khi thấy gã da trắng đi vào trong kia, hắn khá là không thích người phương Tây, nhất là những người phương Tây thuộc tập đoàn Thiên Vũ.
Đơn giản vì đám này đều mắt cao hơn đầu, khinh thường những thế lực như Đoàn gia là nhỏ bé và thấp kém.
"Sớm muộn gì em cũng đạp đám da trắng này xuống bùn, con mẹ nó nhìn rõ là khó chịu á!" Đoàn Thanh Văn nhổ nước bọt nói.
Đoàn Khang lắc đầu nói: "được rồi đi thôi, đi xem Ngọc Vân thế nào rồi"
...
"Sư phụ, người cuối cùng cũng đã tới rồi, con rất nhớ người á"
Lam Vân cười cười nói, trước mặt hắn là một người thanh niên mặc đạo bào trắng, cả người toả ra thứ cảm giác không thuộc về thế giới này khiến người ta rùng mình sợ hãi.
Một trong Nhị Thập Bát Tú của Thiên Đình - Đông phương Thanh Long Tâm Tinh
Là một trong những chòm sao thuộc phương Đông ứng với Thanh Long trong Tứ tưởng. Tâm Tinh là chòm sao thứ năm, tuy xếp gần chút nhưng chiến lực bản thân lại vô cùng mạnh.
Hơn nữa điểm đáng sợ của Nhị Thập Bát Tú là khả năng đoán trước tương lai, nhìn thiên tượng mà biết được những việc trong vài ngày tới sẽ xảy ra.
Vậy lên Lam Vân mới thông qua một vài phương thức mà thỉnh được sư phụ xuống. Nếu không bình thường thì những cấp tiên quân như Tâm Tinh hạ phàm rất khó khăn.
"Có chuyện gì cần ta giúp sao?" Tâm Tinh nói.
Lam Vân cười ngượng nói ra việc mấy tháng qua, bao gồm cả việc hắn bị Dương Lệ tính kế khiến bản thân tổn thất gần trăm người, ngay cả hải cảng nhận tiếp tế cũng bị mất.
Tâm Tinh nghe xong mà khoé miệng giật giật muốn tát cho Lam Vân một cái, vì mỗi binh tướng Thiên Đình hạ phàm đều tiêu tốn rất nhiều công sức, hơn nữa đều là tinh nhuệ trong các quân đoàn, mỗi binh sĩ t.ử trận đều là tổn thất to lớn.
Phải biết Thiên Đình cắm rễ ở Nhân gian gần ba trăm năm qua vậy mà đến nay chỉ có khoảng hai mươi nghìn thiên binh hạ phàm, số lượng cực ít ỏi.
Không phải Thiên Đình không muốn đưa thêm quân xuống, mà là ranh giới giữa hai thế giới quá khó phá vỡ. Mỗi lần phá giới đưa người xuống là xác suất chỉ bốn trên mười.
Vậy mà Lam Vân trong hơn một năm đã làm tổn thất gần trăm người, đã thế mất một cái hải cảng nữa. Tâm Tinh có xúc động muốn đ.á.n.h c.h.ế.t tên đệ t.ử ngu dốt này.
Nhưng cuối cùng Tâm Tinh vẫn nuốt giận xuống, thở ra một hơi, dù sao đây cũng là đệ t.ử bản thân dạy ra, hắn có giận cũng không nhẫn tâm ra tay với đệ t.ử.
"Ta hạ phàm thời gian có hạn, lần này xuống cũng chỉ mang theo vài chục người. Vậy lên phải xử lý cho nhanh" Tâm Tinh nói.
Lam Vân gật đầu, hắn hiểu cấp bậc tiên quân như sư phụ không thể ở lại Nhân gian quá lâu, ở lâu sẽ sinh bệnh gây nguy hiểm cho bản thân.
Dù sao ở Nhân gian phải chịu luật Nhân gian, tiên nhân cũng như người phàm vẫn sẽ mắc bệnh bình thường. Bọn họ chỉ có khả năng hồi phục tốt hơn mà thôi, còn muốn nói là không bao giờ bị bệnh là điều không thể.
"Nói ta nghe về cô gái tên Dương Lệ kia đi, để ta tính xem thế nào" Tâm Tinh nói.
Lam Vân nhanh ch.óng đưa ra bát tự và sinh nhật của Dương Lệ, cái này không có gì khó tìm cả. Tâm Tinh cầm sinh nhật và bát tự bắt đầu ngồi xuống tính toán.
Hắn muốn nhìn tương lai gần của Dương Lệ!
Lam Vân đứng một bên nhìn, hắn dù bái Tâm Tinh làm sư phụ, đi theo học đạo đã mấy nghìn năm. Nhưng riêng khả năng nhìn trước tương lai gần là không học được.
Tuy nhiên hắn cũng không gấp, việc tu tiên học đạo chỉ có thể cầu không thể cưỡng, dù sao hắn cũng có tuổi thọ nhiều đến không đếm hết, đợi thêm vài nghìn năm nữa cũng không có vấn đề gì.
Chả mấy chốc Tâm Tinh đã mở mắt ra, sắc mặt hắn tái nhợt như thiếu m.á.u, hơi thở cũng trở nên khó khăn, ban đầu là một thanh niên đầy sức sống nay trở lên yếu ớt vô cùng.
"Sư phụ, người vẫn ổn chứ?" Lam Vân đỡ Tâm Tinh dậy hỏi.
Tâm Tinh gật đầu, việc nhìn trước tương lai này cái giá là không nhỏ. Nhưng hắn là tiên quân, cái giá này hắn vẫn chịu được.
"Cầm lấy, việc tiếp theo ngươi tự lo liệu đi" Tâm Tinh đưa Lam Vân một mảnh giấy.
Lam Vân vui mừng vội cảm ơn sư phụ, có mảnh giấy này thì hắn không lo không thể đối phó được với Dương Lệ rồi.
"Đúng rồi sư phụ, bên cạnh Dương Lệ có một kẻ bí ẩn mà con không biết, thực lực của người này rất mạnh, ngay cả con cũng không đ.á.n.h lại á" Lam Vân nói.
Hắn đối với người bí ẩn này căm hận thấu xương, nếu không phải vì kẻ này thì việc bắt giữ Dương Lệ đã thành công rồi.
"Việc này ta sẽ điều tra, dù sao Địa Phủ người đông thế mạnh, cao thủ như mây vậy. Con cũng không cần phải tự ti, dù sao con mới chỉ tu đạo nghìn năm ngắn ngủi mà thôi" Tâm Tinh vỗ vai Lam Vân nói.
Nếu xét theo thời gian của Thiên Đình thì Lam Vân mới tu đạo được vài tháng. Vậy lên không đ.á.n.h lại cường giả Địa Phủ cũng là bình thường.
"Đồ nhi biết" Lam Vân khẽ gật đầu nói.
