Hải Đường Trường An - Chương 13: Chiếc Hộp Khóa

Cập nhật lúc: 05/07/2026 18:00

Ánh nắng đầu xuân xuyên qua mái ngói cũ kỹ của cửa tiệm cầm đồ Vĩnh An, rơi loang lổ xuống nền gạch còn vương m.á.u.

Thi thể chưởng quầy đã được nha dịch đưa về Đại Lý Tự từ nửa canh giờ trước. Quan phủ phong tỏa toàn bộ cửa tiệm, ngay cả gia nhân cũng bị giữ lại để lấy lời khai. Trong sân chỉ còn tiếng bước chân của nha dịch cùng tiếng b.út lông sột soạt ghi chép, khiến bầu không khí vốn đã nặng nề lại càng thêm ngột ngạt.

Cố Trường Uyên đứng trước giá gỗ cuối cùng trong hậu viện.

Chiếc hộp gỗ khắc hình hoa hải đường vẫn nằm nguyên tại chỗ.

Hắn nhìn nó rất lâu.

Nếu hung thủ đã kịp g.i.ế.c chưởng quầy ngay trước mắt bao người, vậy vì sao lại bỏ sót chiếc hộp này?

Hoặc là...

Hắn không biết sự tồn tại của nó.

Hoặc là...

Bên trong chẳng có thứ gì đáng để lấy.

Tiêu Cảnh Hành chậm rãi bước tới, ánh mắt cũng dừng trên chiếc hộp.

"Cố công t.ử, ngươi nghĩ thế nào?"

Cố Trường Uyên không đáp ngay.

Hắn cúi xuống cầm chiếc hộp lên, ngón tay khẽ vuốt qua mặt gỗ phủ đầy bụi.

"Kẻ đứng sau mọi chuyện rất nham hiểm."

"Nếu chiếc hộp còn ở đây... thì hoặc là cái bẫy, hoặc là do sơ suất."

Tiêu Cảnh Hành khẽ cười.

"Ta nghiêng về khả năng đầu."

Hai người nhìn nhau một thoáng.

Không ai nói thêm lời nào.

Bởi cả hai đều hiểu, nếu đây thật sự là một cái bẫy thì người đặt bẫy hẳn đang chờ xem ai sẽ là kẻ mở chiếc hộp ấy.

Khóa đồng trên hộp đã gỉ xanh theo năm tháng.

Triệu bộ đầu thử dùng chìa khóa thu được từ người chưởng quầy, nhưng hoàn toàn vô dụng.

"Không mở được."

Ông cau mày, lắc đầu.

"Có lẽ phải mang về nha môn, nhờ thợ khóa."

Cố Trường Uyên khẽ gật đầu.

"Không cần."

Triệu bộ đầu ngạc nhiên.

"Cố công t.ử có cách?"

"Có người."

Hắn chỉ nói vỏn vẹn hai chữ rồi cầm chiếc hộp lên.

Tiêu Cảnh Hành nhìn theo bóng lưng hắn, khóe môi khẽ cong lên.

"Xem ra... Cố công t.ử rất tin tưởng vị Thẩm tiểu thư kia."

Cố Trường Uyên dừng bước.

Một lát sau mới bình thản đáp:

"Không phải tin tưởng, mà là nàng giỏi việc này."

Chiều hôm ấy.

Thẩm phủ.

Sau giờ Mùi, ánh nắng đã dịu đi rất nhiều. Trong tiểu viện phía đông, Thẩm Vãn Ý đang ngồi dưới gốc hải đường, trước mặt bày la liệt đủ loại đồ vật kỳ quái.

Có chiếc khóa cũ mua ở chợ.

Có hộp gỗ nhỏ.

Có cả một chiếc l.ồ.ng chim đã hỏng.

Nàng cầm một cây trâm bạc, vừa huýt sáo vừa chăm chú nghịch chiếc khóa trong tay.

"Cạch."

Một tiếng động rất nhỏ vang lên.

Chiếc khóa bật mở.

Thẩm Vãn Ý vui vẻ giơ lên trước mặt nha hoàn.

"Ta nói rồi mà, nó chỉ bị kẹt chốt."

Tiểu Đào bất lực thở dài.

"Tiểu thư... Nếu để lão gia biết người lại đi mua mấy thứ này về..."

"Thì sao?"

"Người sẽ..."

Lời còn chưa dứt.

Ngoài sân đã vang lên tiếng gia đinh.

"Cố công t.ử tới."

Thẩm Vãn Ý lập tức ngẩng đầu.

"Huynh ấy?"

Nàng còn chưa kịp đứng dậy, Cố Trường Uyên đã bước vào.

Trên tay hắn ôm một chiếc hộp gỗ.

Thẩm Vãn Ý nhìn chiếc hộp, rồi nhìn sang hắn.

Khóe môi cong lên.

"Hôm nay lại mang gì tới nữa?"

Cố Trường Uyên đặt chiếc hộp lên bàn đá.

"Giúp ta mở."

"..."

Nàng nhìn hắn một lúc.

Sau đó bật cười.

"Huynh coi ta là thợ khóa à?"

"Ừ."

"..."

Lần này đến lượt Thẩm Vãn Ý nghẹn lời.

Nàng lẩm bẩm vài câu không rõ tiếng, rồi mới kéo chiếc hộp lại gần.

"Cứ để ta xem."

Chiếc khóa đồng thoạt nhìn chẳng có gì đặc biệt.

Nhưng sau khi quan sát một lúc, đôi mày của Thẩm Vãn Ý dần nhíu lại.

"Lạ thật."

"Sao?"

Nàng không đáp.

Chỉ đưa tay gõ nhẹ lên mặt khóa.

"Coong."

Âm thanh rỗng hơn bình thường.

Nàng lại cúi sát xuống.

Một lúc sau mới chợt "À" lên.

"Khóa này là giả."

Cố Trường Uyên lập tức nhìn sang.

"Giả?"

"Ừ."

Nàng chỉ vào phần hoa văn bên dưới.

"Nếu là khóa thật thì chốt phải nằm ở giữa."

"Nhưng cái này... chỉ để đ.á.n.h lừa người khác."

Nói rồi, nàng rút cây trâm bạc trên tóc xuống.

Đầu ngón tay khẽ xoay.

Mũi trâm rất nhanh luồn vào một khe hở gần bản lề.

"Cạch."

Một tiếng vang khẽ.

Chiếc hộp chậm rãi bật mở.

Tiểu Đào tròn xoe mắt.

"Cái này... tiểu thư học ở đâu vậy?"

Thẩm Vãn Ý cười híp mắt.

"Hồi tám tuổi, mẫu thân giấu bánh quế trong rương."

"Ta mở mãi thành quen."

"..."

Tiểu Đào ôm trán.

Nàng biết ngay mà.

Không thể mong chờ tiểu thư nhà mình nói ra điều gì đứng đắn.

Ngay cả Cố Trường Uyên cũng hiếm khi lộ vẻ bất lực.

Khóe môi hắn khẽ nhếch lên, nụ cười rất nhẹ.

Nhưng Thẩm Vãn Ý vẫn nhìn thấy.

Nàng chống cằm nhìn hắn.

"Huynh cười rồi."

Cố Trường Uyên khựng lại.

"Có sao?"

"Có."

Nàng gật đầu rất chắc chắn.

"Từ sau Yến hội Hải Đường, đây là lần đầu tiên huynh cười như vậy."

Ánh mắt hắn hơi d.a.o động.

Có lẽ... chính hắn cũng không nhận ra.

Ở cạnh nàng, những ký ức nặng nề của kiếp trước dường như luôn được xua đi đôi chút.

Nụ cười nhanh ch.óng biến mất khi hai người cùng nhìn vào bên trong chiếc hộp.

Không có vàng bạc.

Cũng không có châu báu.

Chỉ có một quyển sổ mỏng đã ố vàng theo thời gian và một phong thư chưa từng mở.

Điều kỳ lạ là...

Phong thư ấy hoàn toàn không đề tên người nhận.

Cũng không ghi người gửi.

Chỉ có duy nhất một dấu sáp màu đỏ đã khô cứng từ lâu.

Trên mặt dấu sáp lại là một đóa hải đường năm cánh.

Thẩm Vãn Ý vô thức đưa tay định cầm lấy.

Đúng lúc ấy, Cố Trường Uyên đột nhiên lên tiếng.

"Đừng chạm vào."

Giọng hắn rất khẽ, nhưng đủ khiến động tác của nàng khựng lại.

Hắn nhìn chằm chằm dấu sáp trên phong thư, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.

Kiếp trước...

Hắn từng nhìn thấy đúng loại dấu sáp này.

Chỉ một lần duy nhất.

Là trong thư phòng của vị đế vương trẻ tuổi, vào đêm trước khi Hoàng hậu băng hà.

...

Ngoài sân, một cánh hải đường theo gió rơi xuống mặt bàn.

Không ai biết.

Ngay từ khoảnh khắc phong thư ấy được mở ra.

Ván cờ này...

Sẽ không còn đường lui nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.